2025-10-22 – 59

Chương 31. Mất Khống Chế

Sau khi Thịnh Thiếu Du rời đi ngay trong đêm, sáng hôm sau Thường Tự liền nhận được cuộc gọi từ ông chủ của mình.

Âm thanh trong loa truyền đến mang theo chút khàn khàn vì thiếu ngủ, nhưng từng chữ đều rõ ràng, lạnh lẽo đến mức khiến người ta run sợ.

“Trong thời gian nhanh nhất, tìm ra vị trí của anh Thịnh cho tôi. Không được phép sai sót.”

Khoảng lặng ngắn sau câu nói ấy càng khiến áp lực tăng lên gấp bội. Thường Tự nắm chặt di động, mồ hôi rịn ra trong lòng bàn tay, không dám thở mạnh vội vàng đáp lời.

Cuộc gọi ngắn ngủi, không có thêm bất kỳ lời thừa thãi nào, nhưng sự gấp gáp giấu sau giọng điệu lạnh băng kia khiến vị trợ thủ đắc lực đã đi theo bên cạnh Hoa Vịnh nhiều năm biết, lần này ông chủ của y thực sự tức giận rồi.

.

Sau một buổi sáng nghẹt thở, thư ký Thường làm việc năng suất cuối cùng cũng xâu chuỗi được hành trình của Thịnh Thiếu Du, biết được anh hiện đang ở trên một hòn đảo nằm ở phía Bắc. Không dám trì hoãn một giây nào, y lập tức bấm số gọi cho ông chủ của mình.

Hoa Vịnh im lặng lắng nghe đầu dây bên kia báo cáo. Đến khi Thường Tự kết thúc, không khí trong phòng lặng như tờ, y không dám thở mạnh, chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo của ông chủ.

Một lúc sau, giọng nói lạnh lẽo vang lên, phá tan đi sự ngột ngạt hiện có: “Chuẩn bị máy bay. Lập tức bay qua đó.”

Mệnh lệnh đưa ra, không một câu thừa, cũng không cho phép bàn bạc. Sự dồn dập giấu trong giọng điệu bình tĩnh khiến Thường Tự càng thêm căng thẳng, như thể chỉ cần chậm trễ nửa nhịp thôi cũng sẽ chuốc lấy cơn giận không thể lường.

Điện thoại vừa ngắt, căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng. Hoa Vịnh siết chặt chiếc di động trong tay, các đốt ngón tay trắng bệch vì lực quá mạnh. Sắc mặt thanh niên không tốt, tái nhợt vì không ngủ, hàng mi rũ xuống như muốn che đi gợn sóng đang cuộn trào trong đáy mắt.

Kỳ mẫn cảm sắp đến khiến chứng cuồng bạn đời của hoa lan ma bộc lộ rõ rệt hơn. Việc đối phương lại bỏ đi khiến tâm trạng cậu càng thêm mất kiểm soát, từng luồng pheromone quẩn quanh trên cơ thể như muốn phá vỡ lớp kiềm chế mong manh.

Hoa Vịnh hít sâu một hơi, cố gắng kéo lý trí trở về. Đôi mắt khi mở ra đã trở nên lạnh lẽo khác thường. Cậu đứng dậy, không do dự thêm nữa, chuẩn bị đi tìm Thịnh Thiếu Du.

Hòn đảo cách không gần, đợi Hoa Vịnh đến được cũng đã là chiều tối. Tưởng tượng đến cảnh anh Thịnh của cậu đã ở cùng người khác không phải là mình hơn một ngày, hoa lan ma gần như mất kiểm soát mà giải phóng một lượng nhỏ pheromone ra ngoài. Cũng may đây là máy bay tư nhân được thiết kế riêng cho vị Enigma, những luồng pheromone hỗn loạn chỉ vỡn quanh trong căn phòng đóng kín được cách ly hoàn toàn này một lúc rồi biến mất, nên không khiến ai bên ngoài bị thương.

Hoa Vịnh hít sâu một hơi, một lần nữa cố gắng trấn tĩnh bản thân, theo thông tin Thường Tự cung cấp, lập tức đi thẳng đến căn biệt thự, nơi Thịnh Thiếu Du đang ở.

.

Cửa biệt thự vừa lọt vào tầm mắt, thính lực vượt trội của Enigma lập tức bắt lấy những âm thanh mơ hồ bên trong. Đó là giọng anh Thịnh của cậu, trầm khàn, khô nóng, kìm nén đến mức từng tiếng gọi tên cậu đều bị ngắt quãng:

“…Hoa Vịnh… A Vịnh…”

Tim Hoa Vịnh khựng lại, sắc mặt thoáng biến đổi. Âm thanh ấy như lưỡi dao bén nhọn cứa vào tận tim, vừa khiến cậu run rẩy, vừa thiêu đốt lý trí đến mức khó thở. Trong thoáng chốc, cậu dường như tưởng tượng ra được cảnh anh đang cùng một Omega khác quấn lấy nhau, nhưng trong cơn hoan ái lại tha thiết gọi tên của cậu.

Ý nghĩ đó khiến ngực Hoa Vịnh nóng rực, không vì Thịnh Thiếu Du gọi tên cậu mà được xoa dịu, ngược lại càng khiến sự ghen tuông trong đóa hoa lan ma cuộn trào. Từng tiếng thở dồn dập đứt quãng kia lại giống như pha lẫn những tiếng rên rỉ, khiến lý trí vốn đã căng chặt vì kỳ mẫn cảm sắp tới của Hoa Vịnh lập tức lung lay.

Cậu mơ hồ nhận ra nhịp thở kia không giống khi ân ái cùng người khác. Nó gấp gáp, kìm nén, đứt quãng, tựa như chịu đựng một cực hình không lối thoát. Trong lòng Hoa Vịnh dấy lên sự nghi hoặc, lý trí gào thét phải bình tĩnh, nhưng pheromone trong cơ thể lại bùng phát, thôi thúc cậu đến chiếm hữu mà không còn kịp suy nghĩ gì thêm.

Hơi thở trở nên nặng nề, Hoa Vịnh không còn giữ nổi bình tĩnh. Cậu bước vào trong, phá hỏng hết hệ thống đèn trong căn biệt thự, bóng tối tràn ngập như phụ họa cho cơn ghen và dục vọng sắp nổ tung. Tiếng bước chân khẽ vang, chậm rãi mà kiên quyết, kéo dài như một bản nhạc dồn dập trước cao trào. Khi tiến sát đến căn phòng kia, hơi thở Hoa Vịnh đã nặng nề đến run rẩy, từng tế bào đều bị đốt cháy bởi dục vọng và ghen tuông.

Cánh cửa khẽ hé, thị lực vượt trội của Enigma lúc này được phát huy, trong ánh sáng lờ mờ hoa lan ma có thể nhìn thấy thân hình Thịnh Thiếu Du đang gục trong mệt mỏi, anh vẫn chưa phát hiện sự bất ổn xung quanh. Mồ hôi ướt đẫm tóc mái, gương mặt anh đỏ bừng, đôi mắt khép hờ run run, ngực phập phồng kịch liệt như đang chìm trong sóng nhiệt.

Cảnh đẹp đó đập vào mắt kẻ đang sắp mất khống chế là Enigma, như đang mời gọi cậu đến thưởng thức. Không chịu nổi thêm giây nào nữa, Hoa Vịnh nhoáng cái đã xuất hiện ngay sau lưng Thịnh Thiếu Du, vòng tay run rẩy siết chặt lấy thân hình nóng bỏng ấy từ phía sau.

Khi áp sát, lý trí còn sót lại của Hoa Vịnh đã có đáp án cho sự nghi hoặc trước đó của cậu. Vốn tưởng Thịnh Thiếu Du đang cùng một Omega khác hoan lạc, nhưng giọng nói nỉ non gọi tên cậu kia không phải dành cho người nào khác, mà là anh tự dằn vặt mình, thậm chí dùng đến thứ búp bê tình dục đáng ghét ấy để giải tỏa.

Ngực Hoa Vịnh thoáng nghẹn lại, hối hận vì đã nghi ngờ anh. Nhưng luồng nhiệt bỏng cháy trong máu nhanh chóng nuốt chửng chút áy náy mong manh.

Khoảnh khắc đó, pheromone kích thích bạn đời của Enigma bùng nổ dữ dội, tràn ngập cả không gian, như những sợi xích vô hình trói chặt lấy Thịnh Thiếu Du…

__________

Chương 32. H 🔞💦

Chứng rối loạn pheromone gần đây đã khiến Thịnh Thiếu Du đặc biệt mệt mỏi. Lần đầu trải qua kỳ mẫn cảm một mình càng khiến tâm trí anh thêm hỗn loạn, đau đớn và trống rỗng. Hình ảnh đóa hoa lan xinh đẹp vẫn luôn xuất hiện trong đầu anh, len lỏi vào từng hơi thở, khiến thân xác và tâm trí anh như bị xé nát. Nỗi cô đơn bủa vây Alpha cấp S, cào xé từng nhịp tim run rẩy, khao khát sự đụng chạm và vỗ về nhưng lại không có ai bên cạnh.

Mọi giác quan vốn nhạy bén hiện giờ dường như mờ nhạt. Ánh sáng lờ mờ trở nên mơ hồ, âm thanh ngoài cửa gần như không thể lọt vào nhận thức, mùi hương quen thuộc chỉ thoáng qua nhưng không nắm bắt được. Cơ thể anh mệt mỏi, tâm trí mơ hồ giữa khao khát và cô đơn, như đang lạc vào một cơn mê dài vô tận, hoàn toàn không nhận thức được những gì đang xảy ra xung quanh.

Trong cơn mê loạn, thân thể nóng rực như muốn thiêu cháy lý trí, Thịnh Thiếu Du bỗng cảm nhận được một vòng tay siết chặt lấy mình từ phía sau. Nhân lúc anh còn chưa kịp phản ứng, kẻ đó đã dứt khoát lôi hình nhân búp bê đang nằm dưới thân anh quăng ra xa.

Hơi lạnh đột nhiên truyền đến từ phía sau khiến Thịnh Thiếu Du rùng mình. Anh theo bản năng cảnh giác mà căng cứng cơ thể, trong đầu chỉ lóe lên một ý niệm.

Có kẻ đột nhập…

Alpha cấp S nghiến răng cố gắng lấy lại một chút tỉnh táo, tức giận giãy giụa muốn thoát ra. Hơi thở khàn khàn kèm theo tiếng gầm đè nén trong cổ họng, như dã thú bị dồn vào đường cùng. Nhưng càng chống trả, vòng tay kia càng siết chặt, mùi hoa lan nồng nặc khiến khứu giác Thịnh Thiếu Du tê dại, hơi thở lạnh lẽo mạnh mẽ tràn vào khoang mũi anh, nồng đến mức khiến người ta choáng váng và nghẹt thở.

Pheromone lạ lẫm mà quen thuộc như xiềng xích vô hình quấn lấy tứ chi, xâm nhập tận đáy phổi. Tim Thịnh Thiếu Du đập điên cuồng, tầm nhìn nhòe đi, toàn thân run rẩy yếu ớt, nơi tư mật giữa hai chân bắt đầu ẩm ướt.

“Cút… ra…!” Anh cố mở miệng, kiềm chế cơn bài xích khó chịu vì sự khác lạ phía dưới thân, giọng khàn đặc đứt quãng, lẫn trong tiếng thở dốc, dồn toàn bộ sức lực muốn hất văng kẻ ở phía sau.

Alpha cấp S đáng thương hoàn toàn không biết, sự khác lạ của thân thể mình chính là dấu hiệu rõ ràng nhất của kỳ phát tình mà tất cả Omega đều quen thuộc.

Trong bóng tối đặc quánh, Hoa Vịnh mạnh mẽ áp chế, khóa Thịnh Thiếu Du trong lòng ngực của mình, không cho anh bất kỳ khe hở để thoát thân. Cậu hơi nghiêng người, một tay siết lấy cằm anh, buộc gương mặt đỏ bừng ấy ngửa lên, bá đạo cướp lấy hơi thở của anh bằng một nụ hôn thô bạo, vừa dồn nén vừa khát khao.

Thịnh Thiếu Du giãy giụa kịch liệt, nhưng càng cử động, luồng pheromone quanh anh càng trở nên hỗn loạn. Tuyến thể sau gáy bất giác tiết ra càng nhiều pheromone. Từng đợt Túy Chi nồng nàn ngào ngạt lan ra trong không khí, như rót thẳng vào huyết quản. Mùi hương quyến rũ ấy khiến lý trí vốn mong manh của Enigma nhanh chóng tan rã, như có ngọn lửa hung hãn thiêu rụi mọi phòng tuyến cuối cùng.

Một tiếng rên đè nén khẽ vang ra từ cổ họng Thịnh Thiếu Du. Hoa lan ma như kẻ lạc trong cơn khát cháy bỏng, càng hôn càng sâu. Bàn tay không an phận trượt dọc xuống dưới thân Alpha, mang theo sự bá đạo, trực tiếp nắm trọn nơi nóng bỏng đang run rẩy vào tay.

“Ư–!!” Thịnh Thiếu Du chấn động, thân thể giãy giụa dứt khỏi nụ hôn, hạ thân căng cứng phản bội lý trí. Anh cắn chặt răng, cơ thể siết chặt, tiếng gầm đè nén vỡ ra khỏi cổ họng.

“Mẹ..kiếp!..ưm…”

“Đừng… đụng… vào–!”

Lời nói của anh biến thành run rẩy vô lực khi đầu ngón tay lạnh lẽo kia chuyển qua chạm đến nơi nhạy cảm đang ẩm ướt, ở trước cửa động đang khép chặt mà vờn quanh. Toàn thân Thịnh Thiếu Du căng lên, vừa giận dữ vừa xấu hổ, muốn vung tay đánh trả nhưng lại yếu ớt chẳng có sức lực.

Phía sau truyền đến nụ cười trầm thấp, kẻ đó kề sát vào tai anh, giọng nói trầm khàn vì dục vọng khẽ thì thầm.

“Ướt đến như vậy sao… Anh Thịnh thật dâm đãng.”

Trong nháy mắt, hơi thở của kẻ phía sau càng rối loạn, pheromone của Enigma bùng lên như ngọn lửa thiêu đốt lý trí. Một cú hông mạnh bạo thúc tới, không cho Thịnh Thiếu Du kịp phòng bị.

“Ưm…Đau quá…”

Alpha cấp S rên lên đau đớn, mạch máu nổi lên trên cánh tay, cả thân thể run lẩy bẩy. Cơn đau xé rách ập đến, từng nhịp đẩy tàn nhẫn từ phía sau khiến anh như bị nghiền nát.

“Khốn kiếp… dừng lại… tôi… sẽ… giết…” Anh nghiến răng, tiếng uy hiếp run rẩy đứt đoạn, cuối cùng vỡ vụn thành tiếng thở dốc tủi nhục.

Mỗi lần anh cố gắng vùng vẫy, vòng tay phía sau lại siết chặt hơn, ép buộc anh tiếp nhận toàn bộ. Pheromone lạ lẫm như sợi xích vô hình, từng chút từng chút khóa chặt cơ thể, bẻ gãy sự kiêu ngạo của Alpha.

Theo từng cú thúc nặng nề, hơi thở anh dần rối loạn, thân thể run rẩy, mồ hôi thấm ướt ga giường. Sau khi cảm giác đau đớn qua đi, khoái cảm lạ lẫm lại tràn tới như cơn sóng ngầm cuốn phăng mọi lý trí. Trái tim Thịnh Thiếu Du gào thét bài xích, nhưng thân thể lại thành thật tiếp nhận, bị nhấn chìm trong khoải cảm và nhục nhã.

Trong bóng tối, Thịnh Thiếu Du không thể thấy được kẻ phía sau là ai. Chỉ cảm thấy xấu hổ và phẫn nộ đến cực điểm, anh nghiến răng, đôi mắt đỏ ngầu, theo từng cú thúc của tên quấy rối phía sau mà run rẩy lên tiếng.

“..Đừng để..tao biết..aa…mày..là ai… Nếu không..mày sẽ chết..rất..thảm..ưm…”

Kẻ điên phía sau dường như cũng đồng tình, từng cú thúc mãnh liệt dần chậm lại, sau đó rút toàn bộ hung khí ra khỏi cơ thể Thịnh Thiếu Du, rồi lại bất ngờ đâm mạnh vào trong một lần nữa. Theo động tác ấy, cậu đồng thời áp sát đến tai anh, khẽ thì thầm.

“Vâng, em sẽ cố gắng.”

Tiếp theo sau đó là chuỗi những cú va chạm mãnh liệt từ phía sau. Tiếng nhóp nháp vang lên trong không gian tĩnh mịch khiến ai nghe thấy cũng phải đỏ mặt xấu hổ. Thịnh Thiếu Du không còn sức mắng chửi, tiếng rít khàn khàn trong cổ họng anh biến thành những tiếng nấc nghẹn, lẫn với hơi thở gấp gáp đến hỗn loạn.

Hơi thở nóng rực của kẻ phía sau phả lên gáy Thịnh Thiếu Du, bàn tay thô bạo vuốt ve, siết chặt hông anh. Pheromone của Enigma dày đặc tràn vào từng hơi thở, vừa dụ dỗ vừa ép buộc khiến ngực anh nghẹn lại, ý chí như sắp tan rã.

“Ưm… aa… dừng… lại…” Giọng anh khàn đặc, run rẩy đến đáng thương, nhưng mỗi tiếng nấc lại vô tình hóa thành âm thanh kích thích, càng khiến vòng tay phía sau siết chặt hơn, nhịp điệu càng thêm cuồng bạo.

Từng cơn khoái cảm cào xé lý trí, khiến Thịnh Thiếu Du choáng váng. Anh cắn chặt môi, máu tứa ra, nhưng vẫn không thể ngăn chặn từng tiếng rên đứt quãng bật ra từ cổ họng.

Thân thể của Alpha đã không còn nghe theo mệnh lệnh của chủ nhân. Mỗi lần bị thúc vào sâu hơn, cơ bắp căng cứng lại run lên, từng cơn run rẩy từ hạ thân truyền thẳng lên óc, khoái cảm, nhục nhã bùng nổ từng đợt, khiến cả người anh bị nhấn chìm.

Từng giọt mồ hôi rơi xuống, thấm ướt ga giường. Hai tay anh bấu chặt xuống đệm, nhưng lực đạo dần yếu ớt, ngón tay run run trượt đi. Cơ thể kiêu ngạo của Alpha rốt cuộc cũng chỉ còn lại run rẩy bất lực dưới từng cú thúc chiếm hữu bá đạo.

Trong bóng tối ngột ngạt, khoái cảm cưỡng bức đã nghiền nát mọi lời phản kháng. Từng đợt run rẩy bất tận kéo Thịnh Thiếu Du chìm sâu, đến khi toàn thân co giật, hơi thở loạn nhịp, tiếng rên đầy nhục nhã hòa tan vào bóng tối, không còn đường lui…

Thịnh Thiếu Du không biết đã trôi qua bao lâu. Trong màn đêm, chỉ còn lại những nhịp đẩy thô bạo không ngừng nghỉ, lặp đi lặp lại như muốn xé nát cơ thể anh.

Mỗi lần tưởng rằng bản thân đã đến cực hạn, kẻ phía sau lại tàn nhẫn ép buộc anh vượt qua giới hạn đó thêm một lần nữa. Hơi thở đứt quãng của Thịnh Thiếu Du biến thành những tiếng rên rỉ run rẩy, vừa nhục nhã vừa tuyệt vọng, bị nghiền nát hoàn toàn dưới cơn lửa dục cưỡng bức.

Cơ thể phản bội, liên tiếp phóng thích, để lại từng cơn run dữ dội đến tê liệt khiến Thịnh Thiếu Du xấu hổ sắp chết.

“Ư… không… không được nữa…” Giọng anh khàn đặc, đã chẳng còn lực để gầm gừ uy hiếp. Lời nói rơi rụng như mảnh vụn, chìm trong nhịp điệu vô tình từ phía sau.

Lý trí Thịnh Thiếu Du mơ hồ dần, từng đợt khoái cảm nhấn chìm mọi suy nghĩ. Đến cuối cùng, chỉ còn lại tiếng tim đập loạn, tiếng thở dốc nghẹn ngào, khoái cảm và cảm giác bị ép buộc đến vô tận.

Khi cơ thể kiệt quệ run lẩy bẩy, mí mắt nặng trĩu, Thịnh Thiếu Du cuối cùng cũng không chống đỡ nổi. Ý thức anh dần chìm vào bóng tối, ngã gục giữa vòng chiếm hữu điên cuồng chưa dừng lại của kẻ phía sau, lâm vào hôn mê…

__________

Chương 33. Alpha cấp S bị xem như Omega

Không biết đã qua bao lâu, Thịnh Thiếu Du dần khôi phục chút ý thức trong cơn mê loạn. Mí mắt anh khẽ run, còn chưa lấy lại được tỉnh táo đã phải lần nữa tiếp nhận từng đợt va chạm mãnh liệt từ phía dưới, mạnh mẽ đến mức toàn thân anh như sắp bị xé nát.

Cơn khoái cảm dồn dập kéo đến, cưỡng bức Alpha cấp S phải run rẩy thở gấp. Thân thể rã rời đến mức tưởng như bị nghiền thành từng mảnh, cổ họng khô khốc đau rát, chỉ bật ra những âm thanh nghẹn ngào vô nghĩa.

Hai chân anh tê dại, bị cưỡng ép nâng cao, đối phương dùng một tay nắm lấy hai cổ chân mảnh khảnh của Thịnh Thiếu Du, đem hai chân anh đặt lên một bên vai của mình. Phía dưới vẫn bị xâm chiếm không ngừng, cảm giác lấp đầy vừa đau nhức vừa vặn vẹo, khoái cảm mới lạ triệt để vắt kiệt sức lực lẫn ý chí của Thịnh Thiếu Du.

Tư thế của hai người đang đối mặt nhau. Thịnh Thiếu Du gian nan mở mắt, muốn xem rốt cuộc tên điên đó là ai. Nhưng tầm nhìn chỉ là một khoảng bóng tối mờ ảo. Một lúc sau, anh mới nhận ra thị lực của bản thân đã bị tước đoạt, bị đối phương che kín mắt bằng một mảnh vải lụa.

Mất đi thị lực khiến khứu giác càng nhạy bén, căn phòng tràn ngập mùi hoa lan nồng nặc, từng luồng pheromone đậm đặc bủa vây lấy lý trí, như trói chặt Alpha cao ngạo trong xiềng xích vô hình.

Thịnh Thiếu Du thử nâng tay, muốn gạt bỏ thứ vải đang che mắt, nhưng cánh tay run rẩy chẳng còn sức lực. Thân thể đã bị bào mòn đến cực hạn, ý chí anh mơ hồ, tất cả phản kháng chỉ dừng lại ở những cử động yếu ớt vô nghĩa.

Dường như người phía trên nhận ra anh đã tỉnh. Thịnh Thiếu Du không hay biết, những cử động yếu ớt của mình trong mắt đối phương lại trở thành lời mời gọi mê hoặc. Hoa Vịnh cố ý rút mạnh thứ to lớn đang xâm chiếm trong cơ thể anh ra ngoài, rồi bất ngờ đâm thẳng trở lại không chút nương tay.

Sự trêu đùa tàn nhẫn ấy khiến toàn thân Thịnh Thiếu Du chấn động mãnh liệt. Trong giây phút bị kích thích bất ngờ, ý chí Alpha vốn quật cường lại bị phản bội bởi chính cơ thể mình. Cảm giác sung sướng ập đến cuốn phăng những gì còn sót lại, khiến đầu óc anh choáng váng, thân thể co rút, thậm chí còn phát ra những tiếng rên kìm nén run rẩy.

Khoái cảm dồn dập và sự phẫn nộ bị chà đạp đan xen, giằng xé Thịnh Thiếu Du đến mức tâm trí vỡ vụn. Mỗi cú va chạm dữ dội như xé toạc kiêu hãnh của một Alpha kiêu ngạo, khiến anh càng giãy giụa càng bất lực, càng kháng cự càng run rẩy bật ra những âm thanh nhục nhã.

Anh nghiến răng, cổ họng khàn rát, lý trí mơ hồ gào thét phải chống lại, nhưng cơ thể lại run lên, co rút, đáp trả theo từng đợt khoái cảm tràn ngập.

Tầm nhìn bị cản trở, trong bóng tối mờ mịt, Thịnh Thiếu Du còn chưa tỉnh táo lại một lần nữa mơ màng mất đi ý thức…

Thế nhưng cơn ác mộng vẫn chưa dừng lại. Anh không biết đã qua bao lâu, chỉ thấy mình vẫn luôn nửa tỉnh nửa mê, thân thể nặng trĩu bị người ta xoay vần, ép buộc lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần. Mỗi khi anh vừa lấy lại một chút ý thức, liền bị cơn sóng khoái cảm dữ dội một lần cuốn đi, kéo anh rơi vào mê loạn.

Mấy ngày sau đó, Thịnh Thiếu Du bị bắt phải chịu đựng vô số tư thế nhục nhã, thân thể gần như không còn là của chính mình. Cổ họng anh đau rát, mỗi lần hé môi chỉ bật ra tiếng rên mơ hồ, hòa vào nhịp thở nặng nề. Đôi chân run rẩy, cơ bắp căng lên rồi lại mềm nhũn, hết lần này đến lần khác bị động mà tiếp nhận.

Sau gáy Alpha, nơi tuyến thể nhạy cảm nhất, đã bị đối phương gặm cắn đến đỏ ửng, dấu vết chồng chéo, vừa đau vừa rát. Enigma trong bóng tối như kẻ điên, coi Alpha trước mặt như một Omega mềm yếu, điên cuồng vùi mặt vào cổ anh, để lại từng dấu hôn vừa sâu vừa loạn. Không chỉ ở cổ, khắp nơi trên cơ thể Thịnh Thiếu Du đều loang lổ những dấu tích đỏ sẫm bắt mắt và kích thích.

Hoa Vịnh gần như chẳng còn chút lý trí nào. Đôi mắt đỏ rực vì dục vọng của kỳ mẫn cảm khống chế, thở dốc nặng nề, từng cú thúc như muốn nghiền nát người dưới thân. Cậu mê muội trong mùi rượu rum cam đắng nồng đậm từ tuyến thể Thịnh Thiếu Du, như kẻ nghiện không thể thoát ra, chìm đắm trong mùi hương ấy, điên cuồng và mất lý trí.

Trong đầu Enigma bị mất khống chế bởi dục vọng chỉ còn một ý niệm duy nhất. Chiếm hữu người này, khiến anh không thể thoát, khiến trên thân thể anh không còn chỗ nào không khắc ghi dấu vết của mình…

Kỳ mẫn cảm của Alpha cấp S lẽ ra nên cùng một Omega ngoan ngoãn, dịu dàng mà trải qua. Thế nhưng, tất cả lại bị thô bạo cướp đoạt bởi một kẻ điên ẩn mình trong bóng tối.

Đáng sỉ nhục hơn, chính pheromone lạ lẫm ấy lại xoa dịu khát khao trong cơ thể Alpha, thậm chí còn khơi gợi khoái cảm mãnh liệt hơn bất kỳ Omega nào từng đem lại.

Trong một thoáng mê loạn, Thịnh Thiếu Du đã thoáng có một suy nghĩ điên rồ: Cuộc hoan ái này cũng không tồi…

Ý nghĩ vừa lóe lên đã bị anh dữ dội đè nén, như thể tự vả vào kiêu hãnh của bản thân. Càng cố phủ nhận, nhục nhã lại càng cuộn trào, xé rách cả thể xác lẫn tinh thần, khiến từng thớ thịt, từng ý niệm trong anh run rẩy trong hỗn loạn…

.

Thịnh Thiếu Du không biết mình đã hôn mê gần hai ngày. Khi lần nữa mở mắt ra, ánh sáng đã chói chang xuyên qua rèm cửa. Anh ngơ ngác nhìn trần nhà, đầu óc trống rỗng, chỉ có thân thể đau nhức như bị rút kiệt mới nhắc anh nhớ lại những gì đã trải qua.

Anh không rõ mình hôn mê bao lâu, cũng không biết kẻ kia rời đi từ khi nào. Căn phòng vốn hỗn loạn giờ đã gọn gàng, ga giường cũng đã được thay mới. Cơ thể anh sạch sẽ, nhẹ nhõm không ít, đau rát kịch liệt trước đó cũng giảm đi đáng kể. Cổ họng vẫn khàn đặc, Thịnh Thiếu Du khẽ cử động, nhận ra khắp người được bôi qua một lớp thuốc mát lạnh thoải mái.

Trong cơn mơ màng, Thịnh Thiếu Du mơ hồ nhớ lại. Có một bàn tay chậm rãi vuốt ve dọc sống lưng mình, từng chút bôi thuốc lên da cho anh. Có một thân nhiệt nóng bỏng áp sát bên cạnh, mùi hoa lan nồng nàn quanh quẩn trong không khí. Cả một luồng pheromone dịu dàng, không còn điên cuồng và bá đạo như lúc trước, ấm áp đến mức khiến lý trí anh run rẩy.

Đáng chết hơn, anh còn nhớ rõ, trong phút chốc ngắn ngủi đó, bản thân đã buông lỏng, để mặc pheromone kia xoa dịu, để mặc hơi thở của người đó ru mình ngủ.

Giờ phút này, khi tỉnh lại hoàn toàn, Thịnh Thiếu Du siết chặt nắm tay, khớp ngón tay trắng bệch. Nỗi nhục nhã như dao găm cắm sâu vào ngực. Một Alpha cao ngạo như anh, lại bị đối xử chẳng khác nào một Omega…

Mùi máu tanh tràn ra trong khoang miệng, Thịnh Thiếu Du cắn chặt răng ép mình tỉnh táo, nhưng vẫn không thể xua đi cái cảm giác vừa chán ghét vừa run rẩy kia. Giọng nói khàn khàn vang lên trong không gian yên tĩnh, Alpha cấp S phẫn nộ, thều thào yếu ớt.

“Tên…điên..chết tiệt!…”

__________

Chương 34. Extra

Trong căn phòng tối tăm, xung quanh không một tia sáng, chỉ còn vương lại mùi máu tanh thoang thoảng, xen lẫn tiếng leng keng của những vật kim loại va vào nhau. Thanh niên bị khóa chặt ở giữa phòng, hàm răng cắm sâu vào da thịt chính mình. Vị máu tanh nồng hòa với mùi rỉ sét lan tràn trong khoang miệng. Cậu cần nỗi đau để giữ mình tỉnh táo. Nhưng càng cắn, lửa trong huyết quản lại càng hung hãn, như thể kêu gào chủ nhân cơ thể hãy tiếp tục tự hành hạ bản thân thêm nữa.

Trong đầu, hình ảnh Alpha dưới thân lại hiện về. Ánh mắt hoảng loạn bị mùi pheromone của Enigma ép dồn đến bờ vực tuyệt vọng, đôi môi đỏ bừng bị cắn nát, khắp cơ thể vương đầy những vết hôn dâm loạn… Tất cả như những mảnh thủy tinh rơi xuống, vỡ vụn trong tâm trí.

Trong bóng tối cắn nuốt lý trí đêm hôm ấy, chỉ còn lại mùi Túy Chi nồng nặc quấn quanh, như xiềng xích vô hình khống chế từng bước đi. Từng tế bào trong cơ thể như đang bốc cháy, dục vọng hoang dại xé toạc sự tỉnh táo, dẫn dắt Enigma đến cánh cửa nơi tồn tại hình bóng mà cậu khát khao suốt bao năm. Trong ánh sáng mờ ảo, Thịnh Thiếu Du nằm đó, mồ hôi rịn đầy tấm lưng, đường cong phập phồng theo nhịp thở hỗn loạn,… tất cả đập thẳng vào mắt Enigma, chẳng khác nào một lời mời gọi đầy cám dỗ.

Tim Hoa Vịnh như muốn nổ tung. Cảnh sắc tuyệt mỹ này, cậu đã từng mơ tưởng không biết bao lần suốt những năm tháng dài đằng đẵng. Mỗi khi đến kỳ mẫn cảm đều khiến cậu khao khát được chạm đến, để rồi lo sợ sẽ kích động làm bị thương người mình yêu mà vẫn luôn cẩn thận nhốt kỹ bản thân lại, chỉ dám nhìn anh từ xa.

Đã từng có ý định muốn giết người đầu tiên lên giường với Thịnh Thiếu Du. Đã từng đau khổ đến phát điên vì người ấy không thuộc về riêng mình. Đã từng muốn buông tay, nhưng nghĩ đến việc sẽ phải rời xa sự ấm áp dịu dàng duy nhất có trong cuộc sống cô độc lạnh lẽo của bản thân, lại run rẩy sợ hãi, luyến tiếc mà không dám rời đi. Từng chút một hạ thấp đi giới hạn của chính mình, để có thể được yêu anh thêm một ngày, để có thể được gần hơi ấm không thuộc về cậu dù chỉ là một chút.

Hiện tại, giữa kỳ mẫn cảm chực chờ bùng nổ, cảnh xuân đẹp đẽ trong giấc mơ sâu thẳm nhất của đóa hoa lan đang ở ngay trước mắt…

Hoa Vịnh còn giữ nổi được lý trí sao?

Dĩ nhiên là không.

Hoa lan ma mất kiểm soát nhào đến. Cảm nhận được thân thể Alpha dưới tay cứng đờ, dùng giọng nói khàn khàn, bảo kẻ điên như cậu cút ra.

Thế nhưng, tiếng cự tuyệt kia chẳng khác nào một mồi lửa ném thẳng vào đống tro tàn. Ngọn lửa dục vọng trong Enigma bùng lên dữ dội. Cậu tìm đến đôi môi ấm áp ấy, điên cuồng mà truyền hơi thở lạnh lẽo của bản thân cho đối phương, gắt gao nhấm nháp, không cho anh thoát ra. Ngón tay lần mò xuống nơi mềm yếu ẩm ướt kia, âm thanh dâm dục ướt át vang lên. Người dưới thân liền bị kích thích mà run rẩy, hoảng loạn tiết ra pheromone công kích Hoa Vịnh, muốn cậu đau đớn mà dừng lại.

Nhưng Alpha không ngờ được, kẻ phía sau là tên điên nghiện mùi pheromone của anh đến không dứt ra được. Những dòng pheromone công kích chẳng những không đánh gục được Hoa Vịnh, ngược lại càng khiến cậu thêm si mê điên cuồng. Enigma đỏ mắt vì kích thích, trái tim hưng phấn run rẩy, đập nhanh đến mức như sắp văng ra khỏi lồng ngực. Sau đó hoàn toàn mất kiểm soát…

Tiếng rên rỉ run rẩy bật ra, lẫn trong tiếng chăn ga bị vò nát, tiếng thở khàn khàn nghẹn lại trong cổ họng. Người dưới thân quẫy đạp, nhưng nhanh chóng bị ép chìm vào vực sâu, từng đợt sóng khoái cảm ùa đến tàn nhẫn, cuốn phăng cả phản kháng lẫn lý trí.

Những mảnh ký ức mơ hồ tràn ngập trong đầu hoa lan ma, đôi mắt đỏ hồng bị che lại của Thịnh Thiếu Du, hơi thở run rẩy của anh giữa bóng tối, xương quai xanh gợi cảm khẽ rung lên theo nhịp thở gấp gáp. Hai điểm hồng nơi ngực lộ ra, những dấu vết bắt mắt trên cơ thể kiêu ngạo mời gọi, khiến dục vọng trong Enigma càng thêm bùng nổ. Vòng eo nhỏ nhắn, chắc khỏe co giật dưới bàn tay cậu, vừa bất lực vừa khiến Hoa Vịnh say mê đến mất đi lý trí.

Khoang miệng ấm nóng của Thịnh Thiếu Du bị chiếm đoạt, hơi thở anh hỗn loạn, không còn sức phản kháng. Ngón tay lạnh lẽo của Hoa Vịnh đưa vào, tham lam mà trêu chọc, cảm nhận chiếc lưỡi mềm mại ấy run rẩy yếu ớt, liền thích thú chơi đùa đến khi ngón tay ướt đẫm. Âm thanh ẩm ướt dâm mỹ vang lên trong khoảng không yên tĩnh, từng tiếng như thúc đẩy dục vọng dâng cao, khuấy đảo toàn bộ dòng máu đang sôi sục trong người Enigma.

Cậu cúi đầu xuống, nụ hôn dồn dập như muốn nuốt trọn cả hơi thở, điên cuồng chiếm hữu từng tấc da thịt. Đầu lưỡi ngang ngược quấn lấy, như muốn khắc sâu dấu ấn của mình trên người đối phương. Trong cơn say tình ngập tràn khoái cảm, Hoa Vịnh thật sự đem Alpha cấp S đang mê loạn dưới thân mà xem như một Omega, cậu tìm đến nơi tuyến thể yếu ớt của anh, để lại từng dấu hôn vừa sâu vừa loạn, say mê gặm cắn đến đỏ bừng.

Ba ngày…

Trong bóng tối chỉ còn những âm thanh hỗn loạn, tiếng thở dốc gấp gáp, tiếng cơ thể va chạm dữ dội, tiếng rên đứt quãng. Mỗi lần nhìn thấy cơ thể Alpha đạt khoái cảm co rút run lẩy bẩy, làn da trắng ngần phủ kín những dấu hôn đỏ rực, Enigma liền không thể nào tìm về lý trí đã mất, cứ thế mất khống chế mà tiếp tục đắm chìm vào dục vọng…

Kỳ mẫn cảm của Hoa Vịnh vẫn chưa kết thúc. Thế nhưng, khi cơn mê loạn dần rút đi, chút ý thức tỉnh táo quay lại, một cơn lạnh lẽo từ tim chậm rãi tràn ra, lan dọc khắp cơ thể như muốn bóp nghẹt từng hơi thở của cậu. Lồng ngực đau đớn như bị xé rách, trước mắt Hoa Vịnh, Thịnh Thiếu Du vẫn bị bịt kín mắt, đôi môi sưng đỏ hé mở, sắc mặt tái nhợt đang trong cơn hôn mê.

Khoảnh khắc đó, hối hận và căm ghét chính mình ập đến, dữ dội đến mức Hoa Vịnh chỉ muốn một lần nữa cào nát tuyến thể của bản thân, cào nát đi thứ pheromone chết tiệt đã giam cầm và cưỡng ép Alpha của cậu.

Cậu run rẩy rút ra khỏi người Thịnh Thiếu Du, nhìn dáng vẻ mệt mỏi ngất đi của anh vì bị mình càn phá, lồng ngực dâng lên một cỗ tội lỗi không sao thốt thành lời. Ngón tay siết chặt cắm sâu vào da thịt, chỉ có đau đớn lúc này mới khiến dục vọng vẫn đang cuồn cuộn trong cơ thể dần lắng xuống.

“Xin lỗi…”

Tiếng thì thầm vỡ vụn tan vào bóng tối, chẳng ai nghe thấy…

Hai ngày tiếp theo, Hoa Vịnh cũng không rời đi, chỉ lặng lẽ chăm sóc Thịnh Thiếu Du. Với Enigma vẫn đang trong kỳ mẫn cảm, đó là hai ngày sống trong cực hình. Người thương ở ngay trước mắt, mỗi lần phải bôi thuốc cho anh đều là một lần tra tấn.

Enigma đang trong kỳ mẫn cảm dở dang, tự ép buộc dục vọng của bản thân dừng lại. Không những thế, cậu còn đang trong quá trình thử nghiệm nghiên cứu mới, tiêm vào cho mình không biết bao nhiêu liều lượng thuốc để biến đổi thành pheromone của Omega. Vì vậy việc tiết ra pheromone xoa dịu trong thời gian dài cho bạn đời đã định lúc này lại có chút khó khăn.

Thế nhưng Hoa Vịnh vẫn kiên trì, từng giây từng phút ở bên cạnh Thịnh Thiếu Du, không ngừng tiết ra pheromone xoa dịu. Chỉ có sắc mặt ngày càng tái nhợt đến đáng sợ, trên cơ thể xuất hiện thêm nhiều vết thương cưỡng ép chính bản thân duy trì tỉnh táo đã tố cáo hành vi tự ngược đãi chính mình của cậu.

Cho đến khi thấy Thịnh Thiếu Du có dấu hiệu sắp tỉnh lại. Hoa Vịnh mới chậm rãi, đầy luyến tiếc mà rời đi…

__________

Chương 35

Kỳ mẫn cảm của Thịnh Thiếu Du lần này đến thật không đúng lúc. Không chỉ một lần nữa cản bước anh gặp mặt vị chủ tịch trẻ của X-Holding, mà còn trì hoãn luôn cả việc kiểm tra sức khỏe cho anh mà Hoa Vịnh luôn tâm tâm niệm niệm.

Vốn dĩ, kỳ mẫn cảm của Alpha luôn có chu kỳ ổn định. Thế nhưng lần này lại bị ập đến bất ngờ, điều mà chưa từng xuất hiện trước đây. Có thể nói, Alpha cấp S đã bị pheromone của Enigma sớm ngày ở chung ảnh hưởng đến không ít. Vì thế, mặc dù Hoa Vịnh tự tin rằng sức khỏe của Thịnh Thiếu Du sẽ không có vấn đề, nhưng vẫn luôn muốn được kiểm tra tổng quát cơ thể của anh một lần.

Dạo gần đây, vận may của Thịnh Thiếu Du không được tốt lắm. Anh vừa trải qua một kỳ mẫn cảm đầy xấu hổ, lại còn bỏ lỡ cuộc hội thảo quan trọng. Hơn hết, đã một tuần trôi qua kể từ hôm anh bay đến hòn đảo, Thịnh Thiếu Du không hề nhận được bất kỳ tin nhắn nào từ đóa hoa lan ở nhà…

Alpha cấp S vốn nên có tinh thần thoải mái sau khi trải qua một kỳ mẫn cảm dài, lại mang tâm trạng nặng nề bay về Giang Hỗ. Vừa hạ cánh xuống sân bay, tin tức xấu lại tiếp tục truyền đến với Thịnh Thiếu Du.

Hoa Vịnh nhập viện rồi.

Cậu bị chứng rối loạn pheromone hành hạ, hiện tại đang nằm trong phòng cách ly vẫn đang hôn mê chưa tỉnh.

Trần Phẩm Minh đi đón Thịnh Thiếu Du đã báo cáo lại, Hoa Vịnh ngất xỉu ngay trước nhà vào tối hôm trước, may mắn được bảo vệ mới vào làm phát hiện, kịp thời đưa vào bệnh viện. Y không dám gọi điện quấy rầy Thịnh Thiếu Du đang trong kỳ mẫn cảm, vì thế chỉ có thể đợi đến khi anh quay về liền báo lại ngay.

Thịnh Thiếu Du cả người đầy vẻ mệt mỏi sau chuyến bay dài, khi biết Hoa Vịnh xảy ra chuyện liền lo lắng bảo Trần Phẩm Minh nhanh chóng lái xe đến bệnh viện.

Cơ thể anh vẫn chưa hoàn toàn hồi phục sau lần mẫn cảm vừa rồi. Lúc ấy khi vừa tỉnh lại, phải mất một lúc lâu anh mới có thể xuống giường. Khó khăn bước từng bước vào phòng tắm, nhìn đến những vết hôn ám muội đầy trên cơ thể mình trong gương, anh hận không thể tìm ra tên khốn chết tiệt đó để giết hắn. Hiện giờ, sau bộ tây trang phẳng phiu sạch sẽ đang đứng trước mặt Trần Phẩm Minh, những dấu vết xấu hổ ấy vẫn còn rõ mồn một.

Nhưng Thịnh Thiếu Du hiện tại không quan tâm được nhiều chuyện khác, chỉ cảm thấy có lỗi với đóa hoa lan. Không khó để đoán vì sao chứng rối loạn pheromone của Hoa Vịnh lại tái phát. Thịnh Thiếu Du liền gom hết trách nhiệm vào mình, càng đau lòng cho đóa hoa lan.

Mô hình tình cảm của cha mẹ thường là hình mẫu tham khảo của con cái. Kết cục tan vỡ của thế hệ trước lại khiến Thịnh Thiếu Du chẳng bao giờ tin rằng mình có thể níu giữ một mối quan hệ lâu dài. Trong mắt anh, tình yêu vốn mong manh, chẳng khác gì ảo ảnh.

Vì thế, Thịnh Thiếu Du vẫn luôn do dự không nói ra với Hoa Vịnh. Anh sợ những lời hứa hẹn hoa mỹ chỉ khiến cho đóa hoa lan sau này sẽ càng đau lòng.

Bất giác, Thịnh Thiếu Du không hề biết mình đã đặt đóa hoa lan lên đầu tim mà cảm nhận thay cậu, rồi sợ rằng chính anh là người sẽ khiến cậu đau lòng.

Bệnh viện Hoa Từ

Sau lớp kính mỏng của cửa phòng cách ly, hình bóng gầy yếu của đóa hoa lan đang hôn mê như một nhát dao cứa vào tim Thịnh Thiếu Du.

Hoa Vịnh thật sự hôn mê, chỉ có lý do đưa vào viện là do thư ký Thường sắp xếp.

Khi Hoa Vịnh liên lạc với Thường Tự, cậu đã lâm vào trạng thái kiệt sức vì mất quá nhiều máu. Giọng nói trầm thấp khó khăn ra lệnh, nói ra một địa chỉ cho Thường Tự đến đón, rồi bảo y sắp xếp cho mình một phòng bệnh cách ly vì lý do rối loạn pheromone liền cúp máy.

Lúc Thường Tự tìm được Hoa Vịnh, cả người cậu đã đầy máu, lâm vào hôn mê.

Nhìn khung cảnh quen thuộc trước mắt, Thường Tự chỉ biết thở dài. Enigma này lúc nào cũng ỷ lại thể chất vượt trội của chính mình, kỳ mẫn cảm nào cũng tự hành hạ đến gần như lấy đi nửa cái mạng.

Cũng vì chuyện đó mà sau mỗi kỳ mẫn cảm, Thẩm Văn Lang đều ở bên lải nhải không ngừng, càm ràm Hoa Vịnh coi sức khỏe của cậu như cỏ rác. Lúc ấy, Thường Tự vẫn luôn nghe lời Hoa Vịnh cũng sẽ đứng một bên gật đầu đồng tình với hắn.

Nhưng Hoa Vịnh lại thật sự không hiểu. Trong suy nghĩ của cậu, chẳng phải chỉ cần nghỉ ngơi mấy ngày liền khỏe mạnh trở lại sao. Cậu không cảm thấy đau, ngược lại nó còn ngăn cản được việc cậu phát điên đi tìm anh Thịnh của cậu, không phải là cách tốt nhất sao?

Thẩm Văn Lang khuyên mãi chẳng được, cũng luôn đau đầu với tên điên trong mắt chỉ có mỗi Thịnh Thiếu Du. Chỉ có thể mong cậu sớm chinh phục được Thịnh Thiếu Du, để sau này còn có người quản đóa hoa lan này, ngăn cậu không làm ra những hành động điên rồ tổn thương cơ thể như thế nữa.

Máy theo dõi trong phòng bệnh vẫn chạy những tần số ổn định, chỉ là đóa hoa lan trong phòng vẫn chưa tỉnh lại.

Hoa Vịnh nằm yên, ống truyền cắm nơi mu bàn tay, gương mặt trắng nhợt, hàng mi khẽ run theo từng nhịp máy theo dõi. Mỗi tiếng “tít” vang lên đều khiến trái tim Thịnh Thiếu Du co thắt. Anh đưa tay đặt lên mặt kính, đầu ngón tay lạnh buốt. Qua lớp kính trong suốt, hình bóng anh và Hoa Vịnh nhập lại thành một, méo mó bởi ánh đèn.

Trần Phẩm Minh đứng cách đó không xa, lặng lẽ nhìn vị sếp trẻ của mình. Cả người Thịnh Thiếu Du như mất đi sức sống, đôi mắt sâu thẳm chất đầy mỏi mệt. Anh nhìn người bên trong thật lâu, không nói một lời.

Cùng lúc đó, trong một góc tối, một kẻ lạ mặt luôn theo sát cửa phòng bệnh của Hoa Vịnh khẽ đưa tay lên hướng về Thịnh Thiếu Du, trên cổ tay áo có một chiếc máy ảnh mini được cài vào đang liên tục chớp sáng.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.