Chương 16
Thịnh Thiếu Du nhịn bốn ngày! Đến ngày thứ năm cuối cùng không nhịn được nữa.
Tan làm về nhà, chỉ có một ánh đèn sáng trong phòng ăn, căn phòng trống trải không một bóng người. Đang sắp bùng nổ anh lại thấy được một mẫu giấy note nhỏ đặt trên bàn, trong lòng thả lỏng hơn một chút, Thịnh Thiếu Du hài lòng nghĩ có lẽ hoa lan nhỏ muốn làm hòa với mình nhưng ngại ngùng không nói, muốn viết giấy. Nhưng sau khi nhìn đến nội dung trong tờ giấy, sắc mặt anh lập tức khó coi…
[Giấy note công việc hôm nay,– 9:30 làm cà phê cho Thẩm tổng (ít đường, không sữa).
– 12:00 đặt cơm bên nhà hàng A, nhắc Thẩm tổng ăn trưa.
– 13:00 gọi Thẩm tổng nghỉ trưa.
-15:30 nhắc Thẩm tổng tham gia cuộc họp.]
“…”
“Thẩm Van Lang bị thiểu năng à? Sao đến ăn cơm cũng phải đợi người nhắc? Tên điên!” Thịnh Thiếu Du tức giận vò nát mảnh giấy, quăng mạnh vào tường.
Nhóc hoa lan chết tiệt, đến công ty thì lo cả việc Thẩm Văn Lang có ngủ trưa không, về đến nhà thì chiến tranh lạnh với anh, không chịu nói với anh câu nào.
Mẹ kiếp, giận dỗi cho ai xem vậy? Không muốn gặp thì thôi, một cái bình dấm chua to đùng như vậy, ông đây không có phúc hưởng, ai thích hầu hạ thì đi mà hầu hạ! Ông đây không hầu hạ nữa!
Thịnh Thiếu Du nghiến răng, xoay người ra ngoài đóng cửa ‘Ầm’ một cái. Nhưng chưa đi được mấy bước, điện thoại đã rung lên, tiếng thông báo là âm thanh riêng anh cài để nhận tin nhắn của Hoa Vịnh.
Hoa Vịnh: [Thịnh tiên sinh, cảm ơn anh đã chăm sóc tôi trong thời gian qua.]
Thịnh Thiếu Du đang tức giận bỏ đi, vừa mới xem một tin, bước chân đã dừng lại, mắt phải giật giật, sau đó là một loạt tin nhắn xuất hiện đâm vào lòng anh.
Hoa Vịnh: [Nghĩ lại thì, làm phiền anh như vậy thực sự không ổn, tôi đã tìm được chỗ ở khác, bữa tối ở trên bàn, hôm nay tôi sẽ chuyển đi.]
Hoa Vịnh: [Ngoài ra, mỗi tháng sau tôi sẽ trả tiền đúng hạn cho anh.]
Hoa Vịnh: [Nếu không có việc gì, sau này chúng ta đừng gặp nhau nữa.]
Hoa Vịnh: [Tạm biệt.]
Chuyển? Chuyển đi đâu?… Rồi tạm biệt là sao nữa?!
Cánh cửa vừa bị đóng sầm lại lần nữa bị chủ nhà mặt mày khó chịu mở ra. Lần này đèn phòng khách sáng trưng, Hoa Vịnh đứng ở cửa ra vào, quay lưng về phía cửa, đang nhìn lại một lượt không gian nơi cậu và người cậu yêu chung sống thời gian qua. Nghe thấy tiếng Thịnh Thiếu Du bước vào nhà, cậu hơi ngạc nhiên quay người lại.
Thịnh Thiếu Du nhìn khuôn mặt ngạc nhiên của cậu, rồi nhìn đến chiếc vali cậu kéo trên tay, sắc mặt càng thêm u ám.
“Đi đâu?”
“Thịnh tiên sinh…” Hoa Vịnh lắp bắp, mấy ngày không gặp hình như lại gầy đi, cổ tay lộ ra ngoài trông càng thêm yếu ớt, các khớp ngón tay vô thức nắm chặt vali đỏ ủng, có chút đáng thương.
Rõ ràng là cậu tự ý bỏ nhà ra đi, sao lại làm như ai ép cậu vậy?!
“…Vừa lúc có thể trực tiếp cảm ơn anh.” Cậu mở đôi môi mà không lâu trước đây còn bị Thịnh Thiếu Du hôn đến đỏ ửng, nhỏ giọng phân định ranh giới với anh: “Cảm ơn Thịnh tiên sinh đã chăm sóc tôi trong những ngày qua… Tạm biệt.” Nói xong, cậu cúi người chào Thịnh Thiếu Du, kéo vali, không ngẩng đầu đi ra ngoài.
Thịnh Thiếu Du khoanh tay, thờ ơ dựa vào khung cửa, đợi đến khi Hoa Vịnh thực sự bước ra khỏi cửa mới đột nhiên lạnh giọng nói: “Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, cậu coi chỗ tôi là cái gì, trại tị nạn à?”
Hoa Vịnh quay đầu lại nhìn anh, mắt đỏ hoe. Dường như rất hối hận, hối hận vì sao lúc đầu không như lời Thịnh Thiếu Du nói đến thẳng trại tị nạn luôn mà lại chọn nhầm căn hộ trống của Thịnh Thiếu Du.
“Xin lỗi.” Cậu đặt vali xuống, giọng nghèn nghẹn, cố giữ bình tĩnh hỏi: “Vậy anh muốn thế nào?”
Đúng vậy? Muốn như thế nào?
Thịnh Thiếu Du nhíu mày suy nghĩ, cảm thấy điều mình muốn thực ra rất đơn giản.
Anh hy vọng Hoa Vịnh có thể luôn ngoan ngoãn ở lại nơi mà anh chỉ định, hy vọng Hoa Vịnh có thể ở nhà chờ anh về mỗi ngày, chuẩn bị bữa sáng, làm bánh quy và bữa tối cho anh.
Thịnh Thiếu Du hy vọng mỗi sáng Hoa Vịnh sẽ nói với anh một tiếng “Thịnh tiên sinh, đi đường cẩn thận’, sẽ gọi điện cho anh vào bữa trưa khi anh không bận, quan tâm anh đã ăn món gì. Đến tối, sau khi cả hai dùng bữa xong, khi đang dọn dẹp Hoa Vịnh sẽ tiện thể chia sẻ với anh những việc đã làm trong ngày, thảo luận xem có nên thêm một thìa muối vào món canh tối nay không…
Thịnh Thiếu Du hy vọng Hoa Vịnh có thể trở thành một phần của ngôi nhà này. Giống như cành lan cắm trong bình hoa, không bao giờ chủ động rời đi, tô điểm cho cuộc sống của Thịnh Thiếu Du.
Bời vì Hoa Vịnh xinh đẹp, dịu dàng, và dường như rất thích, rất phụ thuộc vào Thịnh Thiếu Du. Khi không giận dỗi với anh, Hoa Vịnh có thể khiến Thịnh Thiếu Du cảm thấy vui vẻ mỗi ngày. Sự tồn tại của cậu khiến Thịnh Thiếu Du – người đang thiếu thốn tình cảm gia đình bỗng nhiên có một mái ấm của riêng mình.
Vì vậy, Thịnh Thiếu Du không muốn để cậu đi…
__________
Chương 17
Hoa Vịnh đứng cách đó không xa nhìn thẳng vào anh, khuôn mặt căng thẳng. Ngoài hành lang ánh đèn sáng nhẹ, khiến vẻ mặt ôn hòa cũng trở nên lạnh nhạt, đôi mắt mang theo thất vọng cùng bất lực nhìn Thịnh Thiếu Du.
Thịnh Thiếu Du chưa bao giờ bị ai nhìn bằng ánh mắt như vậy, huống chi người này lại là Hoa Vịnh. Tim anh nhói lên, những lời nói ra không còn dễ nghe.
“Tôi muốn thế nào? Tôi muốn thế nào cũng được sao?”
Sắc mặt Hoa Vịnh lập tức ảm đạm, như đang suy nghĩ, né tránh ánh mắt của Thịnh Thiếu Du, tầm mắt rũ xuống sàn nhà: “Không phải.” Cậu nói: “Nếu là gặp mặt…thì thôi đi.”
“Tại sao?” Thịnh Thiếu Du khoanh tay, lạnh lùng nhìn cậu, mỉa mai nói: “Không muốn tiếp tục chơi trò yêu đương chỉ hôn mà không lên giường với tôi nữa à?” Ánh mắt sắc bén nhìn Hoa Vịnh, sau đó nhếch môi, cười khẩy hỏi tiếp: “Hay là, cậu đã tìm được gã Alpha ngu ngốc nào chịu đồng ý đánh dấu vĩnh viễn cho cậu rồi?”
Hoa Vịnh lập tức ngẩng mắt lên, hoảng hốt nhìn Thịnh Thiếu Du, trong mắt toàn là sự bàng hoàng vì bị tổn thương, hồi lâu sau mới khàn giọng nói: “Không có.” Cậu vừa nói, nước mắt từ từ dâng lên trong hốc mắt, chậm rãi chảy xuống.
Điều này khiến Thịnh Thiếu Du trở tay không kịp, lưng rời khỏi khung cửa, anh đứng thẳng người, hơi căng thẳng “Này” một tiếng.
Những giọt nước mắt đẹp đẽ và yếu đuối này lại một lần nữa giúp Thịnh Thiếu Du xác nhận, Hoa Vịnh vẫn là Omega mà anh thích nhất cho đến nay. Chỉ cần dựa vào nước mắt thôi cũng đủ khiến ngực Thịnh Thiếu Du tê dại.
Đóa hoa lan dù rơi lệ vẫn rất đẹp, cậu nhắm mắt không muốn nhìn Thịnh Thiếu Du nữa, cúi đầu giọng nói nghẹn ngào, thương tâm nói: “Không thể tiếp tục như thế này nữa…” Rồi như tự nói với chính mình, giọng nói dần nhỏ đi: “Bởi vì rất thích anh.”
Thịnh Thiếu Du: “Thích tôi?”. Anh nhìn vào cậu, nhất thời không biết nên nói gì.
Vì thích nên không thể tiếp tục gặp mặt? Lý do vớ vẩn gì vậy?
Nhưng vẻ mặt của Hoa Vịnh lại đau đớn chân thành, câu hỏi ác ý của Thịnh Thiếu Du khiến cậu tuyệt vọng, đôi mắt ngập tràn nước mắt thi nhau rơi xuống.
Omega trước mặt im lặng rơi lệ, nhưng lại khiến Thịnh Thiếu Du chấn động hơn nhiều so với tiếng gào khóc của những người cũ khi phải chia tay.
Sau đó anh nghe cậu nức nở lên tiếng: “Tôi không muốn tiếp tục thế này nữa…”
“Bởi vì quá thích anh, nên chỉ cần nghĩ đến việc anh ôm Omega khác, tôi sẽ lập tức trở nên xấu xí vì ghen tuông, không còn là chính mình nữa.”
“Tôi đã cố gắng kiềm nén mỗi khi anh đến kỳ phát tình, anh có biết những lần đó ở nhà một mình tôi đau đến thế nào không? Nhưng tôi phải cố nhịn, bởi vì rất thích anh… ”
“Tôi biết mình cũng chỉ là một trong những Omega may mắn được anh yêu thích, tôi biết vị trí của mình ở đâu, anh không thể vì một mình tôi mà buộc bản thân nghẹn khuất trong kỳ phát tình. Nhưng lần này thì không phải…”
Hoa Vịnh khịt mũi, cố gắng làm cho bản thân không quá chật vật hơn nữa trước mặt Thịnh Thiếu Du: “Có lẽ anh đã bắt đầu thấy chán trò chơi yêu đương trong sáng này rồi, nên tôi sẽ biết điều mà rời đi trước, tôi không muốn bị anh chán ghét.” Khó khăn nở một nụ cười, cậu nói tiếp: “Vậy nên, Thịnh tiên sinh, chúng ta dừng lại đi, sau này đừng gặp lại nữa. Hãy giữ lại chút ký ức đẹp cho hai ta. Tôi sẽ chúc phúc cho anh ở nơi anh không nhìn thấy. Chúc anh hạnh phúc.”
Chúc tôi…hạnh phúc?
Đóa hoa lan nói xong liền quay người bỏ đi, nhưng bị Thịnh Thiếu Du tiến lên kéo lại: “Nói còn chưa hết, định đi đâu?”
“Tôi đã nói hết rồi.” Hoa Vịnh vùng vẫy lùi lại, muốn rút cổ tay ra khỏi tay anh.
Nhưng Thịnh Thiếu Du nắm chặt không buông: “Nhưng tôi chưa đồng ý, chúng ta chưa nói xong.”
Lực vùng vẫy của Hoa Vịnh nhỏ dần, cậu như nghe thấy chuyện hoang đường, không nói lời nào mở mắt to nhìn anh.
Thịnh Thiếu Du kiên nhẫn dỗ dành: “Ngoài này hơi lạnh, chúng ta vào trong từ từ nói chuyện, được không?”
Đóa hoa lan lắc đầu, tay còn lại không bị Thịnh Thiếu Du giữ, nắm chặt vali, quyết tâm muốn đi: “Anh cứ nói ở đây đi.”
Thịnh Thiếu Du định dùng kế hoãn binh lại bị người ta nhẹ nhàng phản bác, chưa bao giờ cảm thấy khó xử như vậy, nhưng vẫn nén giận, nhẫn nại nói: “Chỉ nói một hai câu làm sao rõ ràng được, đừng làm loạn nữa, vào nhà với anh đi, ngoan nào.”
Rốt cuộc, đóa hoa lan muốn bỏ nhà ra đi cuối cùng vẫn bị anh dỗ vào nhà.
Đóng cửa lại, Thịnh Thiếu Du thở phào nhẹ nhõm.
Hoa Vịnh ngồi trên sofa phòng khách, cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì.
Thịnh Thiếu Du hạ mình, tự tay rót cho cậu một cốc nước nóng, Hoa Vịnh đưa tay nhận lấy, nhỏ giọng cảm ơn. Nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào cốc nước, không nhìn anh.
Có lẽ sau khi khóc một trận, đóa hoa lan cũng có chút ngại ngùng. Lúc này cậu không tiện khóc nữa, ánh mắt bị hơi nước bốc lên từ cốc sứ làm mờ đi, không còn lạnh lùng mà trở nên mềm mại, khiến Thịnh Thiếu Du yêu thích, làm Thịnh Thiếu Du mềm lòng, hiếm khi tốt bụng cưng chiều nghĩ: Lần sau có ôm người khác, vẫn nên tranh thủ tắm rửa như mọi lần rồi mới trở về nhà, không được tùy hứng như lần trước nữa, kẻo hoa lan nhỏ biết được lại đau lòng khóc lóc.
Bản thân Hoa Vịnh có lẽ cũng biết, câu “có chuyện gì vào nhà nói sau” của Thịnh Thiếu Du chỉ là lời thoái thác. Giữa bọn họ thật ra không còn gì để nói. Ngoài tình cảm hư ảo ra, Thịnh Thiếu Du không thể cho Hoa Vịnh bất cứ thứ gì.
Anh không thể hứa hẹn với Hoa Vịnh, không thể đánh dấu vĩnh viễn cho Hoa Vịnh, thậm chí không thể lừa gạt Hoa Vịnh nói “vì em, anh sẽ không ôm người khác nữa”. Bởi vì, Thịnh Thiếu Du chính là Alpha không muốn bị bất kỳ Omega nào ràng buộc, khi dịu dàng thì có thể hái sao trên trời cho cậu, nhưng lúc bạc tình có thì lại xem cậu còn thua cỏ rác dưới chân.
Thịnh Thiếu Du phong lưu đa tình, chơi đùa nhân sinh. Lớn lên trong gia đình tan vỡ vì người cha phong lưu, anh cũng bị ảnh hưởng, không còn tin vào cái gọi là tình yêu vĩnh cữu nữa. Anh rất ghét sự trăng hoa của ba mình, nhưng dần dần anh lại trở thành bản sao ấy, chỉ là anh không gieo bất kỳ hạt giống hy vọng nào trong tim bạn tình của mình, không hứa hẹn vĩnh cữu như cái cách ba đã lừa mẹ anh để rồi làm bà ấy ra đi trong thống khổ.
Là một kẻ lãng tử bạc tình, anh có bạn tình nhiều hơn cả một đội bóng, trải qua những ngày tháng thác loạn mà Hoa Vịnh ghét nhất, nhắm mắt lại là có thể lên giường.
Nhưng Thịnh Thiếu Du miệng cứng lòng mềm, vào những thời khắc quan trọng luôn rất tốt bụng và dịu dàng. Quan trọng hơn là, Thịnh Thiếu Du dường như cũng không nỡ để Hoa Vịnh rời đi.
Thịnh Thiếu Du như vậy khiến Hoa Vịnh không thể từ bỏ, không thể không thích…
Hành trình trăm dặm thì chín mươi chín dặm cũng chỉ là nửa chặng đường, đời người là vậy, tình yêu cũng vậy. Chưa đi đến bước cuối thì chưa thành công.
Sống trên đời, nếu không dám mạo hiểm, cuối cùng cũng chỉ tay trắng. Hoa Vịnh luôn là người xuất sắc nhất trong những người nằm gai nếm mật.
Cậu biết mình nhất định sẽ làm được.
__________
Chương 18
Giữa quý II năm nay, tiến độ nghiên cứu ứng dụng kéo Gen của Thịnh Phóng Sinh Vật vẫn rất đáng lo ngại. Báo cáo kinh doanh khó coi khiến Thịnh Thiếu Du vừa mới ngồi vào ghế chủ tịch không lâu cảm thấy mất mặt. Cổ phiếu của Thịnh Phóng giảm mạnh, Thịnh Thiếu Du chịu áp lực lớn từ mọi phía, yêu cầu bộ phận nhân sự cấp tốc đưa ra những lời mời chào hấp dẫn đến nhiều chuyên gia trong và ngoài nước trong các lĩnh vực ứng dụng.
Ngay lúc này, bộ phận kinh doanh quốc tế của X-Holding đột nhiên đến Giang Hỗ, bắt đầu tiếp xúc với nhiều tập đoàn sinh học tiềm năng nhằm hợp tác tại đây.
Trong danh sách được mời, tập đoàn HS mới bật lên hai năm gần nay cũng bất ngờ có mặt. Ngoài HS, X-Holding còn khó hiểu hơn khi mời loạt các doanh nghiệp có quy mô, năng lực sản xuất và thành tích kinh doanh trước đây kém xa Thịnh Phóng.
Nhưng tuyệt nhiên, trong danh sách khách mời, lại thiếu mất Thịnh Phóng Sinh Vật, doanh nghiệp dẫn đầu về mọi mặt?
Nghe nói người phụ trách là Thường Tự.
Nghĩ đến khuôn mặt góc cạnh, đường nét cứng rắn của thư ký Thường, Thịnh Thiếu Du gần như nghi ngờ mình đã làm sai điều gì đó khiến đối phương phật lòng trong bữa tiệc lần trước.
Cố gắng nhớ lại biểu hiện của mình tối hôm đó, tuy không thể nói là hoàn hảo nhưng ít nhất cũng vừa phải và lịch sự, không hiểu sao lại đắc tội với cánh tay phải đắc lực của người đứng đầu X-Holding hiện nay?
Xui xẻo cứ tìm đến Thịnh Thiếu Du, ngay khi anh đang đau đầu với mớ hỗn độn chưa biết giải quyết ra sao, thì kỳ mẫn cảm của anh lại đến.
Kỳ mẫn cảm này dường như đặc biệt khó chịu, Thịnh Thiếu Du cảm thấy mình hơi mất kiểm soát. Ngay cả lần mẫn cảm đầu tiên, anh cũng chưa bao giờ gặp phải tình trạng không thể kiểm soát việc giải phóng pheromone. Mỗi ngày tan làm về nhà, Thịnh Thiếu Du đều rất mệt mỏi, đừng nói là ra ngoài giao lưu tiệc tùng, anh mệt đến mức không muốn nói chuyện.
May mà hoa lan nhỏ nhà anh thật hiểu chuyện, thấy Thịnh Thiếu Du mệt mỏi cũng ngoan ngoãn không đến làm phiền. Còn mỗi ngày tan làm về tranh thủ làm cơm, cùng nhau ăn với Thịnh Thiếu Du, sau đó còn dành khoảng một tiếng để massage cho anh.
Thế nên, hầu hết thời gian của Hoa Vịnh, trừ bỏ đi làm, còn lại luôn xoay quanh việc săn sóc cho Thịnh Thiếu Du.
Nhìn đóa hoa lan không than mệt mỏi làm mọi thứ vì anh. Thịnh Thiếu Du vừa thương vừa xót. Cảm thấy may mắn vì cái ngày đóa hoa lan kiên quyết bỏ nhà ra đi đã được anh kiên nhẫn dỗ dành trở về. Hoa lan hiếm như vậy, nếu hôm đó bỏ lỡ, sau này biết kiếm đâu ra một đóa lại xuất sắc như vậy nữa.
Thế nhưng, dù có liều thuốc tinh thần là sự chăm sóc tận tình của đóa hoa lan, tình trạng của Thịnh Thiếu Du vẫn không khá hơn. Song, anh cho đó chỉ là việc nhỏ, cũng không đi khám bác sĩ. Đổ lỗi cho dạo gần đây liên tiếp gặp nhiều chuyện không suôn sẻ nên mới áp lực đến mệt mỏi như vậy.
.
Những tưởng sẽ không có cơ hội được hợp tác với X-Holding. Nào ngờ, vào ngày đầu tiên trong kỳ mẫn cảm của Thịnh Thiếu Du, Thịnh Phóng Sinh Vật bất ngờ nhận được lời mời hợp tác từ X-Holding gửi đến các đối tác tiềm năng. Đáng tiếc, lúc đó anh đang bận cùng với Omega khác tận hưởng kỳ mẫn cảm, nên không biết được.
Vào ngày công bố danh sách tham dự, giá cổ phiếu đang tuột không phanh của Thịnh Phóng Sinh Vật tăng mạnh trở lại và tiếp túc tăng cao, liên tiếp đạt sáu phiên trần.
Kỳ mẫn cảm lần này của Thịnh Thiếu Du đặc biệt dài. Vào ngày mẫn cảm, anh lo lắng mình sẽ mất kiểm soát làm tổn thương đóa hoa lan mỏng manh ở nhà, lấy lý do đi công tác xa, đưa Thư Hân đến hòn đảo thường lui tới, cùng cô trải qua kỳ mẫn cảm dài đằng đẵng.
Vậy nên, đến khi anh biết được tin tức cổ phiếu trong công ty đã là chuyện của một tuần sau.
Thịnh Thiếu Du tinh thần sảng khoái trở về, trực tiếp đi đến công ty, nghe Trần Phẩm Minh báo cáo về suất tham dự diễn đàn và những lời chúc mừng của mọi người xung quanh. Tâm trạng liền đặc biệt tốt.
Bận rộn đối phó với kỳ mẫn cảm, Thịnh Thiếu Du đã một tuần không liên lạc với Hoa Vịnh, anh rất nhớ đóa hoa lan xinh đẹp kia, rất muốn nhanh chóng tan làm để về gặp cậu.
Hôm nay mọi chuyện đều rất thuận lợi. Thịnh Thiếu Du thả lỏng không ít, đến khi về tới nhà, lúc bấm chuông, anh mới nhớ ra lúc trưa trở về mình đã quên không tắm…
Cánh cửa được mở ra, Hoa Vịnh bên trong lộ ra khuôn mặt nhỏ xinh đẹp, nhìn thấy Thịnh Thiếu Du cậu liền vui vẻ, đôi mắt lấp lánh nhìn anh gọi một tiếng: “Anh Thịnh!”
Thịnh Thiếu Du cũng không nhịn được cười: “Có nhớ anh không?”
“Nhớ!” Hoa Vịnh tiến lại gần, muốn ôm anh, nhưng vừa chạm vào tay anh, sắc mặt bỗng tái đi…
Chết tiệt.
Hôm nay lúc bay về Thư Hân ngồi quá gần anh, lúc chia tay còn nũng nịu đòi hôn. Thịnh Thiếu Du không ngờ, vì thấy cô phiền mình mãi, chỉ miễn cưỡng hôn cô có hai cái mà vẫn bị ám mùi.
Thấy sắc mặt Hoa Vịnh thay đổi, Thịnh Thiếu Du vẫn vờ như không biết, anh ôm vai Hoa Vịnh, đẩy cậu vào nhà. Sau đó cởi chiếc áo khoác bị dính mùi của Omega đó ra, thản nhiên hỏi hoa lan nhỏ: “Mấy ngày nay làm gì rồi? Có tăng ca nhiều không, để anh xem có gầy đi không?”
“Không gầy.” Hoa Vịnh không còn hào hứng như lúc mới gặp anh, giọng hơi uể oải nói: “Tăng ca cả tuần, mệt lắm.”
Hoa Vịnh tính toán thời gian kỳ mẫn cảm của Thịnh Thiếu Du, gần như mỗi ngày đều bỏ việc về nhà sớm, nhưng Thịnh Thiếu Du đã bỏ cậu lại một mình vào đúng ngày mẫn cảm!
Mất tích mấy ngày liền, không nghe điện thoại cũng không trả lời tin nhắn. Còn lấy lý do đi công tác. Chỉ cần nghĩ đến việc Thịnh Thiếu Du đang mây mưa với Omega khác ở nơi cậu không nhìn thấy được, Hoa Vịnh liền tức đến nghiến răng.
Biết Thịnh Thiếu Du đã trở về, cậu kiềm chế nỗi đau và cơn giận đợi anh ở nhà. Ai ngờ, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, Thịnh Thiếu Du còn lười giả vờ, mang một thân nồng nặc mùi do Omega khác cố tình phát ra trở về nhà.
Hoa Vịnh tức đến muốn ói máu! Nhưng trên mặt vẫn tỏ vẻ thản nhiên, chỉ là ánh mắt không còn lấp lánh nhìn Thịnh Thiếu Du nữa.
Thịnh Thiếu Du cũng biết mình không đúng, muốn tiến đến ôm cậu nhưng lại sợ đóa hoa lan ngửi thấy mùi của Omega khác lại không vui, đành phải cười gượng nói: “Anh đi tắm trước đã.”
Nhưng Thịnh Thiếu Du không biết được, sau khi anh quay lưng đi. Đóa hoa lan yếu đuối mà anh đặt ở đầu tim dùng ánh mắt nguy hiểm như thế nào nhìn mình.
Hoa Vịnh vẻ mặt lạnh tanh đứng nhìn theo bóng lưng chột dạ rời đi của Thịnh Thiếu Du. Vốn đang lo lắng tìm cách dẫn anh sang nước P để tiện điều động bác sĩ kiểm tra lại một lượt tình trạng cơ thể của Thịnh Thiếu Du. Thư mời còn chưa kịp gửi đến thì anh đã chạy mất…
‘Mùi Omega hôi chết đi được. Anh Thịnh à, không ngoan phải bị phạt …’
__________
Chương 19
Thịnh Thiếu Du dành một buổi tối dỗ cho Hoa Vịnh vui vẻ trở lại. Sau đó mọi chuyện lại về đúng như quỹ đạo thường ngày. Đóa hoa lan vẫn rất yêu thích và phụ thuộc vào Thịnh Thiếu Du.
Tin tốt liên tục kéo đến với anh. Nhưng duy chỉ có tiến độ nghiên cứu ứng dụng kéo Gen vẫn không có tiến triển, gặp nhiều khó khăn.
Cuối tháng 5, trong ngành đột nhiên lan truyền tin đồn tập đoàn HS đang tiến hành một cuộc cải tổ nội bộ chưa từng có, điều tra sâu vào vấn đề tham nhũng trong nội bộ doanh nghiệp. Và đối tượng bị giám sát chủ yếu đến từ bộ phận nghiên cứu khoa học của HS.
Ngay khi nghe được tin tức, Thịnh Thiếu Du lập tức yêu cầu Trần Phẩm Minh nhanh chóng tìm cách lập ra danh sách những thành viên tham nhũng sắp bị HS thanh trừng. Anh phải nhân lúc bộ phận nghiên cứu khoa học của HS đang thay máu, nhanh chóng ném phao cứu sinh cho những ‘nhân tài’ khoa học đang lo sợ này.
Đây là cơ hội ngàn năm có một. Không đào góc tường của Thẩm Văn Lang lúc này còn đợi đến lúc nào nữa!
“Thư ký Trần, việc này anh cứ toàn quyền xử lý, trước khi có kết quả không cần báo cáo lại. Tôi chỉ xem kết quả, không hỏi quá trình, bất kể phải trả cái giá nào.”
Trần Phẩm Minh luôn là cấp dưới đắc lực nhất, lập tức gật đầu đồng ý.
Sang tuần tiếp theo, Trần Phẩm Minh bận đến mức chân không chạm đất. Y đã tốn rất nhiều công sức nhưng chỉ mua chuộc được một vài người bên lề, công tác bảo mật của HS rất tốt, vẫn chưa tìm hiểu được bất kỳ thông tin có giá trị nào.
Ngay khi đang sốt ruột, y bỗng nhớ đến cuộc điện thoại mà Thịnh Thiếu Du đã gọi cho Hoa Vịnh trong văn phòng sau khi kết thúc cuộc họp sáng hôm nay.
Trong điện thoại, Hoa Vịnh nói hôm nay sẽ về sớm, công ty đi teambuilding nhưng cậu đã lấy lý do không khỏe để không phải đi theo, hai giờ rưỡi chiều đã được tan làm.
Sau đó là một màn nói chuyện yêu đương mùi mẫn của sếp nhà mình với vị thư ký HS, Trần Phẩm Minh biểu thị đã quá quen với điều này, bình tĩnh đứng một góc trong văn phòng Thịnh Thiếu Du giúp anh sắp xếp lại nội dung quan trọng sau cuộc họp.
Hiện tại nhớ lại, Trần Phẩm Minh đột nhiên nảy ra một ý tưởng táo bạo…
Để lại công việc cho Phó thư ký, y liền lấy lý do đưa sách, quang minh chính đại đi đến nhà của Hoa Vịnh.
Hoa Vịnh về đến nhà, vừa mới đi đến phòng khách thì chuông cửa vang lên, cậu đặt đại chiếc cặp đi làm trên sofa, xoay người ra cửa chính.
Trần Phẩm Minh thấy Hoa Vịnh ra mở cửa liền lịch sự chào hỏi: “Chào Hoa tiên sinh, Thịnh tổng biết hôm nay cậu tan làm sớm, sợ cậu ở nhà một mình buồn chán, nên đặc biệt bảo tôi mang thêm vài quyển sách đến cho cậu.”
“Ồ.” Hoa Vịnh cười đáp: “Vậy cảm ơn thư ký Trần.” Sau đó nhường đường cho Trần Phẩm Minh đi vào nhà.
Đúng như những gì Trần Phẩm Minh điều tra trước đó, Hoa Vịnh rất biết cách cư xử. Cậu thể hiện sự tôn trọng với y. Điều này khác biệt hoàn toàn với những Omega chỉ biết dùng thẻ tín dụng của Thịnh Thiếu Du để mua sắm, nói chuyện dịu dàng với Thịnh Thiếu Du nhưng lại hống hách với Trần Phẩm Minh.
Lại nhìn căn hộ sạch sẽ trước mắt, Trần Phẩm Minh lại tiếp tục cảm khái.
So với những bạn tình trước đây chỉ có mỗi khuôn mặt xinh đẹp, lần này sếp của y đúng là nhặt được bảo bối rồi!
Sau khi Trần Phẩm Minh thay giày vào nhà, Hoa Vịnh theo sau hỏi: “Thư ký Trần, anh muốn uống trà hay cà phê?”
Tầm mắt của Trần Phẩm Minh lướt tới chiếc cặp đang nằm trên sofa, Hoa Vịnh nãy giờ đang nhìn Trần Phẩm Minh cũng theo tầm mắt y nhìn qua, sau đó ngại ngùng nói: “Thật ngại quá, mới vừa về đến nhà thì thư ký Trần liền tới, cặp của tôi còn chưa kịp cất đi. Để thư ký Trần chê cười rồi.”
Vận may gì thế này?
Chuyện tốt cầu mà không được, Trần Phẩm Minh trong lòng đang vui vẻ gào thét, ngoài mặt lại không biểu hiện gì, xui tay nói: “Không chê, không chê, là tôi tới sớm quá. Tôi uống gì cũng được, phiền Hoa tiên sinh rồi.”
“Không phiền đâu.” Đường đi đến bếp ngược lại với hướng phòng ngủ, Hoa Vịnh cũng không có ý định cất cặp trước, đi vào bếp nói: “Vậy để tôi pha cho anh một ly cà phê.”
Trần Phẩm Minh lịch sự cảm ơn cậu lần nữa. Xác định Hoa Vịnh đã vào bếp, y liền đi đến sofa. Vốn còn đang lo sợ không biết làm sao để lấy được cặp của Hoa Vịnh, hiện tại không tốn chút sức nào liền lấy được dễ dàng. Y nhanh chóng mở cặp, lấy cây bút in logo tập đoàn HS bên trong ra cất đi, rồi để thiết bị ghi âm giống hệt cây bút ấy vào lại trong cặp của Hoa Vịnh.
Sau khi hoàn thành loạt thao tác, Trần Phẩm Minh nhẹ nhõm thở phào.
Nói chuyện một lúc và đưa sách cho Hoa Vịnh, Trần Phẩm Minh liền kiếm cớ rời đi. Trước khi đi, còn được Hoa Vịnh nhiệt tình lấy ra một ít bánh quy đưa cho.
Đóa hoa lan ân cần và ngây thơ như thế. Làm Trần Phẩm Minh mới làm việc xấu không khỏi hổ thẹn, ôm lấy lương tâm đang âm ỉ đau mà rời khỏi.
Nhưng mà Trần Phẩm Minh không biết, hành động ngu ngốc mà y cho là không chút dấu vết của mình đã lọt hết vào tầm mắt của vị ‘Omega ngây thơ’ mà y đang cảm thấy tội lỗi.
.
Cứ như vậy nữa tháng trôi qua. Kế hoạch nghe lén của Trần Phẩm Minh đang diễn ra khá thuận lợi. Mặc dù vẫn chưa nắm được nhiều thông tin cốt lỗi của dự án nghiên cứu khoa học, song y vẫn tin tưởng mọi chuyện sẽ thành công, chỉ cần cố gắng nhẫn nại.
Mùa xuân qua đi, để lại khoảng trời xanh biếc cho mùa hạ.
Hôm nay là một ngày nắng đẹp, sáng sớm Thịnh Thiếu Du tâm trạng vui vẻ ‘tặng’ cho Hoa Vịnh một nụ hôn dài và ẩm ướt trước khi cậu ra cửa đi làm.
Hoa Vịnh vừa hôn xong vẫn chưa hết thở dốc, đỏ mặt vịn cửa hỏi Thịnh Thiếu Du: “Tối nay anh muốn ăn gì?”
Hiện tại đang chuyển mùa, đóa hoa lan thể chất ốm yếu không may bị cảm nhẹ. Thịnh Thiếu Du xót thay cậu, không muốn Hoa Vịnh vất vả, liền đề nghị cả hai ra ngoài ăn mấy hôm, nhưng đóa hoa lan vẫn kiến trì muốn nấu cho anh ăn, bảo rằng thức ăn bên ngoài không tốt cho sức khỏe.
Thịnh Thiếu Du cưng chiều nhìn cậu nói: “Món gì cũng được, em làm anh đều thích.”
Hoa Vịnh mỉm cười thẹn thùng: “Vậy canh cá nha.”
“Được, món đó em nấu rất ngon.”
Nụ cười của Hoa Vịnh càng tươi hơn, dịu dàng nói: “Được ạ.” Sau đó vẫy tay với Thịnh Thiếu Du: “Tạm biệt anh Thịnh, tối gặp.”
Thịnh Thiếu Du đúng lúc nhận được một cuộc gọi nên không trả lời, chỉ gật đầu nhẹ với cậu sau đó cúi đầu nhìn vào điện thoại, bỏ qua ánh mắt si mê đầy luyến tiếc của đóa hoa lan trước khi cánh cửa khép lại.
Khoảnh khắc ấy, nếu biết Hoa Vịnh sẽ không bao giờ trở về nữa, Thịnh Thiếu Du nhất định sẽ nghiêm túc giữ cậu lại, không cho cậu ra ngoài nữa.
Nhưng Thịnh Thiếu Du không có khả năng tiên tri, hiện tại anh vẫn vô tư, chẳng biết mình sắp phải đối mặt với biến cố lớn nhất trong đời.
__________
Chương 20. Hoa Vịnh Mất Tích
Thịnh Thiếu Du đã không liên lạc được với Hoa Vịnh từ sau bữa trưa hôm nay.
Gọi điện vào giờ trưa đã là thói quen thường ngày của hai người. Hoa lan nhỏ trong màn hình điện thoại cười tươi, tíu tít kể lại những chuyện lặt vặt của hôm nay cho Thịnh Thiếu Du nghe, còn buộc miệng nói sắc mặt hôm nay của Thẩm Văn Lang rất đáng sợ, sau đó biết mình lỡ lời liền nhanh chóng đổi chủ đề, dỗ cho Thịnh Thiếu Du đang xụ mặt vui lên, rồi hào hứng nói hôm nay không cần tăng ca, ra về cậu sẽ đi mua cá cho món canh cá tối nay. Hai người tranh thủ trong giờ trưa nói chuyện được một lúc liền tạm biệt nhau.
Hiện tại là cuối tháng, Thịnh Thiếu Du không được ‘may mắn’ không cần tăng ca như Hoa Vịnh, có rất nhiều báo cáo tổng kết anh cần phải xem, vậy nên khi về đến nhà đã là tám giờ tối.
Những tưởng mở cửa ra sẽ thấy được gương mặt xinh đẹp, tươi cười chào đón của đóa hoa lan khi thấy anh về. Nhưng không, trong nhà thế mà lại không bật đèn, yên tĩnh tới ngột ngạt, chỉ có ánh đèn tự động tại cửa ra vào yếu ớt phát sáng. Thịnh Thiếu Du nhíu mày, với tay bật đèn lên đi vào nhà, cởi áo khoác treo lên móc, sau đó lấy điện thoại ra gọi cho Hoa Vịnh.
Cuộc gọi đầu tiên, Thịnh Thiếu Du chờ đến hết chuông vẫn không có ai bắt máy. Anh kiên nhẫn gọi thêm một lần nữa nhưng kết quả vẫn như cũ. Trong lòng Thịnh Thiếu Du hơi hoảng hốt, Hoa Vịnh chưa từng vắng mặt mà không thông báo với anh như thế này.
Thịnh Thiếu Du lại gọi thêm mấy cuộc nữa. Đến cuộc gọi lần thứ năm, rốt cuộc bên kia không còn kiên nhẫn mà trực tiếp ngắt máy. Sau đó Thịnh Thiếu Du liền không thể gọi được cho Hoa Vịnh nữa, gọi đến đều bị máy bận…
Alpha cấp S hơi lo lắng, anh gọi điện cho thư ký đắc lực của mình.
“Tôi không liên lạc được với Hoa Vịnh, điện thoại em ấy đang đổ chuông bình thường sau đó thì máy bận không gọi được nữa. Gọi cho bộ phận thư ký bên HS cũng không được. Đến cả Thẩm Văn Lang cũng máy bận nốt! Trần Phẩm Minh, cậu nói xem, dạo gần đây cậu điều tra được gì bên HS, xảy ra chuyện gì mà cả công ty cùng nhau mất tích hết là như thế nào?”
Thịnh Thiếu Du dứt lời, Trần Phẩm Minh bên kia đầu dây im lặng trong chốc lát, trong lòng y đột nhiên trỗi lên một suy nghĩ khiến y lạnh sống lưng, run giọng lên tiếng: “Thịnh tổng, có lẽ thư ký Hoa đã xảy ra chuyện.”
Tim Thịnh Thiếu Du đập hơi nhanh, anh siết chặt tay, cố gắng giữ bình tĩnh, trầm mặt hỏi: “Em ấy có thể xảy ra chuyện gì?”
Trần Phẩm Minh run rẩy kể lại toàn bộ sự việc về máy nghe lén hôm đó.
Thịnh Thiếu Du siết chặt điện thoại, hít một hơi thật sâu, nghiến răng nói: “Đi điều tra.”
Trần Phẩm Minh toát mồ hôi lạnh, sau khi cúp điện thoại y liền lập tức tìm thám tử tư và gọi điện báo cảnh sát.
Nhưng không hiểu sao, một người sống sờ sờ như Hoa Vịnh lại biến mất không dấu vết.
Camera giám sát ở cổng chính của tập đoàn HS đã quay rõ cảnh cậu tan làm lúc 5 giờ, sau đó lên một chiếc xe taxi, nhưng chiếc xe đó không đi theo lộ trình thông thường, lòng vòng vào một con hẻm không có camera giám sát rồi không xuất hiện nữa.
Cảnh sát tra ra đó là chiếc xe mất cắp, biển số cũng là giả, toàn bộ manh mối theo đó mà rơi vào ngõ cụt.
Máy nghe lén Trần Phẩm Minh để vào cặp của Hoa Vịnh sau hai giờ chiều hôm đó liền mất kết nối.
Để tìm Hoa Vịnh, Thịnh Thiếu Du đã đầu tư rất nhiều nhân lực và vật chất. Mà cái tên duy nhất anh nghi ngờ hiện tại chỉ có Thẩm Văn Lang. Con sói gian xảo thích giở trò sau lưng người khác này rất đáng ngờ.
Điện thoại của Thẩm Văn Lang đến giờ cũng không được bật lại. Giữa trưa ngày thứ hai sau khi Hoa Vịnh mất tích, Trần Phẩm Minh cuối cùng đã liên lạc được với bộ phận quan hệ đối tác của HS. Y lấy lý do bày tỏ Thịnh Phóng Sinh Vật muốn có một cuộc hẹn với Thẩm Văn Lang để bàn chuyện hợp tác, nhưng bên đó ái ngại báo lại, Thẩm Văn Lang đang có chuyến công tác bảo mật, hiện không thể liên lạc được với hắn. Mọi việc quan trọng điều được hắn ủy quyền giao lại cho vị thư ký theo bên cạnh hắn mười năm ra mặt xử lý.
Mấy hôm liền sau đó, Thịnh Thiếu Du tìm mọi cách vẫn không liên lạc được với Thẩm Văn Lang, hắn như bốc hơi trong không khí, kể cả thám tử điều tra cũng không tra được tung tích của hắn. Nghĩ đến những tin đồn về lý lịch của Thẩm Văn Lang được lan truyền mấy năm trước, hiện tại còn biến mất cùng lúc với Hoa Vịnh, Thịnh Thiếu Du càng lo lắng.
Thẩm Văn Lang không phải là người Giang Hỗ, hắn đến từ nước P – một quốc gia mà đồng tiền là trên hết, dùng tiền để giẫm đạp nhau, xã hội đen hoành hành, mối quan hệ phức tạp. Có tin đồn cha hắn là một ông trùm xã hội đen, gia thế nhà hắn vô cùng bí ẩn.
Con trai của một ông trùm buôn lậu vũ khí, Thẩm Văn Lang muốn giấu một người sống là chuyện dễ như trở bàn tay.
Thịnh Thiếu Du mỗi ngày đều sống trong những tưởng tượng và giả thuyết khác nhau.
Hoa Vịnh là một Omega thanh cao, cậu nhất định sẽ không đồng ý xảy ra chuyện gì với Thẩm Văn Lang!
Nhưng…
Có Omega nào có thể thoát khỏi sức mạnh của Alpha, còn là Alpha cấp S. Dù cậu không muốn đến đâu cũng chỉ có thể khuất phục trước bản năng, mềm nhũn mở rộng chân mặc hắn chà đạp.
Thịnh Thiếu Du đau khổ ôm đầu, không muốn nghĩ tiếp nữa…
Anh bắt đầu hối hận vì quá khứ luôn tự hào mình là một doanh nhân trong sạch, chưa từng dính đến đồng tiền nhuốm máu, cũng luôn khinh thường những thế lực đen tối kiếm lợi bằng thủ đoạn tàn ác. Để rồi giờ đây, vào thời khắc quan trọng, anh lại bất lực không thể xoay chuyển, như mãnh thú sa bẫy, bị lồng sắt giam cầm, chỉ còn biết đỏ mắt giãy dụa trong tuyệt vọng.
Cứ thế lo lắng bất an đến ngày thứ mười, ngay khi Thịnh Thiếu Du sắp phát điên, bắt đầu muốn bành trướng thế lực của mình vào ‘thế giới ngầm’, thì thám tử báo lại đã có tung tích của Thẩm Văn Lang. Hắn sau mười ngày bốc hơi thì hôm nay đã quay lại công ty.
Thịnh Thiếu Du lập tức thử gọi điện cho Thẩm Văn Lang. Lần này không còn máy bận nữa, chuông đổ vài tiếng liền có người bắt máy. Giọng nói cợt nhả mà Thịnh Thiếu Du căm ghét vang lên.
“Chào Thịnh tổng.”
Thịnh Thiếu Du mím môi, mấy ngày dồn nén, anh không thể nào khách khí với Thẩm Văn Lang được, giọng điệu hơi mỉa mai nói: “Thẩm tổng bận rộn thật đấy, mấy hôm nay muốn nói một câu với anh cũng thật khó.”
Đầu dây bên kia cười một tiếng, lười biếng nói: “Gần đây đúng là hơi bận, không có nhiều thời gian lãng phí cho những người không quan trọng.”
Thịnh Thiếu Du siết chặt điện thoại, cảm thấy mình đang bị sỉ nhục, nhưng vẫn kìm nén cơn giận nói: “Thẩm tổng bận trăm công nghìn việc, thời gian đương nhiên quý báu. Chỉ là tôi có vài vấn đề quan trọng muốn hỏi Thẩm tổng.”
Thẩm Văn Lang ồ một tiếng, giọng điệu thân thiện hơn nói với Thịnh Thiếu Du: “Vấn đề quan trọng sao? Chỉ cần không liên quan đến bí mật nội bộ của HS, tôi biết bao nhiêu sẽ nói hết với Thịnh tổng bấy nhiều.”
Mấy nhân viên của HS mà Trần Phẩm Minh mua chuộc vào sau ngày Hoa Vịnh mất tích đều đã bị sa thải. Lúc này, lời nói ám chỉ của Thẩm Văn Lang càng khiến Thịnh Thiếu Du lo lắng hơn. Anh biết chắc chắn một điều, Thẩm Văn Lang đã biết được chuyện máy nghe lén trong cặp của Hoa Vịnh.
Thịnh Thiếu Du hít sâu một hơi, giữ bình tĩnh nói: “Thẩm tổng, chúng ta là người thẳng thắn, không vòng vo nữa. Hoa Vịnh đang ở đâu?”
Thẩm Văn Lang như nghe được chuyện cười, ha ha cười lớn: “Thịnh tổng nói đùa gì vậy, chẳng phải người mỗi ngày đều ăn nằm với anh sao? Hiện tại mất tích lại chạy đi hỏi tôi?”
Chưa đợi Thịnh Thiếu Du lên tiếng, Thẩm Văn Lang lại nói: “Không giấu gì anh, mấy hôm nay tôi bận cùng Omega của mình trải qua kỳ phát tình với em ấy. Thư ký Hoa đi đâu sao tôi biết được?”
Omega của mình???
“Anh nói cái gì!!”
“Haha, Thịnh tổng sao hoảng hốt vậy? Tôi nói là mấy hôm nay tôi giúp Omega của mình trải qua kỳ phát tình. Anh biết không, pheromone của em ấy là hương lan, rất thơm.”
Thẩm Văn Lang sau đó hào hứng kể lại trải nghiệm của mình cho Thịnh Thiếu Du: “Đêm đầu tiên hình như bị bệnh, hơi sốt, còn yếu ớt chống cự với tôi, bị tôi dùng một chút pheromone kích thích vẫn cứng đầu vùng vẫy. Sau đó tôi ‘lỡ tay’, thả pheromone ra hơi nhiều, em ấy liền bị cưỡng chế phát tình.” Hắn ngừng lại, rồi thích thú nói tiếp: “Thịnh tổng không biết đâu, đã phát tình rồi vậy mà em ấy còn có thể giữ được chút tỉnh táo, chơi trò thà chết không khuất phục, cào rách luôn cả tuyến thể của mình, giả vờ trinh liệt với tôi.” Thẩm Văn Lang cười khinh bỉ: “Nhưng Omega mà, dù em ấy không muốn thế nào cũng bị pheromone của Alpha chúng ta làm cho khuất phục mở rộng chân mà thôi.”
“Nhưng đáng ghét! Suốt kỳ phát tình tôi ở cùng em ấy, vậy mà trong miệng của em ấy cứ gọi tên của thằng khác.”
Thịnh Thiếu Du bên này tức đến run rẩy, anh không thể giữ bình tĩnh nữa quát lên: “Thẩm Văn Lang!”
Thẩm Văn Lang đầu dây bên kia như bừng tỉnh, ra vẻ xin lỗi, nhưng lời nói ra lại thiếu đánh: “Ngại ghê, tôi nói hơi nhiều thì phải. Nhưng Thịnh tổng có biết, em ấy đã gọi tên ai trong lúc mê man kh–”
‘Tút Tút Tút…’
Thịnh Thiếu Du tức giận ném vỡ điện thoại.
Một tiếng sau, Thịnh Thiếu Du xuất hiện trước cổng chính tập đoàn HS. Gương mặt lạnh lẽo như muốn giết người, khí tức âm trầm lan tỏa. Pheromone Alpha cấp S bạo liệt phóng ra, ép cho đám nhân viên xung quanh không ai dám tiến lên ngăn cản, sải bước thẳng lên văn phòng chủ tịch.
