2025-10-22 – 59

Chương 1

Ban đêm tại Hoàng Gia Thiên Địa Hội, một trong những ổ ăn chơi hàng đầu tại Giang Hỗ.

Thịnh Thiếu Du lơ đãng xoay ly rượu trong tay, ánh đèn mờ ảo chiếu lên khuôn mặt anh tú của anh khiến đường nét ngũ quan càng thêm sắc nét, bên tai là những tiếng cười đùa của đám bạn phú nhị đại. Giơ tay lên nhìn đồng hồ thấy đã muộn, anh đặt ly rượu xuống bàn, với lấy áo khoác bị vứt trên lưng ghế đứng lên, yên lặng ra khỏi đám đông ồn ào.

Thư ký Trần Phẩm Minh đã chờ sẵn trước cửa, thấy anh đi ra liền nhanh nhẹn mở cửa xe đón anh vào.

Trần Phẩm Minh: “Thịnh tổng, anh có muốn uống một ít giải rượu trước khi đến HS không?”

“Không, cứ đến thẳng đó”. Thịnh Thiếu Du lười nhác đáp, sau đó liền dựa lưng nhắm mắt nghỉ ngơi.

Hôm nay anh có hẹn với Thẩm tổng bên tập đoàn HS để bàn về công nghệ kéo Gen. Đối phương cũng thật có ‘thành ý’, ỷ vào việc trong tay nắm giữ công nghệ đặc quyền trong ứng dụng kéo Gen trong tương lai, kì kèo lịch trình bận, liền hẹn gặp anh tận sau giờ ăn.

Xe đổ trước cửa tập đoàn HS, bước xuống xe, Thịnh Thiếu Du liền thấy một thân ảnh cao gầy đang đứng đợi. Người nọ ngoại hình thật bình thường, khi thấy anh đến liền bước đến chào hỏi.

“Chào Thịnh tổng, thật ngại khi hẹn gặp ngài vào giờ này. Lịch trình của Thẩm tổng dạo gần đây thật sự rất bận, mong ngài thông cảm. Mời ngài theo tôi lối này đến văn phòng”.

Người nói chuyện tên Cao Đồ, là thư ký chủ tịch. Y không biết vì sao Thẩm tổng lại sắp lịch hẹn gặp vào giờ này, còn lấy lý do rất bận, trong khi cả ngày hôm nay hắn chỉ ngồi ngốc ở trong phòng làm việc.

Dẫn Thịnh Thiếu Du đến văn phòng, Cao Đồ theo thói quen không gõ cửa cứ thế bước vào.

Vừa vào y liền sửng người. Thẩm Văn Lang, vị chủ tịch mà y vừa nói đang bận trăm công nghìn việc, hiện tại đang ép sát người vào cậu thư ký mới đến hôm nay.

Cả hai hình như không chú ý đến có người vừa bước vào, thư ký mới tên Hoa Vịnh gương mặt đỏ bừng, trong mắt có ánh nước đang ra sức chống cự, cố gắng đưa tay đẩy tên Alpha đang không tiết tháo phóng ra pheromone kích thích làm Omega mềm oặc dưới thân hắn.

Thẩm Văn Lang – người được cả giới biết là rất ghét Omega, hiện tại lại đang trêu đùa một Omega khác.

Hắn ép cậu dựa sát vào kính cửa sổ sát đất, đưa tay luồng vào trong áo sơ mi đã bị mở ra gần như hết cúc áo mà sờ xoạng eo nhỏ. Lồng ngực trắng nõn của Omega phập phồng lên xuống vì dùng sức chống cự. Hắn cúi người xuống cổ cậu, bá đạo ngửi mùi hoa lan đang phát ra trên người Omega đang run rẩy khiến cậu phải nức nở lên tiếng: “Thẩm tổng, đừng mà”.

Cái cúi đầu của Thẩm Văn Lang làm Hoa Vịnh đang vùng vẫy lại càng ra sức chống trả hơn, vì cậu thấy được phía sau hắn là một đám người đang đứng trước cửa.

Mùi pheromone khiêu khích của Alpha cấp S vẫn đang quanh quẩn trong phòng, cơ thể Cao Đồ hơi lảo đảo. Không đợi Thẩm Văn Lang làm thêm trò đồi bại nào, y liền ho khan vài tiếng ra hiệu, trên mặt không biểu tình nhưng ánh mắt lại chấn động không ít: “Thẩm tổng, Thịnh tổng của Thịnh Phóng Sinh Vật đã đến”.

Thẩm Văn Lang nghe thấy có người gọi liền dừng lại động tác, thu lại pheromone hắn nhíu mày nhìn ra cửa. Sau khi thấy người đến là ai liền cười nhạt chào hỏi: “Thịnh tổng đến rồi sao, mời ngồi.” Trong khi xoay người, bàn tay to lớn của Alpha vẫn không quên đưa xuống chiếc eo mềm mại của vị thư ký mới xoa nắn thêm vài cái.

Đáng thương cho Omega ngày đầu mới đi làm liền bị sếp “quy tắc ngầm”, đã thế còn trước mặt sự chứng kiến của bao nhiêu người. Hoa Vịnh không biết lấy đâu ra sức lực vùng ra khỏi cánh tay của Thẩm Văn Lang, gấp gáp chỉnh trang lại quần áo trên người, lúc này mới nâng gương mặt đầy nước mắt lên nhìn đám người đi đến. Sau đó cậu thấy vị được gọi là Thịnh tổng khẽ dừng bước, đồng tử hắn rung khẽ khi đưa mắt nhìn về phía cậu.

Thịnh Thiếu Du lúc này mới thấy được mặt mũi của Omega kia. Đôi mắt long lanh, hàng mi dài rũ xuống ngập nước cùng đôi môi đỏ mọng bất giác khiến tim anh đập mạnh, buộc miệng lên tiếng: “Sao lại là cậu?”

Câu hỏi phát ra càng khiến không khí trong phòng thêm phần xấu hổ. Sự xúc động trong đáy mắt của Thịnh Thiếu Du không hề che dấu, điều này càng làm vị chủ tịch họ Thẩm không vui. Đôi mắt sắc bén của hắn quét tới người thư ký mới, cười lạnh lên tiếng: “Hóa ra thư ký mới của tôi lại quen biết Thịnh tổng, mối quan hệ thật rộng a. Sao cậu lại che giấu thông tin trong hồ sơ, là muốn làm chuyện xấu gì sao, Hoa Vịnh?”

Thì ra cậu ấy tên Hoa Vịnh.

Thịnh Thiếu Du lơ đãng nghĩ.

Omega bị hỏi tới liền run rẩy, sau đó cậu đưa mắt lên nhìn lại Thịnh Thiếu Du như muốn tìm ra một chút quen thuộc trên gương mặt đối phương nhưng vô dụng: “Thẩm tổng, không…tôi không biết vị tiên sinh này”.

Đường đường là chủ tịch của một tập đoàn lớn. Câu nói không nhận người quen của Hoa Vịnh như tát thẳng vào mặt Thịnh Thiếu Du, thiếu điều muốn nói vị chủ tịch cao cao tại thượng là anh ngày đêm thương nhớ người ta mà người ta thậm chí còn không nhớ đến đã gặp anh ở đâu.

Cảm giác bẽ mặt khiến anh tỉnh táo, thoát khỏi sự si mê tự biên tự diễn, anh lạnh nhạt đáp: “Đúng là không quen biết, chỉ chạm mặt nhau lúc ở Hòa Từ, cậu ấy không chú ý đã va phải tôi”.

Hoa Vịnh sau khi nhận ra người trước mắt là ai, mắt liền sáng hơn vài phần: “Là anh sao!” nói xong liền nở nụ cười. Nhưng khi thấy tầm mắt sắc bén của Thẩm Văn Lang đang nhìn về phía mình, cậu liền cố gắng khống chế biểu cảm, sửa lời: “Vừa rồi không nhận ra ngài, thật ngại quá”, sau đó hướng về phía Thịnh Thiếu Du cúi người:”Hôm đó thật xin lỗi”.

Không đợi Thịnh Thiếu Du mở miệng, Thẩm Văn Lang lại cười cợt lên tiếng: “Vậy sao?” Sau đó hắn tiến lên vài bước rút ngắn khoảng cách mà Hoa Vịnh vừa tạo ra với mình, tay lại luồng xuống eo cậu đẩy nhẹ về phía trước, đẩy cậu loạng choạng về phía Thịnh Thiếu Du: “Nói miệng không đủ thành ý. Nhanh, qua Thịnh tổng xin lỗi cho đàng hoàng”.

Hành động của hắn lại khiến cả phòng lâm vào trầm mặc, rõ ràng hắn xem Hoa Vịnh là món hàng để trao đổi, khiến Omega vừa mới bình tĩnh lại một chút lần nữa nhục nhã mà đỏ mắt. Cậu mím chặt môi, cả người cứng đờ bước từng bước tới chỗ Thịnh Thiếu Du lần nữa cúi đầu xin lỗi, lại lúng túng không biết nên làm gì tiếp theo.

Thịnh Thiếu Du cũng không rảnh ở đây tốn thời gian với hắn, anh gật nhẹ đầu với Hoa Vịnh, sau đó liền xoay người ngồi vào chỗ sofa dùng để tiếp khách trong văn phòng Thẩm Văn Lang, lạnh nhạt lên tiếng: “Được rồi, chỉ là chuyện vặt. Hôm nay tôi đến là muốn cùng Thẩm tổng bàn về ứng dụng kéo Gen…”

Thấy hai vị chủ tịch đã vào trạng thái bàn việc chính, Cao Đồ đi đến cạnh Hoa Vịnh vẫn đang lúng túng đứng một góc, nhẹ nhàng lên tiếng: “Cậu tan làm trước đi, ở đây có tôi là được rồi”. Hoa Vịnh như được ân xá, nhìn y với vẻ mặt biết ơn, thấp giọng nói tiếng cảm ơn rồi bước nhanh ra khỏi văn phòng.

Thấy Hoa Vịnh ra khỏi phòng, Thẩm Văn Lang đang nói chuyện với Thịnh Thiếu Du dừng lại một nhịp, lạnh nhạt liếc về phía Cao Đồ tự ý chủ trương mà cho một ánh mắt không hài lòng. Về phía Cao Đồ, y làm như không thấy, bước vài bước về lại vị trí cũ đứng sau lưng Thẩm Văn Lang.

__________

Chương 2

Thịnh Thiếu Du lần này đã hạ mình đến trước cửa biểu thị thành ý, cũng như ra cái giá trên trời để bàn chuyện hợp tác cùng với HS, nhưng tên đầu đất Thẩm Văn Lang hết lần này đến lần khác luôn từ chối đề nghị của anh. Nếu không phải vì Thịnh Phóng – chủ tịch tiền nhiệm, cũng là cha của Thịnh Thiếu Du đang mắc chứng rối loạn pheromone, anh cũng không phải hạ mình đến bàn chuyện hợp tác với tên họ Thẩm chết tiệt ấy.

Đường đường là mùi hương đặc quyền trên người Alpha cấp S đỉnh cao như anh lại bị tập đoàn của Thẩm Văn Lang chế tạo thành nước hoa bán ra thị trường, tràn lan khắp nơi, trở nên rẻ rúng. Dù không biết có phải là cố ý hay không nhưng với Thịnh Thiếu Du đó là một sự sỉ nhục. Hiện tại độ ác cảm của anh với tên họ Thẩm quấy rối tình dục nhân viên trong công ty đã ở mức âm không thể âm hơn.

Cuộc nói chuyện kết thúc trong không vui, Thẩm Văn Lang gọi thư ký Cao tiễn khách.

Thịnh Thiếu Du mang tâm trang không tốt ra cửa, đưa mắt liền thấy Hoa Vịnh đưa lưng về phía mình đang gọi điện thoại mơ hồ nói gì đó: “…Chuyện tiền phẫu thuật, tôi sẽ cố gắng…Cảm ơn bác sĩ, cảm ơn…” Cuộc gọi kết thúc, Hoa Vịnh vô lực buông thõng tay, tựa lưng vào vách tường, hàng mi dài nhắm lại run rẩy như đang cố che giấu cảm xúc trong đôi mắt.

Có lẽ lúc rời đi quá vội nên cậu quên lấy áo khoác, hiện tại trên người chỉ có một lớp áo sơ mi lụa mỏng, trông có vẻ hơi lạnh, gió đêm thổi làm tóc cậu có hơi rối, nhưng lại càng khiến cậu trở nên đẹp đẽ, mong manh hơn, nó khiến tim Thịnh Thiếu Du đập mạnh khi thấy cậu.

Mỹ nhân mỏng manh, ai cũng muốn nâng niu…

Thật nhanh Hoa Vịnh liền thu gọn cảm xúc trong mắt, cậu chậm rãi mở mắt ra nhưng lại ngẩn người, đợi đến khi Thịnh Thiếu Du mang tâm trạng không tốt đến gần mới phản ứng lại, vội vàng đứng thẳng người chào hỏi Thịnh Thiếu Du.

Thịnh Thiếu Du thu hồi ánh mắt, ở khoảng cách gần, khóe mắt liếc thấy đuôi mắt còn đỏ ửng của Hoa Vịnh liền cảm khái, Omega này tuyến lệ thật phát triển, nhìn đến eo nhỏ lại không nhịn được trong lòng đánh giá, eo thật nhỏ một tay anh có thể ôm trọn vào lòng. Liếc mắt đánh giá Hoa Vịnh hết một vòng trong lòng, nhưng ngoài mặt Thịnh Thiếu Du lại ra vẻ lạnh nhạt, không dừng lại vì lời chào hỏi của Hoa Vịnh, anh liền hướng thẳng đến chiếc Maybach đang đỗ trước công mà lướt ngang qua cậu.

Bỏ lại Hoa Vịnh đứng ngẩn ngơ tại chỗ, bất lực nhìn xe anh rời đi ngày một xa dần. Đôi mắt ban nãy còn ngấn nước, hiện tại thật lấp lánh, tầm mắt gắt gao dính chặt vào chiếc xe nơi có Thịnh Thiếu Du đang ngồi, dõi theo một cách thích thú.

Ầy, anh Thịnh thật nhỏ mọn. Đáng yêu chết mất.

.

.

Kể từ khi bị Thẩm Văn Lang từ chối, Thịnh Thiếu Du đã ra lệnh cho toàn công ty phải vượt qua khó khăn trong ứng dụng kéo Gen trong thời gian ngắn nhất. Mặc dù thời hạn bảo hộ bằng sáng chế Gen còn 5 năm, nhưng sau đó 5 năm thì nên làm gì, 5 năm không phải quá ngắn, nhưng nếu trong 5 năm công ty không đưa ra thêm công nghệ gì, vậy Thịnh Phóng Sinh Vật sẽ như thế nào, còn có căn bệnh quá ác của cha anh nếu anh không thể can thiệp vào việc phát triển công nghệ kéo Gen sẽ như thế nào. Sự lo lắng của Thịnh Thiếu Du không phải là buồn lo vô cớ.

Bản thân Thịnh Thiếu Du cũng làm gương, mọi ngày đều đi sớm về muộn, nhân viên trong công ty cũng vì trạng thái đầy quyết tâm của sếp mình mà được thêm năng lượng, ai cũng nỗ lực cố gắng hoàn thành nhiệm vụ của mình. Nhưng cố gắng không đi liền với thành công. Ngay lúc Thịnh Thiếu Du sắp bùng phát thì nghe được tin tốt từ Lý Bách Kiều – một phú nhị đại ăn chơi vô độ, y là một trong những người bạn trong giới của anh. Được Lý Bách Kiều tiết lộ, ông chủ của X-Holding hôm nay có thể đến Hoàng Gia Thiên Địa Hội, dù chỉ là tin đồn anh cũng phải đi một chuyến, vì nếu được kết nối với vị thái tử gia mới của X-Holding này, Thịnh Phóng Sinh Vật có thể chuyển mình ngoạn mục, còn có tình trạng sức khỏe của cha anh có thể sẽ có nhiều cơ hội cứu chữa hơn.

Nghe đồn, X-Holding mới thay máu cũng như không còn là cái tên Bắc Siêu Holding trong quá khứ nữa, mà hiện tại được gói gọn trong chữ X khó hiểu. Người đứng đầu mới này rất trẻ nhưng lại là con riêng, không ai biết hắn làm thế nào để ngồi vững trên ngai vàng này, cũng chính hắn là người đã nâng cấp X-Holding thành gã không lồ siêu cấp với các chi nhanh khắp toàn cầu. Nhưng hắn có tính cách kỳ quặc, sống cực kỳ kín tiếng, ngoài những người thân cận, không ai biết hắn trông như thế nào. Ở nước P, nơi đặt trụ sở chính của X-Holding, hắn được ví như vị một hoàng đế đứng đầu chuỗi thức ăn, quyền lực và giàu có, một tay che trời.

Đối mặt với những lời tâng bốc gượng ép, Thịnh Thiếu Du chỉ cảm thấy người đứng đầu này là tên nhóc tùy hứng. Theo nguồn tin thân cận tiết lộ, đứa con riêng này nham hiểm tàn nhẫn, giết người không chớp mắt, lại có đầu óc thiên tài, dễ dàng đánh bại những đứa con trai ngu ngốc khác trong gia tộc, chỉ tiếc là ngoại hình xấu xí, thiên tài cũng có mặt tự ti, vậy nên vẫn không chịu lộ diện cho tới nay.

Bàn về hoàn cảnh của Thịnh Thiếu Du, anh rất ghét mấy đứa con riêng muốn tranh giành quyền lực. Chuột cống thì vẫn là nên ở trong cống. Một đứa con riêng lại mang tư tưởng tranh giành thứ không thuộc về mình.

Đó là suy nghĩ của anh về người đứng đầu X-Holding hiện tại. Nhưng lúc này, Thịnh Thiếu Du, người đang lo lắng về tương lai của Thịnh Phóng không còn cách nào khác ngoài việc mong chờ lần hợp tác này của X-Holding để vực dậy Thịnh Phóng. Cách đây không lâu, người phát ngôn của X-Holding đã tiết lộ sẽ tìm kiếm đối tác tại Giang Hỗ để xây dựng nhà máy trung tâm, tập trung vào nghiên cứu và phát triển, sản xuất các sản phẩm mới liên quan đến pheromone. Vậy nên bữa ăn chơi tối nay tại Hoàng Gia Thiên Địa Hội anh phải có mặt…

__________

Chương 3

Mẹ kiếp.

Thịnh Thiếu Du đặt ly rượu xuống, hối hận vì đã tin vào lời đồn của Lý Bách Kiều, lãng phí thời gian đến đây vô ích. Cái tên xí xấu không bao giờ lộ diện ấy ngay cả cái bóng cũng không thấy chứ mà đến đây chơi bời cái gì. Anh xua tay từ chối lời đề nghị ở lại chơi cùng của Lý Bách Kiều, đứng dậy ra khỏi phòng VIP.

Đi được một đoạn, trên hàng lang thường ngày không ồn ào hiện tại liền náo nhiệt. Một vị khách Alpha thô lỗ đang kéo lê một nhân viên phục vụ Omega trẻ vào phòng của hắn. Các vị khách xung quanh chỉ vô cảm đứng nhìn, nhiều người còn ôm tâm trạng hóng hớt nhìn hành vi cầm thú của tên Alpha ấy mà không ai ngăn cản.

Omega có dáng người cao ráo, tay chân thon dài rất đẹp, vì đang mặc đồng phục phục vụ trong Thiên Địa Hội, chiếc áo chữ V khoét sâu ở cổ lộ ra vùng ngực trắng nõn, áo hơi ngắn làm lộ phần eo thoát ẩn thoát hiện trong lúc cậu dằn co với tên khốn Alpha kia càng có nhiều tiếng hít thở không thông ở bốn phía, có người nhịn không được mở miệng dò hỏi: “Người anh em này, có muốn nhiều anh em góp vui không. Còn không thì khi chơi xong, cậu đưa qua đây cho anh tôi bọn tôi làm vài nháy. Thế nào?”

Có người đi trước hỏi, liền có thêm mấy kẻ rục rịch lên tiếng. Ánh mắt của những tên Alpha biến thái liếc về phía Omega đang run rẩy càng thêm nóng rực. Cậu bất lực dãy dụa, yếu ớt lên tiếng: “Không phải, tôi chỉ phụ trách mang rượu, không tiếp khách…Xin anh buông tay…Làm ơn…”. Vừa nói Omega xinh đẹp vừa rơi nước mắt, cậu không biết mình càng làm vậy, bọn khốn nạn đó lại càng muốn chà đạp cậu nhiều hơn, tưởng tượng đến bộ dạng Omega ban đầu còn chống cự sau đó liền khuất phục vì tình dục dưới thân đám Alpha bọn họ, nghĩ thôi đã cứng.

Alpha đang lôi kéo với cậu cười đê tiện: “Haha, con hàng này rất hợp ý tôi, anh em đợi một chút. Chơi xong liền đưa qua cho mọi người.” Nói xong liền dùng đôi bàn tay bẩn thỉu nâng gương mặt cậu lên, cười tà dâm nói: “Sướng nhất cưng rồi, mới ra cửa đã có khách xếp hàng chờ chơi cưng. Cưng xinh đẹp như vậy, anh đây nhất định nâng giá cao cho cưng, hahaha.”

Omega bất lực dãy dụa: “Không…”

“Không?” Như nghe được chuyện cười, tên Alpha cười lớn: “Làm công việc này còn giả vờ thanh cao ở đây. Không phải sau đó liền đưa mông cho anh đây chơi hết sao?”, hắn nhẹ nhàng tiến lại gần, hơi thở mờ ám phả vào gáy của Omega hít lấy hít để mùi hoa lan thanh mát trên người cậu, nhỏ giọng thì thầm: “Bảo bối ngoan, cưng ngửi kỹ đi, anh là Alpha cấp A đấy. Bây giờ không muốn, lát nữa đảm bảo cưng sẽ quỳ xuống cầu xin anh đây chơi cưng…hahaha”

Lời vừa dứt, tên Alpha đấy liền nhả ra mùi pheromone rẻ tiền của hắn, nồng nặc đến mức Omega đang đứng cạnh run rẩy, sức lực liền nhẹ đi mấy phần, nhưng vẫn kiên quyết không cho tên Alpha kia kéo vào trong phòng: “Không, không muốn..”

Một màn ép mua ép bán này được Thịnh Thiếu Du từ xa đi đến chứng kiến hết thảy. Omega yếu đuối dễ vỡ, nên được nâng niu trong lòng. Thịnh Thiếu Du rất khinh thường những kẻ có tuyến Alpha chỉ biết bắt nạt Omega, đúng lúc này, Omega đó cũng ngẩng đầu lên. Nhìn thấy trong đám đông hình bóng quen thuộc, mắt cậu bỗng sáng lên. Như người sắp chết đuối vớ được cọng rơm cứu mạng, cậu gọi anh trong tiếng khóc hoảng loạn.

“Thịnh tiên sinh, Thịnh tiên sinh! Xin anh, cứu tôi…Thịnh tiên sinh…”

Thịnh Thiếu Du lúc này mới nhìn rõ khuôn mặt của Omega, hắn dừng lại một nhịp, sau đó liền nhanh chóng đi đến kéo cậu ra khỏi vòng tay của tên Alpha say rượu bẩn thỉu kia. Anh không ngờ, người xui xẻo này lại là Hoa Vịnh…

Ở gần tên quấy rồi tình dục cố ý tỏa ra pheromone khiêu khích Omega, Hoa Vịnh sau khi được Thịnh Thiếu Du kéo ra sau vẫn phải chống tường thở yếu ớt, gương mặt đỏ bừng, đôi mắt long lanh có tầng sương bao phủ, kiều diễm, câu nhân. Cậu không dám dựa vào người Thịnh Thiếu Du, bàn tay yếu ớt chống lên tường làm điểm tựa cho cả cơ thể, mấy lần chao đảo liền được Thịnh Thiếu Du kéo lại, anh không kiên nhẫn lên tiếng: “Dựa vào tôi”.

Tên Alpha bị hai người bỏ qua, hắn thấy Thịnh Thiếu Du anh tuấn, khí chất sắc bén, lại nghe Omega xinh đẹp gọi một tiếng “Thịnh tiên sinh”, đầu óc trong cơn say nhất thời không biết người trước mặt lai lịch như thế nào, tức giận quát: “Này, chuyện gì cũng phải có trước có sau. Tao tới trước, mày làm như vậy là không đúng với quy tắc ở đây rồi! Mau trả người lại cho tao, muốn chơi thì cũng phải xếp hàng đợi tao chơi xong đã!”

Thịnh Thiếu Du cảm nhận được người bên cạnh đang run rẩy. Hoa Vịnh rõ ràng sợ hãi, bị sỉ nhục trước mặt Thịnh Thiếu Du, Omega đáng thương xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu, đôi mắt dần ướt át, nước mắt từ từ trào ra lấp đầy hốc mắt.

Thịnh Thiếu Du cảm thấy mới mẻ, mấy lần gặp mặt, Hoa Vịnh lần nào cũng bị ức hiếp. Bây giờ cũng vậy, hốc mắt đỏ ửng, nước mắt lưng tròng, sắp rơi xuống, thật đẹp.

Thịnh Thiếu Du không thể phủ nhận, anh thật sự thích nhìn cậu khóc…

Bên này Thịnh Thiếu Du đang thất thần, bên kia Hoa Vịnh tưởng đâu anh tin lời của gã Alpha đó nói, sợ Thịnh Thiếu Du bỏ mặc mình, cậu nức nở giải thích: “Thịnh tiên sinh, tôi chỉ đến rót rượu thôi, tôi không làm mấy chuyện đó. Thật đấy, xin hãy tin tôi…”

Tên Alpha đầu heo như nghe được chuyện cười, hả ha nói: “Không làm? Không bán dâm mà một Omega như mày lại đi làm ở quán bar? Chống cự vì giá chưa đủ thôi phải không, đĩ dâm, ra giá đi hôm nay ông đây-…” Lời nói còn chưa dứt, sắc mặt tên đầu heo nghênh ngang giây trước bỗng trở nên khó coi. Một mùi pheromone hung hãn ấp đến, mang theo sự kiêu ngạo và bá đạo của bề trên.

Tên đầu heo ôm lấy ngực mình, hơi thở như bị ai cướp đi, hối hấp thở từng hơi thở nặng nhọc. Hắn không thở nổi, một cảm giác nghẹt thở rợn người bò dọc theo cột sống lên da đầu. Hắn ngã quỵ xuống sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo.

Trong đám đông hốt hoảng bỏ chạy, đâu đó có tiếng thét: “A…Alpha cấp S…!! Mau chạy..”

.

.

Sau hỗn loạng qua đi, tên Alpha khốn nạn kia đã bị khiêng ra ngoài trong trạng thái mê sảng. Người phục vụ chạy đến đồ đầy mồ hôi cúi người xin lỗi Thịnh Thiếu Du, luôn miệng nói mọi chuyện hôm nay chỉ là hiểu lầm, vụ việc Alpha kia nhập viện cũng sẽ không bị truyền ra hay dính dáng gì đến anh. Một hồi đưa đẩy nịnh nọt qua đi, Thịnh Thiếu Du mất kiên nhẫn đi ra ngoài. Sau lưng anh truyền đến tiếng bước chân chạy đến, có người gọi với đằng sau: “Thịnh tiên sinh.”

Có lẽ Hoa Vịnh đã đuổi theo anh một đoạn đường, miệng cậu hơi há ra thở hổn hển, eo nhỏ hiện ẩn sau lớp áo ngắn cũng phập phồng, bên dưới áo đồng phục không cài chặt lộ ra một mảng da thịt trắng nõn. Thịnh Thiếu Du chỉ quay lại, không nói gì chờ cậu nói tiếp.

“Anh có thể để lại cho tôi một phương thức liên lạc không… Tôi muốn–..”

Lời nói chưa dứt, anh liền phất tay: “Không”. Nghĩ đến việc vòng eo này thường xuyên bị nhưng Alpha khác ôm áp chạm vào, trong lòng Thịnh Thiếu Du dâng lên một cảm giác khó chịu không nói nên lời. Omega tuy xinh đẹp, rất hợp gu anh. Nhưng dù sau cũng là ‘hàng qua tay’… Thịnh Thiếu Du anh cũng không thiếu thốn đến độ này.

Biểu cảm trên mặt Hoa Vịnh ngay lập tức trở nên ngượng ngùng, nhưng cậu vẫn muốn giải thích: ” Nhưng mà…”

Thịnh Thiếu Du không kiên nhẫn cắt ngang cậu: “Nếu muốn cảm ơn thì không cần đâu”.

Thấy cậu còn tính nói gì đó. Anh liền nhếch mép, tiến lại sát người cậu một chút, trêu chọc: “Hay là, cậu muốn về nhà với tôi?”

Trên đời này, không Omega nào không ngưỡng mộ Alpha cấp S, nhất là Alpha này lại đẹp trai, giàu có, còn vừa cứu mình khỏi nguy hiểm. Hơn nữa Hoa Vịnh hình như rất thiếu tiền, dù sao cậu cũng là người bên cạnh Thẩm Văn Lang, ít nhiều đã từng trải, ban nãy không bán chắc là giữ sức cho Thẩm Văn Lang chơi…hừ.

Hoa Vịnh sững người, phải một lúc lâu cậu mới hiểu ý của Thịnh Thiếu Du là gì, khuôn mặt lập tức đỏ lên vì xấu hổ, lấp bấp giải thích: “Tôi không…”

“Không cần lấy thân báo đáp, tôi không giống Thẩm Văn Lang, không có hứng thú với những người tự dâng đến cửa.” Nói rồi anh liền xoay người rời đi.

__________

Chương 4

Sáng hôm sau, sau khi họp xong đã đến giờ trưa, Thịnh Thiếu Du còn tính xem thêm một vài tài liệu trong lúc nghỉ ngơi thì thư ký Trần gõ cửa, nghe được anh đồng ý, y liền đẩy cửa đi vào báo cáo: “Vừa rồi thư ký Hoa của HS đến tìm tôi.”

Hoa Vịnh?

Tầm mắt đang nhìn vào tập hồ sơ của Thịnh Thiếu Du khi nghe đến Hoa Vịnh liền dời đi, ngẩng đầu lên nhìn Trần Phẩm Minh, cảm thấy Omega này hơi thú vị.

Là không xin được số điện thoại của anh thì lại vòng vo muốn thông qua người bên cạnh anh sao? Miệng bảo không muốn về nhà với anh nhưng lại chơi trò lạc mềm buộc chặt à?

Nghĩ đến bộ dạng si mê, muốn cưỡng ép Hoa Vịnh của tên Alpha cấp A tối qua, thảo nào ngay cả Thẩm Văn Lang nghe đồn rất ghét Omega cũng không thoát khỏi cậu. Nhìn mặt thì ngây thơ trong sáng, nhưng lại chuyên làm những chuyện câu dẫn quyến rũ người ta, anh đúng là đã xem thường cậu.

Thư ký Trần thấy anh lại lơ đễnh, đành lên tiếng nói tiếp: “Thư ký Hoa bảo tôi chuyển cái này cho anh.”

Lúc này Thịnh Thiếu Du mới chú ý đến thứ đang trên tay của Trần Phẩm Minh.

Là một túi giấy nhỏ màu nâu nhạt.

“Từ bao giờ thư ký Trần lại làm công việc chuyển quà vậy?”

Thịnh Thiếu Du cảm thấy không vui, Trần Phẩm Minh là một beta, năng lực làm việc không tồi, đi theo anh cũng được một thời gian rồi, còn cực kỳ hiểu chuyện. Vậy mà mới gặp mỹ nhân đã dễ xiêu lòng như vậy.

Thư ký Trần bị giọng nói đột nhiên lạnh lùng của anh làm cho giật mình, vội vàng giải thích: “Không phải quà, ban nãy tôi đã định từ chối. Nhưng thư ký Hoa bảo đây là khuy măng sét của anh, hôm gặp nhau ở Hòa Từ thư ký Hoa đã nhặt được. Cậu ấy không có số liên lạc của anh nên đã liên hệ với tôi rồi đến thẳng công ty, nhờ tôi chuyển lại cho anh.”

Hả? Chỉ muốn trả lại đồ thất lạc thôi à? Sao không nói sớm…

Tại sao lại đỏ mặt ngượng ngùng đi xin số điện thoại của Alpha chỉ để trả lại đồ thôi vậy, ai mà chẳng nghĩ sai chứ…

Trần Phẩm Minh nhạy bén phát hiện sau lời giải thích của mình, tâm trạng sếp của y có vẻ như càng không tốt, liền lễ phép cúi đầu chuồn nhanh ra khỏi văn phòng.

Thịnh Thiếu du nhìn vào cái túi giấy bình thường kia một lúc, sau đó đưa tay cầm lên, đổ ra trên bàn. Đi kèm với cái khuy măng sét mà anh cũng không biết là đã bị mất, còn có một tờ giấy nhắn, sắc mặt anh sau khi thấy tờ giấy viết tay ấy hơi dịu lại, lập tức cầm lên xem.

Đầu tiên nhìn vào, anh liền cảm thấy chữ viết rất đẹp.

[Thịnh Tiên sinh, đây là khuy măng sét tôi nhặt được ở Hòa Từ, vì thế tối qua muốn xin số liên lạc của anh để trả lại…

Tối qua đã làm phiền anh rất nhiều, thật xin lỗi.

Còn có cảm ơn anh đã giúp tôi! Cảm ơn anh rất nhiều!

Hoa Vịnh.]

Chỉ có ít ỏi mấy dòng như vậy?…

Sau khi xem lại vài lần, Thịnh Thiếu Du cảm thấy hơi nhàm chán, anh tiện tay ném tờ giấy nhắn cùng với chiếc khuy măng sét lẻ loi vào một ngăn kéo trống ở của bàn làm việc rồi đi ngủ trưa.

.

.

Lại qua mấy ngày yên bình chăm chỉ làm việc. Hôm nay, Thịnh Thiếu Du ngồi trong văn phòng, mặt không cảm xúc nghe Trần Phẩm Minh chuyển lời từ bệnh viện. Bệnh tình của Thịnh Phóng lại không ổn định, bác sĩ chuẩn đoán: Thời gian của Thịnh Phóng không còn nhiều nữa, anh chỉ thản nhiên đáp lại: “Tôi biết rồi.”, sau đó là vùi đầu vào công việc.

Nhưng hôm nay, Thịnh tổng ngày ngày đều tăng ca lại ra về sớm. Địa điểm đi đến đương nhiên là Hòa Từ…

Hai mươi phút sau, Thịnh Thiếu Du đã có mặt tại Hòa Từ. Không ngờ đó chính là, sau một hồi thăm bệnh, anh lại gặp Hoa Vịnh tại thang máy.

Cửa thang máy mở ra đón đợt người mới tiến vào, trong thang máy chỉ có Thịnh Thiếu Du và thư ký Trần. Hiện tại chỉ có Hoa Vịnh và một vị bác sĩ đang đứng chờ thang máy tại tầng này, vị bác sĩ già đang nói gì đó với cậu, sau khi thấy cửa thang máy mở ra tạm thời dừng lại. Hoa Vịnh vốn đang định bước vào liền thấy anh, bàn chân đang tiến lên liền khựng lại ở khoảng không, sau đó cúi mặt lùi về sau một bước, biểu thị sẽ đợi đợt thang máy sau sẽ lên, bác sĩ già đang đi phía sau thấy hành động đó của cậu, sau đó cũng đứng lại bên cạnh cậu chuẩn bị lại nói gì đó.

Còn chưa kịp lải nhải tiếp, khi cửa thang máy dần đóng lại, một người bên trong không kiên nhẫn đưa tay lên chặn lại, giọng điệu hơi gắt gỏng: “Còn đứng ngốc ở đó làm gì? Mau vào!”

Hoa Vịnh giật mình, sau lần anh cứu cậu tại Thiên Địa Hội, biết anh đã hiểu lầm về cậu, nhưng cậu cũng không giải thích, dù sao cả hai cũng chỉ lướt qua nhau, được anh cứu trong lần ấy đã là may mắn lắm rồi. Vậy nên biết anh không thích mình, cậu liền dứt khoát tránh tiếp xúc. Cậu không muốn anh lại hiểu lầm cậu thêm điều gì nữa…

Sau khi vào thang máy, Hoa Vịnh đứng cách Thịnh Thiếu Du xa nhất có thế, mũi cậu gần như đụng vào cửa thang máy. Để lại Thịnh Thiếu Du đen mặt đứng dựa vào gương ở phía sau.

Cách xa thế làm gì, sợ anh ăn thịt cậu chắc? Hừ…

Không để bầu không khí trở nên gượng gạo thêm. Bác sĩ già lại tiếp tục nói chuyện với cậu.

“Tôi vừa mới tiếp nhận lại ca này nên không biết mối quan hệ của cậu với bệnh nhân, nhưng cô bé ở giường số 291 nếu không phẫu thuật sớm sẽ thật không tốt. Hai mươi vạn cậu vừa đóng là chưa đủ, ít nhất phải thêm tám mươi vạn nữa…Nếu không ca phẫu thuật của em gái cậu chỉ đành phải hoãn lại…”

Lời nói của bác sẽ khiến khuôn mặt vốn đang tái nhợt của Hoa Vịnh lập tức đỏ bừng, nghĩ đến sau lưng Thịnh Thiếu Du có thể nghe được hoàn cảnh túng quẫn của mình, giọng nói của cậu lại nhỏ hơn, như đang thì thầm, lắp bắp nói: “Có…có thể phẫu thuật trước rồi đóng tiền sau được không…” Biết là yêu cầu vô lý, nhưng cậu thực sự không còn cách nào khác, chỉ đánh liên tục hứa với bác sĩ: ” Tôi đảm bảo, tôi sẽ cố hết sức trong thời gian ngắn gom đủ tiền.”

Bác sĩ già chỉ thở dài nhìn cậu thanh niên trước mắt, cũng xúc động trước lời nói của cậu nhưng quy định của bệnh viện, một bác sĩ nhỏ như ông sao có thể đổi…

“Xin lỗi, tôi rất thông cảm với hoàn cảnh của cậu, nhưng điều này không phù hợp với quy định của bệnh viện, tôi cũng không còn cách nào khác…”

Lời vừa dứt, Thịnh Thiếu Du thấy cậu cúi đầu xuống, anh đoán có lẽ cậu lại sắp khóc rồi…

__________

Chương 5

Vị bác sĩ già vỗ vai cậu an ủi vài cái, đợi cửa thang máy mở ở tầng tiếp theo rồi bước ra ngoài trước. Trong thang máy chỉ còn ba người. Hoa Vịnh ở phía trước đang cố gắng giảm bớt sự tồn tại của mình, cậu càng yên lặng cúi đầu bao lâu, Thịnh Thiếu Du đằng sau nhìn đến càng khó chịu bấy lâu. Thái độ phớt lờ “ân nhân cứu mạng” này của cậu khiến anh nhíu mày.

“…”

Cố gắng hết sức cái gì chứ? Không phải có rất nhiều chiêu trò ve vãn mấy tên Alpha lắm tiền à? Làm cho Thẩm Văn Lang mê mệt đến vậy mà chút tiền này cũng gom không đủ. Đi mà lấy một chiếc đồng hồ đeo tay của tên họ Thẩm đó cũng đã hơn số tiền này rồi. Uổng công có một gương mặt xinh đẹp như vậy…

Ánh mắt nóng rực của Alpha nhìn chăm chăm vào lưng Omega, như muốn đào ra suy nghĩ trong đầu cậu. Một lúc sau, anh không nhịn được lạnh lùng lên tiếng: “Trùng hợp thật đấy, thư ký Hoa.”

Hoa Vịnh không ngờ Thịnh tiên sinh lại chủ động chào hỏi mình, cậu quay đầu lại ngạc nhiên, thấy đối phương đang lạnh nhạt nhìn mình, liền nở nụ cười gượng gạo, cúi đầu chào: “Đúng vậy, Thịnh tiên sinh, thật trùng hợp…” sau đó cảm thấy không khí lại lúng túng, cậu cúi đầu nhìn mũi chân mình, suy nghĩ xem nên nói gì tiếp theo, bất giác lên tiếng hỏi về ba Thịnh Thiếu Du: “Hôm nay Thịnh tiên sinh đến để thăm ba sao?”

Hoa Vịnh thật sự không giỏi tìm chủ đề để nói chuyện, sắc mặt của Thịnh Thiếu Du trở nên khó coi, ánh mắt lạnh lùng như đang nói: Liên quan gì đến cậu?

Hoa Vịnh ngẩng đầu lên nhìn anh, thấy được sắc mặt anh không tốt, dường như rất hối hận vì sự đường đột của mình. Cậu mím môi, lần nữa cúi đầu, nhìn anh như thế liền biết được tình hình sức khỏe của ba anh không tốt, hối hận lên tiếng: “Xin lỗi, tôi không cố ý, thật ngại quá, đã làm anh buồn…”

“Buồn?” Thịnh Thiếu Du hừ nhẹ: “Tôi có gì phải buồn? Cũng không phải không trả đủ tiền viện phí, người buồn ở đây không phải nên là cậu sao?”

Nói xong anh cũng sững người, anh không phải người hay tức giận, nhưng không hiểu vì sao, Thịnh Thiếu Du phát hiện, Omega yếu đuối, đáng thương, toàn thân tỏa ra mùi hoa lan thanh mát này luôn khiến anh rất dễ mất kiểm soát, vô thức buông ra những lời khiêu khích trẻ con chỉ để nói thêm vài câu với cậu, nhìn thấy được biểu cảm sinh động trên gương mặt cậu, đặc biệt là lúc Omega ấy đỏ mắt đáng thương…

Hoa Vịnh kinh ngạc ngẩng đầu như không thể tin vào tai mình những lời Alpha vừa nói ra. Trong mắt liền phủ nhẹ một tầng nước…

Chết tiệt. Lại sắp khóc rồi sao?

Hoa Vịnh không khóc, chỉ là sau kinh ngạc qua đi, biểu cảm của cậu trở nên thất vọng: “Anh nói đúng. Chỉ là tôi không ngờ, lời nói vô giáo dục ấy có thể thốt ra từ miệng Thịnh tiên sinh!”

“Dù vô giáo dục đến đâu cũng tốt hơn loại Omega nghèo kiết xác, không có tự trọng như cậu!” Thịnh Thiếu Du tức đến nghiến răng, dám nói anh vô giáo dục, Omega trước mặt này là người đầu tiên. Hoa lan nhỏ thường ngày dịu dàng không ngờ khi tức giận gì cũng dám nói! Không nhìn xem trước mặt cậu là ai!

“Anh–” Omega trừng mắt nhìn anh, rồi lại như không thể thốt lên gì nữa. Chỉ bất lực nhắm mắt quay lưng đi.

Thịnh Thiếu Du nắm chặt tay, lại không nhịn được tức giận lên tiếng: “Thư ký Hoa lịch trình thật dày, sáng đi làm tại HS, tối lại ở trong văn phòng ve vãn sếp mình, đêm lại chạy đến hộp đêm bán rượu, làm nhiều việc chăm chỉ như vậy mà vẫn không gom đủ tám mươi vạn sao?…” Nói rồi anh cười khinh bỉ, nhướng mày đánh giá một cách không khách khí: “Sao không biết đợi lúc Thẩm Van Lang vui vẻ, mở miệng xin không phải liền được rồi à? Dù sao hắn cũng không thiếu chính là tiền.”

Lời vừa dứt anh cảm thấy lưng Omega trước mắt hơi run lên. Cậu quay đầu lại, gương mặt đỏ lên, hít một hơi thật sâu sau đó giọng nói hơi run lên tiếng: “Thịnh tiên sinh. Đúng là tôi đã làm ở hộp đêm, nhưng tôi thật sự không tiếp khách. Còn có, tôi với Thẩm tổng chỉ là đồng nghiệp bình thường. Hôm xin phương thức liên lạc với anh, tôi cũng không có ý gì khác, chỉ vì muốn trả lại khuy áo cho anh. Tôi không biết hôm nay Thịnh tiên sinh anh bị chuyện gì kích thích, nhưng nói ra những lời làm tổn thương tôi có thể mang lại cho anh niềm vui và cảm giác vượt trội, thì tôi không ngại trở thành đối tượng để anh trút giận. Nhưng anh có thể đừng nghĩ tôi bẩn thỉu như vậy được không?”

“Ting” một tiếng, cửa thang máy mở ra.

Hoa Vịnh dứt khoát xoay người bước ra ngoài. Thịnh Thiếu Du nhìn dáng vẻ tức giận của cậu, không hiểu sao lại bị chọc cho bật cười.

Không ngại trở thành đối tượng để tôi tức giận?

Omega này có biết mình đang nói gì không vậy? Nhưng khác với trong ấn tượng của anh, khi tức giận cậu cũng khá hung dữ đấy chứ…

This entry was posted in . Bookmark the permalink.