2025-10-31 – 30

[Đoản] Tinh Kiệt – Đắm chìm

Không gian trong phim trường yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng hít thở. Ánh đèn chiếu sáng mờ dịu, đổ xuống gương mặt “Thịnh Thiếu Du” đang mê man nằm trên giường. Ánh mắt anh khép hờ, hàng mi dài run nhẹ, gương mặt dưới ánh sáng dịu nhẹ ấy càng thêm phần mềm mại.
“Bắt đầu.”
Giọng đạo diễn nhẹ vang lên. Ngay sau đó, toàn bộ phim trường cũng chìm vào tĩnh lặng.
Hoàng Tinh chậm rãi cúi người xuống, từng động tác đều nhẹ nhàng. Đầu ngón tay khẽ lướt qua ngực áo người nằm dưới, sau đó môi tìm đến môi anh, dừng lại trong thoáng chốc, rồi dứt khoát áp xuống.
Tiếng hít thở hòa vào nhau cùng tiếng mút lưỡi ướt át thỉnh thoảng lại khẽ phát ra, khiến vài nhân viên đứng sau màn hình lúng túng quay đi, mặt cũng vì thế mà đỏ theo.
Khâu Đỉnh Kiệt ban đầu còn cố giữ bình tĩnh. Anh hiểu rõ đây chỉ là cảnh quay, là diễn xuất. Nhưng hơi ấm và mùi hương quen thuộc kia, còn có cách Hoàng Tinh khẽ siết lấy bản thân, khiến đầu óc anh dần trở nên mơ hồ. Nhịp tim rối loạn, vị ngọt xen lẫn chút run rẩy làm anh chẳng còn biết mình đang là diễn hay là thật.
Anh khẽ đưa tay lên, chạm nhẹ vào vai đối phương, ý muốn kéo ra đôi chút để hít thở. Nhưng Hoàng Tinh lại bất ngờ nắm lấy cổ tay anh, đè chặt lấy rồi cúi xuống hôn sâu hơn. Hơi thở nóng bỏng ấy phả lên môi anh, từng cái cắn khẽ, từng cái mút nhẹ càng khiến đầu óc Khâu Đỉnh Kiệt dần trống rỗng.
Động tác đó vừa mạnh mẽ vừa dịu dàng, như chứa cả sự kiềm chế và khát khao. Khiến người ta không biết nên chống cự hay buông xuôi.
Cảnh hôn quá thật, quá đẹp. Đến mức đạo diễn phía sau cũng quên cả hô “Cut”, chỉ im lặng nhìn màn hình, khóe miệng lộ ra nụ cười hài lòng.
Mãi đến khi nhớ ra mà khẽ hắng giọng bảo dừng, hai con người đang chìm đắm trong thế giới riêng của bọn họ vẫn chưa chịu dừng lại.
Khâu Đỉnh Kiệt khẽ giật mình, mí mắt rung động, hơi nâng đầu định thoát ra khỏi nụ hôn, nhưng Hoàng Tinh lại nhanh chóng cản lại. Cậu đưa tay giữ lấy mặt anh, lại cúi xuống, tiếp tục gặm nhấm môi dưới của Khâu Đỉnh Kiệt.
Cậu như cố tình phớt lờ tiếng hô của đạo diễn, phớt lờ cả ánh nhìn của đoàn phim, chỉ muốn cắn lấy từng hơi thở của người nằm trong lòng.
Cả phim trường chỉ còn lại tiếng hôn khẽ khàng không biết phải ngăn lại như thế nào.
Mãi một lúc sau, khi Hoàng Tinh rốt cuộc cũng rời ra, Khâu Đỉnh Kiệt đã nằm ngửa trên giường mà thở dốc, cổ áo anh xộc xệch, môi dưới đã sưng đỏ ướt át. Ánh mắt anh mơ màng hiện lên tia mờ mịt, vừa mở mắt ra, liền bắt gặp hình ảnh thanh niên còn chưa hôn đã mà đang liếm môi nhìn mình.
Cảnh quay kết thúc, trong lúc nhân viên còn đang bận dọn đạo cụ chuẩn bị cho góc máy tiếp theo, thì cặp đôi diễn viên chính không còn cảnh quay nào trong hôm nay, đã lặng lẽ biến mất.
Trong nhà vệ sinh cuối dãy hành lang, tiếng thở dốc vang lên xen lẫn tiếng va chạm của quần áo. Khâu Đỉnh Kiệt dựa lưng vào tường, tóc rối, hơi thở vẫn chưa ổn định. Hoàng Tinh một tay đặt trên eo anh, tay còn lại lấy ra một chiếc điện thoại trong túi.
Bỗng một tiếng “tách” vang lên.
Khâu Đỉnh Kiệt giật mình mà lên tiếng: “Em làm gì thế?”
Hoàng Tinh giơ điện thoại, vẻ mặt vô cùng đắc ý. Trên màn hình là một tấm ảnh chỉ thấy nửa khuôn mặt cậu, đôi mắt cong cong ánh lên ý cười, phía sau là khung cảnh mờ mờ của nhà vệ sinh.
“Không dính anh đâu.” Cậu chớp mắt, giọng nhỏ nhẹ mà trêu chọc: “Kỉ niệm lần đầu hôn Thịnh Thiếu Du do Khâu Khâu đóng, em phải lưu lại chứ!”
Khâu Đỉnh Kiệt chưa kịp nói gì, Hoàng Tinh đã tiến lại sát hơn, vòng tay qua eo anh, hơi nghiêng đầu, chu môi lên làm nũng:
“Anh nói xem, có phải không?”
Khoảng cách gần đến mức khiến Khâu Đỉnh Kiệt thấy rõ từng sợi lông mi đang khẽ run của thanh niên, còn thấy được cả thứ ánh sáng ngọt ngào đang lan ra trong đôi mắt ấy.
Cuối cùng, anh chỉ khẽ bật cười, giơ tay kéo cậu lại gần hơn, môi lại chạm môi thêm một lần nữa.
Đến khi lần nữa ra khỏi nhà vệ sinh, cả hai người đều ngượng ngùng cúi đầu mà đi tìm các nhân viên trong tổ trang điểm. Vờ như không thấy ánh mắt như đã hiểu thấu hồng trần của các cô, mà ngoan ngoãn ngồi yên để các cô dặm lại lớp phấn đã bị lem, đến mức chẳng thể giấu nổi khóe môi đang sưng đỏ lên của bọn họ…

This entry was posted in . Bookmark the permalink.