U nằm đây, thấy cái cảnh này nó khó chịu kinh khủng. U quen làm việc, quen đi lại, quen quyết định mọi thứ. Giờ nằm đây, mọi việc đều phải phụ thuộc vào người khác. Cái cảm giác mất tự chủ nó hành mình ghê gớm! Nhớ lúc còn khỏe mạnh khủng khiếp!
Ai cũng nghĩ mình mạnh lắm, khoẻ lắm. Nhưng U nói thật, cái đời này nó không đùa với ai cả! Bệnh tật nó là cái tấm biển báo dừng lại mà mình cứ cố tình không dám nhìn thấy. Cái thân thể này nó là công cụ để U làm việc tử tế, giờ công cụ nó ngừng quay là mọi thứ ở Mái Ấm cũng bị đình trệ theo.
U đã liều mạng với chính mình, không cho mình nghỉ ngơi, để rồi giờ phải nằm đây, gây gánh nặng cho mấy đứa ở nhà và làm chậm lại cái sự bao dung mà U đang xây dựng. U thấy ích kỷ với chính mình, và U thấy ích kỷ với tất cả những người đang cần mình!
Nhưng nằm đây, U mới thấy ấm lòng. U nhận được nhiều lời hỏi thăm, lời chúc sức khỏe. Cái hạnh phúc nó không ồn ào, nó không to tát đâu. Chỉ là mỗi sáng mở mắt ra, thấy điện thoại nháy tin nhắn: “U ơi, hôm nay đỡ chưa?”, “U ăn được cơm chưa?”, “Khi nào U về để bọn con ra thăm?”
Thế thôi, mà ấm cả lòng! Giữa lúc nằm viện, người ta không hỏi U còn bao tiền, mà hỏi U còn mệt không. U bảo, đấy mới là của để dành quý nhất của đời người: cái tình, cái nghĩa, cái thương nhau.
U cũng nhắn lại cho mọi người: Ai cũng có lúc yếu, có lúc mệt, nhưng chỉ cần còn tình người là còn động lực để khỏe lại.
Thôi, giờ U gắng khỏe để về về. Phải về để chứng minh cái tình nghĩa này nó đáng giá. Phải khoẻ thì mới lo tiếp được cho các cụ, phải khoẻ thì mới còn sức mà rộng rãi bao dung với cuộc đời!
