Sau khi nghe luật chơi rằng nếu đội nào thất bại thì phải ngủ lại trong mật thất một đêm, Hoàng Tinh chỉ khẽ nhướng mày. Cậu cong môi, ánh mắt ánh lên tia hứng thú, nửa dựa vào vai Khâu Đỉnh Kiệt, hơi cúi xuống, giọng trầm thấp chỉ vừa đủ cho hai người nghe:
“Không tệ nhỉ?”
Khâu Đỉnh Kiệt nghiêng đầu nhìn cậu, trong mắt mang theo ý cười, giọng điệu nửa trêu chọc nửa nuông chiều, khẽ lên tiếng:
“Ý em là muốn thử cảm giác bị hù à?”
Hoàng Tinh liền cười, đôi mắt phản chiếu ánh đèn flash càng lấp lánh:
”Anh không thấy kích thích sao?”
Khâu Đỉnh Kiệt bật cười, vươn tay gõ nhẹ lên trán cậu, nhẹ nói khẽ một câu: “Nghịch ngợm.”
Trò chơi chính thức bắt đầu.
Nhiệm vụ của họ là tìm bảy món đồ vật phát sáng được giấu trong từng căn phòng rồi đặt về đúng vị trí. Nghe thì đơn giản, nhưng khi bước chân thực sự chạm vào hành lang u tối ấy, mọi thứ lại khác hẳn tưởng tượng.
Ánh đèn chớp nháy không theo nhịp, lúc sáng rực chói mắt, lúc tắt phụt khiến cả không gian chìm vào bóng tối đen đặc. Bức tường hai bên phủ rêu, những vết nứt loang lổ như mạng nhện cũ kỹ, thi thoảng có nước từ trần nhỏ xuống tí tách, âm thanh vang vọng lạnh lẽo rợn người.
Cửa phòng nào cũng khép hờ, khe cửa hé mở vừa đủ để gió lùa qua, phát ra tiếng kẽo kẹt kéo dài khiến người nghe gai cả sống lưng.
Hoàng Tinh khẽ nhướng mày, ánh mắt bình thản phản chiếu trong ánh đèn nhấp nháy. Cậu chẳng tỏ vẻ sợ hãi, ngược lại còn thoáng cười, như thể đang bước vào một buổi dạo chơi thú vị chứ không phải là một trò chơi dọa người.
Khâu Đỉnh Kiệt lại hơi nhăn mày, bản năng cảnh giác nổi lên dù biết tất cả chỉ là dàn dựng. Anh đi phía trước nửa bước, tay vẫn vô thức che ngang người Hoàng Tinh, ánh mắt lướt qua từng góc tối. Không khí trong phòng như bị nén lại, mỗi hơi thở đều phảng phất mùi ẩm mốc và gỗ cũ. Từ xa, có tiếng bước chân khẽ kéo lê, xen lẫn tiếng thở dài mơ hồ không rõ từ đâu vọng đến.
Cả hai vẫn đang tìm kiếm đồ vật trong nhiệm vụ. Hoàng Tinh đang định cúi xuống kiểm tra dưới gầm bàn, bỗng nghe phía trước vang lên tiếng gọi đầy phấn khích của Khâu Đỉnh Kiệt.
“A, có hộp tiếp tế nè!”
Anh đang đứng trước một chiếc hộp tiếp tế màu đen. Mở nắp ra, bên trong không có vật phát sáng nào, chỉ toàn đồ ăn được đóng gói gọn gàng. Thế nhưng ánh mắt Khâu Đỉnh Kiệt lại càng sáng rỡ, Như trẻ con thấy được quà, anh kéo Hoàng Tinh đến, vui vẻ nói:
“Là đồ ăn! Không phải em đói rồi sao?”
Hoàng Tinh phía sau tò mò, nghiêng người ngó vào xem:
“Không có vật phát sáng nào sao?”
Khâu Đỉnh Kiệt trong mắt lại chỉ có đồ ăn, vừa mở nắp hộp vừa ngốc ngốc trả lời:
“Vật phát sáng hả… Nhưng trong này có đồ ăn nè.”
Khi phát hiện thức ăn trong hộp còn ấm, anh không kiềm được mà bật lên tiếng “Oa~” đầy thích thú.
Từ khoảnh khắc ấy, thứ “phát sáng” trong mắt Khâu Đỉnh Kiệt chẳng còn là đồ vật nhiệm vụ nữa, mà là đồ ăn và trà sữa…
Mỗi khi tìm thấy hộp tiếp tế, hai mắt anh lại sáng lên, rồi lôi Hoàng Tinh cùng ngồi xuống ăn. Sau đó sẽ em một muỗng, anh một muỗng mà đút cho nhau ăn, nhiệm vụ tìm đồ tạm thời bị quên lãng bởi sự hấp dẫn của những chiếc hộp đen thơm nức ấy.
Trò chơi vốn phải mang lại cảm giác kịch tính và căng thẳng, nhưng rốt cuộc lại bị cả hai lại biến nó thành một buổi ‘hẹn hò’ đi dạo đầy ‘lãng mạn’ trong nhà ma…
Khâu Đỉnh Kiệt biết Hoàng Tinh không sợ ma, nhưng cậu lại không thích tiếng ồn lớn. Mỗi khi âm thanh hiệu ứng vang lên, cậu đều theo phản xạ đưa tay lên che tai. Vậy mà hôm nay, không hiểu vì sao, Hoàng Tinh lại cố tình nhập vai, thấy ma là hét, thấy bóng trắng là la, còn quay sang nắm tay anh, giả vờ run rẩy.
Khâu Đỉnh Kiệt vốn là người sợ ma, thế mà chỉ cần có Hoàng Tinh đi bên cạnh, gan liền lớn hẳn. Nhất là khi thấy cậu nép sát sau lưng mình, anh liền ưỡn ngực, ra dáng anh hùng mà bảo: “Đừng sợ, có anh ở đây.”
Hoàng Tinh vốn chỉ muốn tạo ra hiệu ứng kịch tính cho chương trình. Thấy Khâu Đỉnh Kiệt như thế liền cười khẽ, trong lòng vừa ngứa ngáy vừa thấy đáng yêu. Bảo vệ gì chứ, rõ ràng người đang run nhẹ chính là anh.
Giữa đường, họ còn bị NPC bắt lại, kết quả là tay của cả hai bị trói vào nhau. Thế là suốt phần còn lại của trò chơi, cả hai cứ thế mà ‘đường đường chính chính’ dính lấy nhau.
Hai người đều không quá quan trọng thắng thua. Ý định ban đầu đã là muốn được ngủ lại, thế nên họ cứ thong thả mà tìm kiếm, vừa đi vừa nói chuyện, thỉnh thoảng còn dừng lại để ăn vặt.
Và dĩ nhiên, kết quả là thất bại…
Theo luật, họ phải ngủ lại cùng nhau trong chiếc lều mỏng một đêm tại đây.
Lều chỉ có một tấm lót mỏng trải trên sàn. Sau khi quay thêm một cảnh tạm biệt, cả hai liền kéo lều lại.
Hoàng Tinh nhanh chóng ép sát đến, chống tay hai bên, bao lấy Khâu Đỉnh Kiệt ở giữa, giọng nói trầm thấp phả vào cổ anh:
“Họ nói trong này có ma đấy. Anh tin không?”
Khâu Đỉnh Kiệt có hơi ngại ngùng mà né tránh, dù biết bên ngoài không còn máy quay, nhưng tâm lý vẫn có hơi căng thẳng. Tay anh đặt lên eo cậu, mở miệng hùa theo nhưng tay lại hơi dùng sức muốn đẩy người ra:
“Tin chứ.”
“Anh tin thật à?”
“Ừ. Vì có một con ma đang quyến rũ anh nè.”
Hoàng Tinh bật cười, hơi nghiêng đầu ngửi ngửi cổ Khâu Đỉnh Kiệt, mặc kệ người trong lòng đang muốn đẩy cậu ra, cứ thế mà lấn tới, hơi thở phảng phất bên tai anh:
“Anh nói anh là ma sao?”
“Không phải.” Khâu Đỉnh Kiệt khẽ cười, giọng dịu dàng đến mức tim người nghe khẽ rung: “Là em đó.”
Đèn bên ngoài cũng bị tắt đi, không gian xung quanh liền chỉ còn hai người. Trong bóng tối, Hoàng Tinh khẽ chớp mắt, khóe môi cong lên, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói nhẹ nhàng mang theo chút nghịch ngợm:
“Vậy anh có sợ em không?”
Biết được bên ngoài không còn ai, Khâu Đỉnh Kiệt liền lớn mật hơn hẳn. Anh không đáp lại, chỉ dùng hành động để trả lời.
Hai đôi môi mang khí lạnh chạm vào nhau, lạnh lẽo ban đầu nhanh chóng bị hơi thở ấm áp hòa tan. Nụ hôn ban đâu chỉ như một làn gió lướt nhẹ qua, sau đó liền trở nên sâu hơn. Khâu Đỉnh Kiệt là người chủ động hôn, nhưng không biết vì sao, đến khi dứt ra, anh đã mơ màng bị thanh niên đè dưới thân, chỉ có thể thở dốc nhỏ giọng lên tiếng:
“Em xem, anh có sợ không?”
Hoàng Tinh khẽ cười, bắt lấy hai cổ tay anh, ép lên đỉnh đầu mà giữ chặt, một tay còn lại hơi nâng cằm anh lên. Cậu cúi người xuống, môi gần như chạm vào môi anh, dùng âm sắc trầm thấp dụ hoặc lên tiếng:
“Vẫn chưa sợ?… Vậy chúng ta làm thêm vài chuyện kích thích hơn đi.”
Khâu Đỉnh Kiệt vốn định trêu chọc thêm vài câu, nhưng khi nghe thanh niên khàn giọng thì thầm, anh liền cảm thấy không ổn. Anh hơi giãy ra, nhưng cổ tay bị thanh niên khóa chặt không thể nhúc nhích, lại sợ bên ngoài vẫn còn người, liền hốt hoảng nhỏ giọng:
“Này… Không được, chúng ta đang–…”
Lời còn dang dở, hơi thở lần nữa lại bị nuốt mất…
Sau đó, trong chiếc lều chật hẹp chỉ còn lại tiếng thở gấp và hơi ấm hòa vào nhau. Hoàng Tinh sau khi náo loạn một trận, thỏa mãn kéo Khâu Đỉnh Kiệt vào lòng mà ôm anh tiến vào giấc ngủ.
Khâu Đỉnh Kiệt lại là lần đầu tiên làm chuyện liều lĩnh đến thế ngay trong lúc quay hình, chỉ cách thế giới bên ngoài bằng một lớp màn mỏng. Anh cảm giác vừa hồi hộp vừa ngọt ngào đến khó tả. Mọi giác quan như bị khuấy động, từng nhịp tim, từng hơi thở đều rối loạn theo sự dẫn dắt của đối phương.
Bên ngoài, gió vẫn thổi qua những khe gỗ cũ, mang theo tiếng rít rào khe khẽ, mà trong lòng anh chỉ còn cảm giác được bao bọc trong hơi ấm của Hoàng Tinh.
Cứ như vậy, họ cùng nhau trải qua một đêm khó quên tại mật thất. Nơi nỗi sợ và tiếng tim đập loạn nhịp, cùng với thứ cảm xúc khó gọi tên hòa lẫn thành một kỷ niệm chẳng thể phai…
_________
#fanfic #TinhKiệt #đoản
