Tiếng vỗ tay hoan hô trong studio lúc ba giờ sáng vang dội khắp gian phòng kín. Set quay cuối cùng kết thúc, mọi người đồng loạt thở phào. Ai nấy đều mệt mỏi nhưng vẫn rạng rỡ, tiếng cười nói nối nhau, trộn lẫn cùng mùi cà phê nguội lạnh và ánh đèn trắng sáng trên đỉnh đầu.
Mặc dù đã chúc mừng sinh nhật cho “Thịnh Thiếu Du” vào sáng nay, song khi kết thúc buổi quay, Khâu Đỉnh Kiệt lại một lần nữa được mọi người vây quanh hát mừng.
Đúng như Hoàng Tinh từng nói: “Tại sao phải thoát vai?”
Dù đã tăng ca đến tối muộn, song trong lòng anh lại dâng lên một mảng ấm áp.
Khâu Đỉnh Kiệt cũng đặt nhân vật Thịnh Thiếu Du vào một phần trong tim mình. Anh sẽ vui vẻ vì được mọi người quan tâm, sẽ hạnh phúc vì được mọi người yêu mến.
Vậy nên, ngày hôm nay không chỉ là ngày sinh nhật của một nhân vật anh đã từng đóng, mà cũng là một ngày đặc biệt đối với chính Khâu Đỉnh Kiệt.
Mọi người mang ra hai chiếc bánh kem khác, cắm nến lên rồi hát mừng sinh nhật thêm một lần nữa.
Khâu Đỉnh Kiệt cúi đầu cười, giọng anh khẽ hòa cùng đám đông. Lợi dụng gốc khuất camera không quay tới, anh nghiêng người, ở một bên câu lấy cánh tay của Hoàng Tinh, để cho một phần trọng lượng cơ thể dựa vào cậu.
Hoàng Tinh liếc sang, ánh mắt cong cong: “Thiếu Du, sinh nhật vui vẻ.”
Giọng cậu vang giữa đám đông, rõ ràng hơn bất cứ lời chúc nào.
“Sinh nhật vui vẻ!”
Khâu Đỉnh Kiệt mỉm cười, khẽ nghiêng đầu nhìn sang người yêu, ánh sáng phản chiếu lên vành mắt, khiến ánh nhìn anh như có thêm một tầng nước mỏng.
“Anh ước đi,” Hoàng Tinh lại nói.
“Ban nãy anh ước rồi mà.”
“Anh uớc thêm đi, có hai chiếc bánh lận mà.” Cậu hơi chu môi, qyen thuộc mà kéo dài giọng làm nũng.
Khâu Đỉnh Kiệt bật cười, ngoan ngoãn nghe theo lời cậu. Anh cúi đầu, ngọn nến phản chiếu trong đôi mắt, lay động như một niềm vui bé nhỏ đang lớn dần trong tim. Khẽ nhắm mắt lại, thành tâm ước một điều ước.
…
Khi tạm biệt mọi người, trời đã tờ mờ sáng. Ánh sáng đầu tiên của ngày rọi qua lớp kính mờ, chạm vào mặt đất vẫn còn độ ẩm của đêm qua. Hai người cùng rời khỏi studio, bước chân khẽ vang trong dãy hành lang trống.
Về đến nhà, cánh cửa vừa khép lại, không khí lập tức trở nên yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ nhịp thở của nhau.
Khâu Đỉnh Kiệt chưa kịp cởi áo khoác, đã bị thanh niên kéo sát vào góc tường
Ánh sớm ngoài cửa sổ khẽ rọi vào, qua lớp rèm mỏng manh mà vẽ lên tường những vệt sáng lấp lánh. Không khí trong phòng còn mang hơi lạnh của rạng đông. Nhưng giữa hai người họ lại nóng đến mức từng hơi thở đều như đang hòa tan vào nhau.
Hoàng Tinh giữ người trước mặt trong lòng, một tay chống lên tường, tay kia nâng cằm anh, thấp giọng lên tiếng:
“Khâu Khâu… chúng ta làm tiếp phân đoạn dang dở trong bài đăng của hai người Lộng Giản đi.”
Khâu Đỉnh Kiệt hơi nhướng mày, khóe môi khẽ cong lên:
“Phân đoạn dang dở?”
“Là cảnh nhóc điên quay về mừng sinh nhật Thịnh tiên sinh ấy.”
Không đợi Khâu Đỉnh Kiệt trả lời, người đối diện đã tiến sát thêm nửa bước. Hơi thở của cậu phả lên cổ anh, nhẹ đến mức như một cái chạm thoáng qua, nhưng cũng đủ khiến tim Khâu Đỉnh Kiệt đập lệch nhịp.
“Em lại làm càn.” Anh nói nhỏ, giọng pha lẫn bất lực cùng nuông chiều.
Hoàng Tinh nhếch môi, khẽ lắc đầu: “Không có làm càn mà. Thịnh tiên sinh, để em phục vụ anh.”
Dứt lời, Hoàng Tinh như nhập vai theo nhân vật trong thế giới viễn tưởng bọn họ đã từng đóng, tiến sát đến sau gáy Khâu Đỉnh Kiệt, say mê mà ngửi lấy.
Trong khoảng sáng tối đan xen tại vị trí đứng của bọn họ, Hoàng Tinh hơi ngẩng đầu, chóp mũi lướt qua gò má anh, để lại một làn hơi ấm mềm như tơ.
Không gian yên lặng khẽ vang lên tiếng mút mát quen thuộc,
Hương cam dịu mát của sữa tắm hòa cùng dư âm của hương rượu nhẹ còn sót lại trong bữa tiệc nhỏ vừa rồi. Tạo nên một thứ mùi hương mờ ảo, khiến người ta lầm tưởng thật sự có những luồng “pheromone” dường như đang lan dần ra trong không khí…
Rạng sáng hôm đó, Hoàng Tinh thật sự như lời đã nói – phục vụ rất tận tình, phát huy hết tất cả sự tưởng tượng trong bộ óc nghệ thuật của cậu. Nhập vai đến mức gặm cắn sau gáy Khâu Đỉnh Kiệt như thật sự có tuyến thể cùng mùi pheromone rượu rum cam đắng tỏa ra xung quanh. Làm đến mức người dưới thân phải nức nở cầu xin, không muốn bị “đánh dấu vĩnh viễn” nữa.
Phía sau cổ Khâu Đỉnh Kiệt đau rát, chỉ có thể yếu ớt che lại, thở dốc kháng nghị, lo rằng lúc đi làm sẽ không thể che được dấu vết…
Nhưng, người nào đó hoàn toàn nhập vai vào “nhóc điên”. Dụ dỗ anh từng chút từng chút một, cùng cậu chìm đắm trong khoái cảm mang đến, không thể suy nghĩ được gì nữa…
Toi văm quá, nhìn cái gì cũng triển thành sét được
Để nào rảnh tui triển nó thành một phần trong ký sự đêm khuya luôn =))))
