Lối dẫn xuống tầng hầm chỉ vừa đủ cho hai người cúi thấp đầu mà đi. Bức tường xi măng hai bên chật hẹp, tối màu, chỗ thì sần sùi, chỗ lại trơn bóng như phủ một lớp nhựa dày. Mỗi bước di chuyển đều khiến âm thanh vang dội nho nhỏ, vọng lại từ trần thấp. Không khí trong đường hầm có mùi ẩm và lạnh, trộn lẫn mùi nhựa xốp, và thoang thoảng mùi bụi lâu ngày không quét tới.
Hoàng Tinh vén tấm màn đen, để Khâu Đỉnh Kiệt đi vào trước, bản thân cũng liền theo vào ngay sau đó. Tấm màn dày quét nhẹ qua vai, mang theo hơi lạnh và chút ẩm dính. Khi màn được hạ xuống, bóng tối lập tức kéo đến, chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ đèn flash máy quay phát ra, phản chiếu lên những mảng tường gần, lấp loáng chập chờn, lúc sáng lúc tối.
Không gian nhỏ đến mức mỗi cử động của họ đều khiến lớp vải áo khẽ sượt qua nhau, tiếng sột soạt rất nhỏ lại vang lên rõ ràng. Từ phía cuối đường hầm, ánh sáng yếu ớt hắt ra qua khe hỡ, chiếu lên những hạt bụi li ti đang lơ lửng trôi, khiến không gian trông như được phủ một lớp sương loãng.
Trong lúc chờ hiệu lệnh để trượt xuống hố xốp, Hoàng Tinh hơi ngửa máy quay lên cao, khung hình chỉ còn thu được phần tóc rối đang dính vào nhau của cả hai. Cậu nghiêng người dựa vào anh, mũi gần như chạm vào vai áo Khâu Đỉnh Kiệt. Tay còn lại không cầm máy quay, theo thói quen liền vươn ra, câu lấy cánh tay của đối phương.
Khâu Đỉnh Kiệt đã quá quen với những cử chỉ thân mật ấy. Anh cúi nhẹ đầu về phía cậu, vài sợi tóc mềm của Hoàng Tinh chạm khẽ vào mũi, để lại mùi dầu gội thoang thoảng, phảng phất và sạch sẽ. Anh khẽ cười, vỗ nhẹ vài cái lên mu bàn tay cậu, cảm nhận được hơi lạnh truyền đến từ tay đối phương, liền cũng để yên tay mình trên đó. Tiếng cười của anh vang nhẹ ra trong không gian chật hẹp, nghe càng trầm và ấm hơn, rồi dần tan vào khoảng tối xung quanh. Giọng anh nhẹ nhàng vang lên, chỉ vừa đủ để cả hai nghe thấy:
“Em lại cần sạc pin rồi à?”
Hoàng Tinh dụi đầu vào vai anh, mái tóc mềm mại cọ nhẹ qua lớp vải áo, rồi nhẹ lướt qua cổ. Khâu Đỉnh Kiệt hơi rụt lại vì ngứa, khóe môi anh lại bất giác cong lên. Giọng Hoàng Tinh kéo dài, vang lên biếng nhác, ở khoảng cách này như đang thì thầm vào tai anh:
“Để em sạc một chút.”
Khâu Đỉnh Kiệt mỉm cười cưng chiều, bàn tay đang nắm khẽ siết lấy tay cậu. Giọng nói ra lại còn nhỏ hơi trước đó:
“Hai chúng ta như này, giống đang lén lút yêu đương vậy.”
Ngừng một nhịp, anh mím môi, ánh mắt khẽ cong lên, giọng mang chút trêu đùa nói tiếp:
“Có chút kích thích.”
Lời vừa dứt, nhóc con đang “cần sạc pin” liền ngẩng đầu dậy. Mái tóc rối phủ xuống che đi một phần trán, ánh sáng trong mắt cậu lóe lên, như bị khơi gợi bởi điều gì đó. Cánh tay vẫn còn đang ôm lấy tay Khâu Đỉnh Kiệt khẽ siết lại, người lại càng dựa sát hơn vào Khâu Đỉnh Kiệt.
Trước khi đèn flash máy quay kịp tắt hẳn, Khâu Đỉnh Kiệt chỉ thoáng thấy được ánh lửa nhỏ đang chực chờ bùng lên trong mắt của đối phương.
Bóng tối lập tức nuốt lấy bọn họ. Trong khoảnh khắc ấy, thế giới như chỉ còn lại hơi thở của hai người hòa vào nhau. Chưa kịp hỏi vì sao lại tắt máy, gáy Khâu Đỉnh Kiệt đã bị một bàn tay ấm nóng giữ lại, kéo gần thêm khoảng cách vốn đã chẳng còn bao xa của cả hai.
Hoàng Tinh khẽ cọ mũi mình vào mũi anh, hơi thở cả hai liền quấn lấy nhau, mang theo hơi ấm và rung động dịu dàng. Ở khoảng cách gần đến mức có thể nghe được nhịp tim đối phương, giọng nói trầm thấp của cậu khẽ vang lên:
“Như vậy có kích thích hơn không?”
Khâu Đỉnh Kiệt chớp mắt, tim đập hơi dồn dập. Anh vừa định mở miệng nói gì đó, thì môi đã bị đối phương chặn lấy.
Một cái hôn nhẹ nhàng nhưng say đắm, Không gian tĩnh lặng xung quanh chỉ còn lại tiếng hít thở đan xen, hòa lẫn vào tiếng ướt át của môi lưỡi chạm khẽ.
Thời gian như ngừng lại, thế giới xung quanh chỉ có hai người. Mọi thứ trở nên thật chậm rãi, họ không nhìn thấy đối phương, chỉ cảm nhận nhau bằng hơi ấm, bằng nhịp thở và sự rung động nhẹ qua từ cái chạm nhau.
Đến khi tiếng gọi mơ hồ từ phía dưới hầm truyền đến, cả hai mới khẽ tách nhau ra. Không gian chật hẹp lập tức trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng hít thở và hơi ấm chưa kịp tan đi, còn vương lại quanh họ.
Máy quay lần nữa được bật lại, ánh sáng yếu ớt len qua bóng tối, soi lên khuôn mặt họ trong những mảng sáng tối chập chờn. Khâu Đỉnh Kiệt còn hơi thở dốc, ánh mắt mê man vẫn chưa hoàn toàn tập trung, như vẫn còn dư âm của khoảnh khắc vừa qua.
Cả hai vội chỉnh trang lại một chút, xem như chưa có chuyện gì xảy ra mà vui vẻ tiếp tục ghi hình. Song vệt đỏ nhạt nơi khóe môi của cả hai vẫn không thể nào giấu được, dưới ánh sáng phản chiếu của đèn flash, lại càng hiện rõ ràng hơn trong khung hình máy quay…
