2025-06-16 – 13

Hệ thống bắt tôi phải cứu rỗi phản diện, rồi ném tôi lên hoang tinh và bặt vô âm tín.

Đám trẻ lang thang trên hoang tinh trông chẳng đứa nào giống người tốt cả.

Tôi mở một ngôi trường, thu nhận tất cả những học sinh có vẻ ngoài giống phản diện vào học.

Khi hệ thống quay lại, nó chết lặng.

Tên khủng bố liên tinh từng giết nam chính giờ đã trở thành người bảo vệ hoang tinh.

Nhà khoa học biến thái từng phát tán dịch bệnh giờ chế tạo hộp y tế công cộng cho cư dân hoang tinh.

Tên hải tặc từng đánh bom thủ đô giờ đã xây dựng môi trường sinh thái mô phỏng có thể sinh sống được cho hoang tinh.

“Chị ơi, sao chị lại cứu rỗi hết đám phản diện, đại phản diện, siêu cấp phản diện vậy trời!”

1

Hệ thống ném tôi lên hoang tinh rồi bặt vô âm tín.

Môi trường trên hoang tinh khắc nghiệt, lúc nóng lúc lạnh, thời tiết thay đổi thất thường.

Lạnh thì thật sự rất lạnh.

Tôi run cầm cập đến quán ăn duy nhất trên hoang tinh, gọi một tô mì ramen.

Mấy ngày nay, tôi đã được thể nghiệm “phong cách thuần hậu” của cư dân hoang tinh.

Nếu không phải hệ thống để lại cho tôi một lớp lá chắn trong suốt miễn nhiễm mọi tổn thương, chắc giờ tôi đã chết phơi thây nơi đầu đường góc phố.

Nghe nói các nhà hàng khác đều phá sản vì bị ăn quỵt.

Quán ăn duy nhất còn tồn tại đến giờ là nhờ ông chủ cũng là một người “thuần hậu”.

Ông ấy đeo đại bác bên hông trái, pháo hạt nhân bên hông phải, cơ bắp cuồn cuộn, đường nét rắn rỏi.

Nếu ai muốn ăn quỵt, thường sẽ được “tặng kèm” dịch vụ… nhà tang lễ.

Tôi từng chứng kiến cảnh một tên hải tặc ngoại tinh bị bắn thủng như cái rổ.

Khách ăn xung quanh chẳng ai lấy làm lạ, vẫn tiếp tục ăn uống như thường.

Tôi từng dò hỏi ở quán ăn thì biết, cô nhi viện duy nhất trên hoang tinh từ lâu đã bị người ta đánh bom nổ tung.

Quả nhiên đúng là phong cách thuần hậu đặc trưng của hoang tinh.

Hệ thống nói nam chính là trẻ mồ côi, từ nhỏ đã chịu đủ khổ sở, mà tính tình thì cũng rất tệ.

Tôi đi dạo một vòng ngoài phố, thấy đám trẻ con nửa lớn nửa nhỏ đang tranh giành thức ăn với động vật hoang dã.

Đứa nào trông cũng rất thảm, mà cũng rất hư.

Tiền tệ lưu thông liên tinh là tinh hạch.

Người dân hoang tinh nghèo quá, không có nhiều tiền.

Khách trong quán ăn phần lớn là lấy vật đổi vật, đổi lấy miếng ăn.

Hệ thống tuy mất liên lạc nhưng lại rất hào phóng, trong không gian còn để lại cho tôi cả đống tinh hạch và cả đống sách.

Kể từ khi tôi dùng tinh hạch để thanh toán ở quán ăn, và hôm sau vẫn còn sống quay lại ăn tiếp, ông chủ liền xem tôi như thượng khách.

Tôi ăn xong tô mì ramen, ông chủ còn tặng tôi thêm hai cái bánh bao.

Mùi thơm của bánh bao không chỉ dụ đến dã thú mà còn thu hút cả lũ trẻ hoang.

Một thiếu niên tóc đen, mắt đỏ chặn đường tôi lại.

Cậu ta cầm một khẩu súng laser tự chế, chĩa thẳng vào đầu tôi: “Đưa bánh bao ra đây.”

Thiếu niên này không phải người đầu tiên cướp tôi.

Ngay ngày đầu tiên tôi lấy tinh hạch trả tiền ở quán ăn, đã bị một nhóm người chặn trong hẻm.

Chúng thử đủ mọi cách, phát hiện không làm tôi bị thương được, liền tưởng tôi là quái vật rồi bỏ chạy.

Sau mấy ngày bị cướp liên tiếp, không còn ai dám ra tay với tôi nữa.

Nghe nói họ đồn rằng tôi là dị tinh nhân có kỹ thuật vượt thời đại, có thể đến từ vùng lõi tinh hệ.

Cũng có người đoán tôi là người ngoài hành tinh lịch sự như vậy đến hoang tinh làm gì.

Bởi người đến hoang tinh thường chỉ có hai loại: một là bị ruồng bỏ, sống không nổi ở tinh hệ khác; hai là trẻ em bị bỏ rơi do có khiếm khuyết gene.

Hoặc là lũ hải tặc ngoại tinh hung tàn khát máu.

Đôi mắt đỏ của thiếu niên ngập tràn cảnh giác và sát ý.

Cậu là người trẻ tuổi nhất từng cướp tôi.

Hơn nữa, cậu ta chỉ đòi đúng hai cái bánh bao.

Tôi ném bánh bao cho cậu ta.

Cậu đón lấy, vẻ mặt vẫn hung dữ, nhưng ăn sạch hai cái bánh bao trong chớp mắt.

Sinh tồn ở hoang tinh cực kỳ khắc nghiệt, chuyện bị người khác cướp lại sau khi đi cướp người ta là chuyện bình thường.

Chỉ có đồ đã vào bụng mới thật sự là của mình.

Tôi đứng bên đường, lặng lẽ nhìn thiếu niên nuốt hết hai cái bánh bao.

Cậu ta trừng mắt nhìn tôi một cái, rồi quay đầu bỏ chạy.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.