Trong ký túc xá tôi phải giả vờ là trai thẳng, nửa đêm lại mở tài khoản phụ lén xem mấy anh gymer đẹp trai.
Thấy cảnh người ta cả người ướt đẫm, cơ bụng nổi rõ, tôi không kiềm được mà buột miệng:
【Vừa phát hiện mình cong rồi, đạo đức ở đâu, quy tắc ở đâu, rồi in4 đâu?!】
Không ngờ lại nhận được tin nhắn WeChat từ kẻ thù cùng phòng:
【Tôi nằm trong điện thoại cậu đấy, đồ háo sắc.】
1
Nửa đêm, nghe tiếng ngáy như máy khoan của thằng bạn cùng phòng, tôi mới yên tâm thở phào.
Tôi khởi động một loạt thao tác mượt mà, đeo tai nghe, rúc vào chăn và mở Douyin, chuyển sang tài khoản phụ của mình.
Tâm trạng lập tức phấn chấn hẳn lên.
Vừa mở ra đã thấy video thể hình của một blogger tên “Ép ra nước cam”.
Tốt lắm, cái tài khoản này xem như đã được tôi nuôi thành công rồi.
Vì tên tôi là Trần Chân, biệt danh Nước Cam, nên mỗi khi nhìn thấy tên của blogger này, tôi lại không khỏi ngượng ngùng và đặc biệt chú ý đến anh ấy.
Blogger này không lộ mặt, nhưng thân hình thì cực phẩm, ngày nào cũng đăng video check-in phòng gym.
Tiêu đề là: 【Tập gym để theo đuổi vợ】.
Tôi theo dõi anh ta từ lúc vừa tốt nghiệp cấp ba.
Trùng hợp là anh ta cũng bắt đầu đăng video từ thời điểm đó, từ đó trở thành món ăn tinh thần của tôi.
Trong video, người đàn ông đang chống đẩy.
Hai cánh tay chống xuống đất nổi gân xanh, áo thun trắng vì vận động mà lờ mờ hiện lên cơ ngực và cơ bụng bên trong.
Quần thể thao xám mặc lỏng lẻo, dây rút cứ đung đưa chạm đất, thật sự quá gợi cảm.
Tiếng thở dồn dập vang lên như đang hôn vào tai tôi.
Tai tôi nóng ran, cả người cũng bắt đầu nóng lên, vội rúc sâu vào chăn.
Vừa mở phần bình luận ra, tôi đã bị vấp ngã bởi quần của các chị em:
【Từ chối sắc đẹp nam giới là điều mỗi tỉnh nên làm, riêng Trùng Khánh thì không cần, vì là thành phố trung ương.】
【Hình như anh ấy là nhân viên của Cao Đức Địa Đồ, tôi hỏi anh ấy có kết hôn không, anh ấy bảo tôi phải xác định rõ vị trí của mình.】
【Dì năm nay 68 tuổi, có nhà, có xe, có năm trăm triệu tệ tiết kiệm, theo dì không thiệt đâu.(hoa)】
【Quần thể thao xám chính là “tất đen” của đàn ông.(liếm màn hình)】
Bình luận kéo một phát là mấy trăm cái.
Nhưng blogger này chưa từng trả lời bất kỳ bình luận nào, quần áo lúc nào cũng chỉnh tề.
Anh ta khác hẳn mấy người khác, càng khiến người ngứa ngáy trong lòng.
Tôi cũng chỉ âm thầm xem, không bình luận, chỉ thầm cảm ơn: cảm tạ Bồ Tát sống.
Hôm nay là ngày đầu tiên nhập học, hơi phấn khích, tôi không kiềm được mà “thả thính” một chút, dù sao blogger cũng chẳng đọc bình luận.
