Cửa phòng chủ tịch bị đá ra một cách tàn nhẫn, theo sau đó là thân ảnh đang lung lay sắp đổ của Cao Đồ đang ra sức ngăn cản Thịnh Thiếu Du đi vào.
Thẩm Văn Lang đang ngồi ở ghế chủ tịch, nhíu mày nhìn Cao Đồ sắc mặt tái nhợt, sau đó lên tiếng: “Để anh ta vào.”
Thịnh Thiếu Du gạt Cao Đồ sang một bên, đi lại nắm cổ áo của Thẩm Văn Lang nhấc lên, nghiến răng nói: “Hoa Vịnh đang ở đâu?” Cùng lúc đó pheromone của Alpha cấp S phóng ra càng dữ dội.
Thẩm Văn Lang bên này cũng không thua kém, sắc mặt lạnh đi, hất cái tay Thịnh Thiếu Du đang nắm trên cổ áo của mình ra đứng lên, vừa nói vừa phóng ra pheromone đáp trả: “Đừng nhắc tới con sói mắt trắng không biết điều đó. Chó của tôi, ăn cơm của tôi, nhưng lại đi vẫy đuôi với người khác, bị chủ nhân dạy dỗ bằng roi vọt là chuyện đương nhiên.” Hắn thẳng lưng bước qua Thịnh Thiếu Du, tiến đến kệ trưng bày trong văn phòng, thưởng thức những tác phẩm bên trong, nguy hiểm nói tiếp: “Đã nhận ân huệ của tôi thì không nên ăn cháo đá bát, nếu đã dám công khai quay lưng với tôi, dĩ nhiên phải bị dạy cho một bài học.”
“Cậu ấy không phải!–”
“Không phải cái gì? Mang theo máy nghe lén đi làm, còn không phải gì nữa?” Thẩm Văn Lang cắt ngang lời nói của Thịnh Thiếu Du, vẻ mặt thiếu đánh, cười nói: “Hiếm khi gặp được một Omega có hương thơm dễ chịu như vậy. Ai ngờ… Chậc chậc, trước đây tôi quá muốn có được trái tim của cậu ta, nên mới mắt nhắm mắt mở để cậu ta đến sống ở nhà của một tên khốn khác.”
“Thẩm Văn Lang!”
“Hả? Thịnh tổng cũng thấy tôi ngu ngốc phải không? Nhưng anh đừng lo, bây giờ tôi đã nghĩ thông rồi. Tôi cần trái tim của cậu ta làm quái gì? Để có được cả hai thứ, tình cảm và thể xác, cần phải tốn rất nhiều thời gian để chinh phục. Trước đây tôi đã tốn quá nhiều thời gian rồi, kết quả còn bị cắn ngược lại một cái đau điếng.” Hắn xoay người nhìn thẳng vào mắt Thịnh Thiếu Du, khiêu khích nói: “Tôi rút ra được một kết luận, sống trên đời, không thể cái gì cũng muốn được. Dù trái tim đóa hoa lan đó không thuộc về tôi, nhưng có thể chiếm được một cơ thể xinh đẹp, cũng không tệ.”
Bụp–
Thịnh Thiếu Du điên cuồng giải phóng pheromone áp chế, tiến lên nhắm thẳng vào mặt của Thẩm Văn Lang mà đánh, nhưng bị hắn bắt được. Thẩm Văn Lang vẫn không có ý định dừng lại, hắn tiếp tục nói: “Khi đánh dấu tạm thời, đóa hoa lan đó đã khóc rất đáng thương. Trước khi quen biết anh, Hoa Vịnh luôn ngoan ngoãn, là kiểu bé ngoan mà tôi thích nhất. Những tưởng đóa hoa lan đó sẽ ở bên tôi mãi mãi, nhưng giữa đường lại lòi đâu ra một tên khốn khiến em ấy không còn ngoan ngoãn nữa. Tôi đành phải giữ chặt em ấy hơn, Omega xinh đẹp như vậy, đương nhiên là để tự mình nếm thử rồi.”
“Tên khốn!” Thịnh Thiếu Du cuối cùng cũng hoàn toàn mất lý trí lao về phía Thẩm Văn Lang, nắm đấm siết chặt trút xuống mặt hắn, không cho hắn cơ hội né tránh.
Anh giống như một con sư tử đực nổi cơn thịnh nộ, gầm rú lao về phía kẻ thù, trong đầu chỉ nghĩ đến việc xé xác hắn! Xé xác con sói thối dám xâm phạm lãnh thổ của anh, còn dám không biết sống chết thèm khát bạn đời của anh!
Thẩm Văn Lang đã sớm đề phòng, lập tức giơ tay đỡ lấy. Nhưng nắm đấm của Thịnh Thiếu Du vừa nhanh vừa mạnh, hẳn nhất thời không thể chống đỡ, bị đánh trúng rên lên mấy tiếng.
Sự bài xích bẩm sinh của Alpha đối với đồng loại sôi sục trong máu, cơn thịnh nộ dần dần át đi lý trí. Thẩm Văn Lang bị đánh một lúc cuối cùng cũng không nhịn được nữa, nghiến răng đá mạnh vào bụng Thịnh Thiếu Du.
Thịnh Thiếu Du không kịp đề phòng, bị cú đá bất ngờ này đẩy lùi mấy bước. Nhưng dường như anh không cảm thấy đau, lập tức ngẩng đầu, mắt đỏ ngầu xông tới, giận dữ vươn tay bóp cổ Thẩm Văn Lang. Nhưng ngay trước khi anh đến gần Thẩm Văn Lang, vị thư ký từ đầu đến giờ run rẩy đứng trong góc khó khăn đi qua chắn giữa hai người.
Thư ký Cao tuy là Beta, nhưng không hiểu sao dường như cũng bị luồng pheromone ảnh hưởng nặng nề. Sắc mặt y tái nhợt nhưng hai má lại đỏ ửng rõ ràng, khàn giọng lên tiếng: “Thịnh tổng, Thẩm tổng, hai người bình tĩnh lại đi, có gì từ từ nói.”
Thịnh Thiếu Du không nghe, nhưng anh không muốn làm bị thương người vô tội, tức giận quát: “Cút ra!”
Cảm xúc kích động khiến pheromone của Alpha tiết ra không kiểm soát.
Thẩm Văn Lang bên này còn chọc tức: “Hãy nhớ hôm nay anh đã làm gì, cơn giận mà Thịnh tổng đã trút ngày hôm nay, tôi sẽ tính hết lên đầu cậu ta, đã không biết điều thì tôi cần gì phải nương tay.!”
“Thẩm Văn Lang, anh nói ít lại vài câu đi!” Áp lực kinh khủng khiến Cao Đồ không thở nổi, khó khăn nói được một câu, xương cốt toàn thân liền như bị đánh gãy. Bản năng phục tùng Alpha của Omega khiến Cao Đồ đang chống lại Alpha cấp cao cảm thấy mình sống không bằng chết. Dạ dày như bị một bàn tay vô hình siết chặt, y đau đến mức không thể hét lén được, chỉ có một tiếng rên rỉ gần như tiếng khóc phát ra từ đôi môi tái nhợt của y.
Thẩm Văn Lang lúc này không còn lo đánh đấm với Thịnh Thiếu Du nữa, thấy Cao Đồ sắp ngã hắn liền không quan tâm thu lại hết pheromone của mình, gấp gáp tiến lên đỡ lấy Cao Đồ.
Cùng lúc, hơn mười người đàn ông Beta cao lớn được gọi đến tiến vào phòng, chế trụ Thịnh Thiếu Du.
Thẩm Văn Lang loáng thoáng nghe thấy Thịnh Thiếu Du trong lúc bị kéo ra ngoài đã nói gì đó, nhưng bây giờ tâm trí của hắn đang đổ dồn về phía Cao Đồ, chỉ thấy hắn không kiên nhẫn quát: “Mau đem con chó điên cắn người này ra ngoài cho tôi!” Sau đó khẩn trương nói: “Chuẩn bị xe đến Hòa Từ!”
__________
Chương 22
Thẩm Văn Lang mấy hôm nay ngoại trừ đi công ty thì cũng chỉ đến bệnh viện. Nghe nói là đến thăm vị thư ký Beta không may vì trận đánh nhau giữa hai Alpha cấp S mà ngất xỉu, hiện tại vẫn đang mê man chưa tỉnh.
Điều này càng khiến Thịnh Thiếu Du vốn đã gấp gáp đến cực điểm cảm thấy sắp phát điên. Năm ngày liên tiếp trôi qua, ngày nào thám tử cũng chỉ báo về những lịch trình nhàm chán lặp đi lặp lại của Thẩm Văn Lang, hoàn toàn không có bất kỳ tin tức nào đáng giá.
Nhưng chiều hôm nay, sau khi đến thăm Cao Đồ, lịch trình tiếp theo của Thẩm Văn Lang đột nhiên rẽ hướng sang khách sạn X.
Đó là khách sạn siêu cao cấp mà X-Holding đã khai trương hai năm trước, đứng đầu tại Giang Hỗ. Giá phòng tiêu chuẩn rẻ nhất cũng hơn năm con số một đêm, vô cùng xa xỉ. So với Hoàng Gia Thiên Địa Hội nổi tiếng sa hoa phóng đãng, nơi đây dưới sự chống lưng của người đứng đầu X-Holding cũ trước đây còn không kiên dè làm nhiều chuyện phi pháp hơn, nổi tiếng là ổ trụy lạc mua vui của những ông lớn, buôn bán ma túy có đủ, nhưng làm việc sạch sẽ không dấu vết, cảnh sát cũng phải bó tay không động vào được.
Thẩm Văn Lang đi ra từ bệnh viện, không mang theo bất kỳ ai, lái xe một mình đến khách sạn, không phát hiện ra phía sau luôn có một Beta trẻ tuổi nhanh nhẹn đi theo.
Beta đó tên Ngải Hành, là thám tử tư trẻ tuổi và nổi tiếng được Thịnh Thiếu Du mời về giúp đỡ, sau khi thấy Thẩm Văn Lang có động tĩnh khác, y liền liên lạc thông báo với Thịnh Thiếu Du.
“Mục tiêu đã từ bệnh viện đến một khách sạn cao cấp, có vẻ như có hẹn với ai đó.”
“Tiếp tục theo dõi.” Thịnh Thiếu Du mấy ngày nay như ngồi trên chảo nóng, giọng nói cũng không khống chế được hơi khàn, run giọng dặn dò: “Cẩn thận một chút, đừng để bị phát hiện.”
“Yên tâm.” Ngải Hành đang nghiêm túc theo dõi phía sau, hứa hẹn nói: “Đây là chuyên môn của tôi.” Sau đó tiếp tục báo cáo với Thịnh Thiếu Du: “Đối tượng đã vào thang máy lên tầng cao nhất của khách sạn. Bây giờ tôi sẽ tập trung tìm cách lẻn vào.”
Ngải Hành cẩn thận tránh đi vị trí của các camera giám sát dày đặc, vượt qua các chốt an ninh nghiêm ngặt và vệ sĩ đi tuần, vừa đi vừa tường thuật lại những gì mình nhìn thấy và nghe thấy cho Thịnh Thiếu Du, mất gần hai mươi phút mới an toàn thành công lặng lẽ lẻn vào tầng VIP chưa từng có người lạ đặt chân đến của X-Holding.
Hiện tại y đang nằm sấp trong ống thông gió tại phòng giặt là, có mấy Omega cấp thấp vừa dọn dẹp xong đang tán gẫu, Ngải Hành chỉ định yên lặng chờ đợi cho đến khi không còn ai trong phòng nữa sẽ nhảy xuống, nhưng không ngờ cuộc trò chuyện của mấy Omega phía dưới khiến y trở nên nghiêm túc.
“Này này, chị đã gặp Omega ở phòng 9901 chưa?”
“Người đẹp có mùi hoa lan đó hả?”
“Đúng vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn kia thật sự rất xinh đẹp!”
“Đáng tiếc bị đưa vào đây, xinh đẹp quá cũng là một dạng xui xẻo.”
Omega lớn tuổi hơn tiếp tục xuýt xoa: “Hai~, ngày cậu ấy mới đến cả người đã không còn tỉnh táo rồi, đi bên cạnh dìu cậu ấy hình như là Thẩm tổng của HS. Nghe tiểu Trương trực ca nói hai người bọn họ suốt mười ngày không ra khỏi phòng. Hình như là đóa hoa lan đó còn bị cưỡng chế phát tình! Lúc Thẩm tổng chơi xong mở cửa ra ngoài, dì Trần dọn dẹp gần đó đã nói trong phòng còn vương lại một mùi hoa lan tan nát, tuyệt vọng, vô tình ngửi qua thôi cũng khiến dì ấy suýt rơi nước mắt đồng cảm, ngực đau, cả người cũng vô lực.”
“Ghê như vậy sao?”
“Em mới đến không lâu có nhiều việc còn chưa biết, tất cả cửa phòng ở đây đều được thiết kế đặc biệt, không chỉ cách âm tốt mà còn có chức năng cách ly pheromone. Vậy mà hương lan còn có thể từ tận trong phòng ngủ truyền ra đến cửa ra vào chính, dì Trần chỉ đứng ở ngoài hành lang cũng ngửi được, mùi nhẹ như vậy mà còn làm dì ấy suýt khóc, không biết ở trong phòng cậu ấy đã tuyệt vọng đến như nào.”
“Trời ạ, cưỡng chế phát tình, vậy hai người họ không phải là người yêu hả?”
“Người yêu gì ở đây, người ta là chủ tịch của tập đoàn lớn đấy, chỉ là chơi đùa với một Omega thôi mà, ngày hôm đó sau khi Thẩm tổng đi khỏi, cậu ấy liền bị ép tiếp khách khác rồi, hình như là vì dự án tiếp theo của X-Holding với Giang Hỗ. Thẩm tổng không tiếc hy sinh một mỹ nhân xinh đẹp như vậy để giành lấy cơ hội hợp tác này.” Omega đó thở dài tiếc nuối, sau đó nói tiếp: “Tiểu Trương rất xót cho cậu ấy, nghe nói lúc đầu cậu ấy không phải đã ngoan ngoãn ngay, còn cào rách tuyến thể của mình nữa. Nhưng mà cũng không thể làm được gì khác, vẫn bị đám ông lớn chơi đến nghiện. Nghe tiểu Trương kể vậy thôi mà chị đã không chịu nổi rồi. Thế mà cậu ấy còn cứng đầu, bị ép ngửi pheromone của nhiều Alpha như vậy mà vẫn còn sức cắn cổ tay tự tử!”
“Tội nghiệp quá, mấy hôm trước em còn được nghe nói đóa hoa lan ấy bị làm đến toàn thân đầy máu bị người ta bế ra ngoài, là thật sao?”
“Thật, vậy mà cấp trên không để cậu ấy chết, sau khi mang trở về, tối hôm qua lại bị xếp lịch một chọi tám!”
“Một chọi tám?!”
“Em ngỡ ngàng vậy? Tầng này là nơi tập đoàn X chuyên dùng để tiếp đón khách VIP. Những nhân vật có tiền có quyền đó đã đến đây đương nhiên là muốn tìm gì đó mới mẻ để chơi rồi. Đối với Alpha cao cấp bọn họ, còn gì kích thích hơn một màn làm tình tập thể dã man và thô bạo chứ?”
Omega tuổi đời dày dặn ở khách sạn tiếp tục nói: “Hơn nữa, với vẻ ngoài của đóa hoa lan ấy, chắc chắn số người thèm muốn cậu ta rất nhiều nếu xếp hàng từng người, chẳng phải đợi đến tết luôn sao? Vì vậy, để rút ngắn thời gian, việc tám chơi một cũng là điều dễ hiểu. Nhiều khách quen ở đây đều là bạn cũ, việc cùng nhau tổ chức cuộc vui thác loạn là chuyện thường tình, dù sao thì việc chơi chung một Omega cũng là một hình thức hợp tác, như vậy mới thể hiện được sự thân thiết chứ!”
Omega trẻ tuổi ngây thơ mở to mắt kinh ngạc: “Ý chị là, một chọi tám nghĩa là…” Omega chưa thể tin, lắp bắp không nói nên lời: “Ý chị là, cậu ta bị…bị…”
Ngải Hành: ????!
Thịnh Thiếu Du: !!!!!!!!!!
“NGẢI HÀNH!”
“H-Hả?”
Đầu dây bên kia, Thịnh Thiếu Du gần như sụp đổ khàn giọng nói: “Lập tức đưa Omega mà bọn họ nói đó ra ngoài! Đưa về bên cạnh tôi!”
Thịnh Thiếu Du không thể nghe thêm một giây nào nữa. Anh không biết mình đã dùng ngữ khí nào để nói với Ngải Hành, chỉ lặp đi lặp lại một câu “Đưa cậu ấy về.” Khi hoàn hồn lại, mặt bàn bên cạnh đã trống không, đồ đạc trên bàn đều nằm rải rác khắp sàn.
Thịnh Thiếu Du lắc lắc bàn tay bị tê vì tác động lên mặt bàn gỗ, mu bàn tay không biết bị vật sắc nhọn nào cứa vào, sưng lên thấy rõ, chảy rất nhiều máu.
Nhưng những vết thương ngoài da này so với cơn quặn thắt đang xé nát lồng ngực Thịnh Thiếu Du chẳng đáng là gì. Thịnh Thiếu Du biết Thẩm Văn Lang chắc chắn cũng giống như anh, đều khao khát muốn giành lấy miếng bánh lớn mà X-Holding vừa thả xuống. Nhưng anh không ngờ, tên súc sinh đó lại đem Hoa Vịnh tặng cho X-Holding. Trái tim anh như bị ai đó nghiền nát, nỗi tuyệt vọng và xót xa dâng lên, chặn nghẹn cả hơi thở.
Họ Thẩm đó dựa vào cái gì? Đó là Omega mỏng manh mà Thịnh Thiếu Du còn không nỡ chạm vào! Hắn muốn hợp tác với X-Holding, tại sao lại dùng Omega của Thịnh Thiếu Du anh để đổi lấy!
Thịnh Thiếu Du tuyệt vọng nhắm mắt. Trong đầu anh không ngừng hiện lên nụ cười đơn thuần ngây thơ của Hoa Vịnh.
Hoa lan của tôi…
Hoa Vịnh của tôi…
Một chọi tám? Làm sao có thể như vậy được? Em ấy làm sao mà chịu nổi… Omega cứng đầu da mặt mỏng kia ngay cả hôn cũng rất vụng về, Thịnh Thiếu Du phải nâng mặt cậu lên mới không để cậu bỏ chạy giữa chừng vì xấu hổ.
Alpha cấp S bị cướp mất Omega tuyệt vọng sắp phát điên.
Thịnh Thiếu Du nghĩ đến chứng rối loạn pheromone của Hoa Vịnh…
Bọn Alpha chơi bời kia không thể đánh dấu cậu, bọn chúng sẽ hại chết cậu!
Thịnh Thiếu Du không thể kiềm chế mà tưởng tượng ra cảnh Hoa Vịnh bị người ta bọc trong ga trải giường, toàn thân đầy máu bị vác ra khỏi phòng…
Nghĩ đến việc đóa hoa lan của anh đã từng tuyệt vọng đến mức há miệng cắn sâu vào cổ tay mình, chỉ để van cầu một cái chết…
Trái tim Thịnh Thiếu Du như vỡ vụn…
Cổ tay mảnh mai trắng ngần kia, mỗi khi anh nắm lấy còn không dám dùng sức, sợ mạnh tay một chút là gãy mất.
Tự cắn…
Phải đau đến mức nào?…
Thịnh Thiếu Du càng nghĩ càng thấy khó thở, giống như bị một bàn tay vô hình siết chặt cổ họng. Đám người đó chắc chắn sẽ không dừng lại khi Hoa Vịnh chống cự, bọn chúng còn có thể trong việc ép buộc người khác quan hệ mà tìm được niềm vui méo mó. Bọn chúng hoàn toàn không quan tâm đến việc Hoa Vịnh có vui hay không, chỉ lo thõa mãn dục vọng của bản thân.
Thịnh Thiếu Du vô lực ngồi sụp xuống, bàn tay siết chặt gác lên mép bàn như muốn bấu víu vào một điểm tựa cuối cùng. Đem trán tựa lên tay, vai run nhè nhẹ theo từng nhịp thở nặng nề. Mí mắt nóng rát, dòng lệ trong suốt trào ra không kìm được, rơi từng giọt nặng nề xuống mặt bàn lạnh buốt.
Mắt Thịnh Thiếu Du mờ đi, anh thậm chí không biết mình đang nói gì với Ngải Hành.
Anh gần như tự hành hạ mình, nghĩ đến việc có người đang tưới nước bẩn lên đóa hoa lan, trái tim Thịnh Thiếu Du bỗng dưng thắt lại, đớn đau như bị xé nát.
“Ngải Hành, đưa em ấy về. Tôi cho cậu một trăm triệu. Chỉ cần mang được em ấy còn sống trở về, cậu có thể nhận số tiền mặt này ngay lập tức, hơn nữa tôi cũng sẽ vĩnh viễn ghi nhớ ân tình này.”
“…Làm ơn…Hãy đưa em ấy về.”
__________
Chương 23
Phòng 9901, khách sạn X.
Căn phòng tối om, chỉ còn lại chút ánh sáng le lói hắt ra từ chiếc đèn bàn ở phòng khách, cửa phòng ngủ vẫn khép chặt. Hương lan trong phòng không còn nồng nặc như mấy ngày trước lúc Thẩm Văn Lang rời đi, nhưng dư hương thoang thoảng trong không khí vẫn đủ khiến người ta khó thở.
Trước khi đi vào, Thường Tự vừa đeo khẩu trang cách ly đặc biệt, vừa hướng sang Thẩm Văn Lang trên mặt có một vết bầm tím rõ ràng mà đưa qua cho hắn một cái mới.
Thẩm Văn Lang đưa tay nhận lấy, tâm trạng không được tốt hỏi thăm: “Mấy tên chạy thoát thế nào rồi?”
Thường Tự bình thản đáp: “Đã bắt lại được, sợ quá cắn lưỡi, chết hết rồi.”
Thẩm Văn Lang hừ lạnh: “Vậy còn may mắn, dám sau lưng cậu ta làm loại chuyện đó, đợi cậu ta tỉnh lại xử lý có khi còn thảm hơn là cái chết.”
.
Mọi chuyện phải kể lại vào ngày đầu tiên vị kia bị mất khống chế trong kỳ mẫn cảm, trùng hợp có vài tên rác rưởi lại đúng lúc không biết điều mà mơ tưởng đến việc buôn ma túy, rục rịch ra tay.
Ông chủ nhà mình hiện tại không có khả năng xử lý, Thường Tự thân là thuộc hạ đắc lực nhất, đành phải nhờ Thẩm Văn Lang ở lại trong khách sạn canh chừng vị tổ tông đó, bản thân đích thân đi xử lý đám không não kia.
Những tưởng chỉ là một đám tôm tép không biết điều làm càn, nào ngờ càng tra càng sâu, đường dây móc nối càng nhiều, cuối cùng mất hơn một tuần mới có thể coi như hoàn toàn xử lý hết.
.
Thẩm Văn Lang sau khi đã đeo khẩu trang cách ly đặc biệt thì đi thẳng vào phòng ngủ, thấy người trong chăn vẫn thản nhiên ngủ ngon, liền tức giận đá một cái ghế tội nghiệp bên cạnh chân: “Dậy! Năm giờ tối luôn rồi, ngủ gì mà ngủ dữ vậy!”
Thường Tự bên cạnh không ngăn cản kịp, không đồng tình liếc nhìn Thẩm Văn Lang.
“Ưm~” Nguời trên giường trở mình một cái, cánh tay theo chuyển động mà lộ ra, trên cánh tay thon gọn chi chít những vết bầm tím, ở cổ tay còn có một vết cắn sâu vẫn chưa kết da non, âm ỉ rỉ máu, khiến người ta nhìn thấy không khỏi xót xa.
Nhưng Thẩm Văn Lang không có một chút xót xa gì với người nằm trên giường, thấy cậu lề mề không chịu dậy, lại không kiên nhẫn đưa chân đá tiếp một cái vào ghế. Nhưng hắn cũng chỉ dám đá ghế, không dám đá vào giường.
“Ồn ào quá đi.” Người trên giường cuối cùng cũng lười biếng nhấc người lên, bực bội vén chăn ngồi dậy: “Thẩm Văn Lang, trời sập rồi à?”
Thường Tự bên cạnh bất đắc dĩ lên tiếng: “Trời chưa sập, chỉ là Văn Lang mấy hôm trước bị Thịnh tổng đánh.”
Vị tổ tông trên giường nghe thấy tên người thương, tỉnh táo hơn một chút, khẽ cười: “Tôi đã nhắc nhở rồi, anh ấy rất hung dữ, phải cẩn thận.” Sau đó thu lại nụ cười khẽ, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng Thẩm Văn Lang: “Anh có đánh trả không?”
Thẩm Văn Lang bực bội: “Nếu không thì sao? Tôi phải đứng đó để anh ta đánh à?”
“Anh chạm vào anh ấy rồi?”
“Tôi tự vệ, cậu hiểu không?”
“Không hiểu!” Tiểu tổ tông vươn cánh tay đầy vết thương bật đèn, khuôn mặt lạnh lùng, trầm giọng hỏi: “Anh đánh anh ấy chỗ nào?”
“Mẹ kiếp! Anh ta muốn bóp cổ tôi nên tôi mới đá vào bụng anh ta một cái.” Thẩm Văn Lang nhíu mày nhấn mạnh: “Chỉ một cái thôi.” Sau đó lại hậm hực nói tiếp: “Mới vừa thoát khỏi cậu, ra ngoài liền bị tên đó làm phiền, còn làm bị thương trợ lý của tôi nữa! Hai người các cậu thật sự rất hợp nhau, hợp lại để khắc tôi mà!”
Tiểu tổ tông đặt chân trần lên tấm thảm mềm mại, hai chân dài trắng nõn thò ra từ dưới chiếc áo choàng ngủ rộng thùng thình, làn da chân cũng chi chít những vết bầm tím. Cổ áo lỏng lẻo mở rộng, để lộ lồng ngực trắng nõn in hằn vô số vết thương và dấu tích khiến người ta không nỡ nhìn thẳng.
Mùi hoa lan trong phòng dường như nồng nặc hơn, nhưng sau khi được Thẩm Văn Lang ‘khen’, mùi lan nồng nặc trong không khí giảm đi một ít: “Tôi với anh ấy đương nhiên hợp nhau.” Sau đó thái độ như ban ơn, lạnh lùng nói: “Lần đầu còn bỡ ngỡ, không trách anh. Lần sau không được động vào anh ấy nữa.”
Mặc dù đã đeo khẩu trang, Thẩm Văn Lang bị nhắm đến vẫn cảm thấy tuyến thể sau gáy giật giật, đau nhói.
Mẹ kiếp! Còn có lần sau hả? Giỡn gì vậy, Thịnh Thiếu Du ngu ngốc bị cậu lừa chưa đủ sao, giờ còn bắt tôi chịu trận thay cậu nữa!
Không bao giờ có lần sau!
Thẩm Văn Lang tức giận suy nghĩ, nhưng sau đó liền rầu rĩ. Nghĩ đến chuyện gần một nửa số vốn khởi nghiệp của mình là do thằng nhóc này cho, Thẩm Văn Lang lại không cứng rắn nổi.
Thôi được rồi, coi như trả ơn đi, thằng nhóc si tình này!
“Được rồi, cậu cũng không coi lại bản thân. Kỳ mẫn cảm này nghiêm trọng như vậy, cậu suýt chết mấy lần đó biết không hả? Không nhờ tôi lúc nào cũng căng mắt ra nhìn chằm chằm cậu, chắc lúc này cậu còn chưa đứng lên được đâu! Chưa khỏe đã cứng đầu xử lý công việc, một đám chuột hôi thôi mà, cần cậu nhấc tay sao?”
Phòng 9901 được thiết kế riêng cho vị tổ tông này. Cửa và khung cửa sổ đều được làm bằng kim loại hiếm có độ cứng cực cao. Cả phòng đều được lắp đặt lớp cách ly pheromone, còn có máy phát hiện dị thường trong kỳ mẫn cảm, Thẩm Văn Lang mười ngày trong này canh chừng cũng đủ mệt. Mỗi lần máy báo hiện dị thường reo lên, Thẩm Văn Lang lại một lần nhức đầu.
Tiểu tổ tông do tiếp xúc gần gũi với bạn đời đã định trong thời gian dài, lại bị chia cắt trong kỳ mẫn cảm, nỗi lo lắng chia ly đã kích thích Enigma rất nhiều, gây ra một loạt các triệu chứng tìm kiếm bạn đời nghiêm trọng. Kỳ mẫn cảm vốn kéo dài một tuần cũng trở nên dài hơn.
Enigma nóng nảy đã hành hạ tất cả mọi người, bao gồm cả bản thân mình, gần như mất nửa cái mạng.
Việc trải qua kỳ đặc biệt một mình đã gây ra ảnh hưởng tiêu cực rất lớn đối với Enigma. Đến nay, kỳ mẫn cảm đã kết thúc, nhưng cậu vẫn còn ốm yếu, ngay cả khả năng hồi phục đáng kinh ngạc cũng bị ảnh hưởng không nhỏ.
Những vết thương trên người cậu do kỳ mẫn cảm gây ra vẫn còn hiện rõ, các bác sĩ đến đây điều trị nhiều lần điều trị đã không còn bất ngờ nhưng vẫn bị những vết thương thảm thiết đó làm cho không nỡ nhìn thẳng.
Tuy nhiên, tên biến thái thanh tú, nho nhã, yếu đuối này dường như rất hài lòng, cậu lười nhác ngồi trên chiếc sofa đen trong phòng ngủ, giơ cánh tay lên ngắm nghía một hồi lâu, rồi mới chậc lưỡi quay mặt lại, trả lời Thẩm Văn Lang: “Khó khăn lắm tôi mới đưa được con tàu rách nát này lên bờ, ai dám làm bẩn boong tàu của tôi, tôi sẽ đích thân xử lý hắn, coi như là răng đe chút tâm tư bất chính của mấy con chuột khác.”
“Biết rồi.” Thẩm Văn Lang nghiến răng: “Nhưng mà cậu dạy dỗ có phải nặng quá không? Hôm trước một người đầy máu bị mang ra ngoài suýt chút nữa chết luôn rồi, vậy mà cậu còn chưa tha, còn đem hắn quay lại tặng thêm một màn tra tấn khác. Không phải cậu vì anh Thịnh của cậu mà quyết tâm hướng thiện sao, coi chừng lỡ tay là sa vào địa ngục lại đó.”
Vị tổ tông đó lười biếng đáp: “Tôi tự biết chừng mực, tên đó quá cứng đầu, ngay từ đầu khai ra kẻ đứng sau không phải là nhẹ nhàng hơn rồi sao? Thật tốn thời gian.”
Thường Tự gật đầu đồng ý: “Sếp vừa kết thúc kỳ mẫn cảm đã tự mình dạy dỗ cấp dưới không biết điều, đó là phúc của bọn họ. Sếp vừa ra tay không phải rất nhanh liền biết được tám người cầm đầu giật dây đó sao. Dứt khoát một lần diệt cỏ tận gốc.” Trong mắt thư ký Thường, sếp mình lúc nào cũng như được phủ thêm một lớp filter thông minh, giỏi giang. Y là thật lòng cảm thấy sếp mình rất lợi hại.
Thẩm Văn Lang khinh bỉ nghe Thường Tự tâng bốc, đem vị tiểu tổ tông đó khen lên tận trời, trong lòng phun tào.
Đúng là diệt cỏ tận góc mà, tám người đó hiện tại còn nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt đó! Diệt cái này có phải hơi tốn tiền, tốn sức quá không?
Vị tổ tông không quan tâm chủ đề nhàm chán đó nữa, nói sang vấn đề quan trọng hơn, giọng điệu hơi rầu rĩ: “Mấy người nói xem, những vết thương này có thể lưu lại trong bao lâu?” Cậu đưa cánh tay đầy vết bầm tím lên xoa xoa các vết cào trên ngực, thở dài nói: “Lành nhanh quá đi, nếu anh ấy không nhìn thấy thì phải làm sao?”
Thẩm Văn Lang bên cạnh không nhìn nổi nữa, nhăn mày khinh khỉnh nói: “Khỏi lo đi, ban nãy từ bệnh viện qua đây liền có một con chuột bám đuôi phía sau tôi. Hôm nay cậu sẽ được ‘cứu ra’ sớm thôi.”
__________
Chương 24
Ngải Hành nằm sấp trong ống thông gió gần một tiếng, sau khi xác định không còn ai trong phòng, y liền không một động tác thừa, yên lặng nhảy xuống. Vớ lấy một bồ đồ phục vụ mặc vào, cải trang thành nhân viên dọn dẹp, đẩy một cái xe đồ bẩn đi ra ngoài. Mục tiêu là đi đến căn phòng số 9901 mà mấy Omega phục vụ ban nãy đã nói đến.
Y kiếm một góc khuất núp vào, sau đó lặng lẽ chờ đợi. Không lâu sau, cửa phòng 9901 mở ra, đi ra sau đó là Thẩm Văn Lang cùng với Thường Tự.
Thám tử Beta nghĩ mình đã ẩn nấp rất kĩ, nhưng lại không ngờ đến hai Alpha vừa đi ra đã nhận thấy, hai người lại bắt đầu diễn kịch.
Thường Tự: “Các vị cổ đông đều rất hài lòng về đóa hoa lan đó, cậu đúng là kiếm được một bảo bối mà.”
Thẩm Văn Lang: “Còn phải nói, bị hành như thế sắp lấy mất nữa cái mạng của cậu ta rồi. Hừ, dám bày trò sau lưng tôi, hậu quả tự cậu ta gánh lấy.”
Hai người vừa nói vừa đi xa, Ngải Hành báo cáo lại với Thịnh Thiếu Du đã tìm thấy căn phòng chứa mục tiêu cần cứu. Thịnh Thiếu Du bên này lại hít không thông, khô khốc mở miệng nói với Ngải Hành: “Nếu có thể tiện tay giết chết Thẩm Văn Lang, cho tôi cậu thêm một trăm triệu nữa!”
Lời nói độc ác thốt ra từ miệng vị lãnh đạo trẻ khiến Ngải Hành cười bất đắc dĩ: “Thịnh tổng, tôi là thám tử, không phải sát thủ.”
Thịnh Thiếu Du sau khi bốc đồng điểu chỉnh lại nhịp thở, gằn từng chữ nói với Ngải Hành: “Nhất định phải đưa được Hoa Vịnh về đây!”
Ngải Hành hiện tại đang thao tác trên máy để bẻ khóa cửa phòng, nghiêm túc đáp với Thịnh Thiếu Du: “Yên tâm, tôi sẽ cố gắng hết sức.”
Cửa phòng sau một loạt thao tác của Ngải Hành đã được bẻ khóa thành công. Y cẩn thận mở cửa đi vào.
Ánh đèn trong phòng dịu nhẹ. Bóng lưng mảnh mai của cậu trai trẻ đập vào mắt của Ngải Hành. Cậu đứng khoanh tay ôm lấy bản thân, đối diện cảnh sắc phồn hoa bên ngoài cửa sổ, khung cảnh về đêm cô đơn nhất. Dưới lớp áo choàng ngủ, xương cánh bướm sắc bén nhô lên, ốm yếu cô độc. Ánh mắt cậu lơ đãng nhìn về phía xa xa. Trong màn đêm, biển quảng cảo khổng lồ của Thịnh Phóng Sinh Vật đang tỏa sáng rực rỡ. Lúc Ngải Hành đi vào, cậu trai đang đứng bên cửa sổ đã hơi nhướng mày.
Chiếc cổ trắng ngần mềm mại của cậu lộ ra ngoài áo choàng ngủ, tuyến thể có một vết cào rất lớn, hiện tại đã kết vảy, làn da xung quanh tuyến thể cũng chi chít những vết thương khiến người ta không nỡ nhìn thẳng.
Nhìn thấy vết cào dữ tợn ở tuyến thể, Ngải Hành đối với nghề nghiệp của mình đã quen thuộc với những cảnh máu tanh cũng không khỏi rùng mình. Một giây mất tập trung đã khiến y lỡ phát ra một tiếng động nhỏ, Omega nhỏ bé đáng thương bị những tên khốn Alpha hành hạ cuối cùng cũng hốt hoảng quay đầu lại.
Một giây mất tập trung đối với thám tử đang làm nhiệm vụ là một sai sót lớn! Ngải Hành ân hận tự trách mình, rồi lại ngẩng đầu làm động tác suỵt với Omega rõ ràng đang sợ hãi, run rẩy lùi về sau mấy bước khi thấy y.
“Đừng sợ, tôi là người của Thịnh tổng phái đến. Thịnh tổng bảo tôi đưa cậu về nhà.”
Omega xinh đẹp như hoa có đôi mắt chứa đựng hơi nước và sự cô đơn của cả thế giới, ánh mắt vốn trống rỗng bỗng trở nên bi thương khi nghe thấy tên người trong lòng.
“Là anh Thịnh sao?” Hoa Vịnh hơi run giọng nói ra cái tên mà cậu ngày đêm mong nhớ, sau đó rụt rè hỏi lại một lần nữa: “Anh ấy bảo anh đến đón tôi… về nhà?”
Mỹ nhân rơi lệ, trái tim sắt đá của Ngải Hành cũng nhói lên.
Mẹ kiếp! Y muốn giảm giá cho Thịnh Thiếu Du! Hôm nay nhất định phải cứu đóa hoa lan sắp úa tàn ra khỏi cái địa ngục này!
“Phải.” Ngải Hành nói ngắn gọn: “Ở đây không phải chỗ nói chuyện, mau theo tôi.”
Hoa Vịnh do dự nhìn y, sau đó như ngộ ra điều gì, đau khổ nhắm mắt, hai hàng nước mắt lăn dài trên má, buông thỏng hai tay, giọng nói mệt mỏi bất lực lên tiếng: “Các người…lại muốn chơi trò gì nữa?”
Tim Ngải Hành lại nhói lên.
Cậu trai trước mắt bi thương, cô độc, thân thể chi chít thương tích. Trên cổ và ngực hằn đầy vết bầm tím nghiêm trọng, cánh tay thon dài lộ ra khỏi lớp áo choàng cũng chẳng còn chỗ nguyên vẹn, chẳng chịt những vết cào sâu. Trên cổ tay, cổ chân vẫn in rõ dấu xích sắt tàn nhẫn. Ngay cả chiếc cổ mảnh khảnh, vốn không còn bao nhiêu chỗ lành lặn, cũng bị một lằn đỏ siết chặt, như một bằng chứng sống cho những trận ngược đãi không lối thoát.
Có lẽ sau quá nhiều lần bị lừa dối, giờ đây cậu đã chẳng còn đủ sức để tin vào bất kỳ điều gì nữa. Những ảo tưởng mong manh về một sự cứu rỗi, từng chút một đều bị dập tắt dưới những lần phản bội, dưới những trận “dạy dỗ” tàn nhẫn. Hy vọng trong cậu đã bị nghiền nát, đến cả mong chờ cuối cùng cũng chẳng còn sót lại.
Thịnh Thiếu Du bên này cũng nghe được câu nói đau lòng ấy của Hoa Vịnh, anh đau khổ hít sâu một hơi, khàn giọng lên tiếng: “…Đưa tôi nói chuyện với em ấy.”
Ngải Hành nhẹ nhàng đảm bảo với Hoa Vịnh: “Là Thịnh tổng phái tôi đến đón cậu thật.” Sau đó gỡ một bên tai nghe Bluetooth ra chậm rãi đi đến gần Hoa Vịnh, đưa cậu nghe máy.
Hoa Vịnh hơi hoảng sợ lùi lại một bước rồi cứng người, đôi mắt toàn là sự phòng bị nhìn Ngải Hành, cuối cùng cũng không thể ngăn nổi một tia hy vọng nhỏ nhoi, vươn tay lấy tai nghe đưa lên tai: “…Là anh Thịnh sao?”
“Hoa Vịnh. Là anh.”
Giọng nói quen thuộc chậm rãi truyền đến qua sóng điện thoại, Omega xinh đẹp cuối cùng cũng thả lỏng cơ thể, run rẩy mím môi lặng lẽ rơi nước mắt.
Ngải Hành cảm thấy mình không cần phải giảm giá cho Thịnh Thiếu Du nữa, vì sau nhiệm vụ hôm nay chắc y phải đặt lịch khám tim mất thôi.
Ở gần một mỹ nhân đau thương sắp tan vỡ thế này, trái tim y cũng bị giày vò đến mức run rẩy, sắp không chịu nổi mà vụn vỡ theo luôn rồi…
__________
Chương 25
Ngải Hành xót xa giấu đóa hoa lan thân thể chi chít vết thương vào trong chiếc xe được y đẩy tới ban nãy. Mỗi động tác đều cẩn trọng, cố gắng tránh chạm vào những vết thương của cậu nhất có thể. Nhưng đóa hoa lan dường như không biết đau, chỉ im lặng thuận theo, ngoan ngoãn trốn vào trong xe, giống như chưa thể thoát khỏi ký ức kinh khủng mấy ngày vừa qua, không thể tin rằng mình đã được cứu thoát.
Thuận lợi xuống đến bãi đậu xe, người của Thịnh Thiếu Du sắp xếp đã chờ sẵn, nhanh chóng đón được Ngải Hành và Hoa Vịnh, sau đó lặng lẽ rời khỏi khách sạn X.
Mặt khác, Thịnh Thiếu Du dưới sự phản đối kịch liệt của Ngải Hành, không thể tự đến đón Hoa Vịnh, chỉ có thể nôn nóng đứng chờ dưới tầng hầm, sốt ruột siết chặt điện thoại.
Chỉ mất mười lăm phút từ khách sạn X về đây. Nhưng đối với Thịnh Thiếu Du đang nôn nóng thì quãng đường ấy lại dài dằng dặc. Điện thoại vẫn được kết nối, anh rất nhớ giọng nói trong trẻo của đóa hoa lan. Trên đường chạy về, Thịnh Thiếu Du đã nói rất nhiều qua điện thoại, chỉ mong được đóa hoa lan ấy đáp lời lại, nhưng đầu dây bên kia vẫn cứ im lặng.
Ngải Hành ngồi một bên không nhìn nổi nữa, đành phải lên tiếng: “Thịnh tổng, cậu ấy trông không ổn lắm, anh đừng…” Y nghẹn lại, rất khó để thốt ra câu “anh đừng nói nữa” với người đứng đầu Thịnh Phóng Sinh Vật. Cuối cùng, đành lúng túng đổi sang câu khác: “Hay là phiền anh chuẩn bị một chiếc áo khoác cho Hoa tiên sinh.”
Tim Thịnh Thiếu Du đau nhói, chỉ có thể áp chế xuống sự vội vàng của bản thân, nói một tiếng “Được”, rồi quay lên nhà lấy áo khoác cho Hoa Vịnh.
.
Trong xe lúc này bao trùm một mảng yên tĩnh. Ngải Hành lặng lẽ nhìn Omega đang ôm chặt quần áo, không thốt ra lời nào. Gương mặt cậu vô cảm, ánh mắt vô định nhìn ra phía ngoài cửa sổ. Hoa Vịnh hoàn toàn thiếu cảm giác an toàn, hai tay quấn chặt lấy chính mình, những ngón tay ghì siết lấy áo choàng ngủ, như muốn giấu cả thân thể vào trong đó. Tựa hồ chỉ cần ôm lấy cánh tay, giữ chặt lấy vạt áo, những điều cậu đang phải gánh chịu sẽ không còn quá rõ ràng nữa.
Nói một cách không công bằng, mọi bất hạnh mà Omega này phải gánh chịu đều xuất phát từ chính vẻ đẹp mê người của cậu. Vẻ đẹp ấy như ngọn lửa nóng bỏng giữa đêm tối, càng rực rỡ bao nhiêu lại càng dễ dàng hấp dẫn những ánh nhìn thèm khát bấy nhiêu.
Một con cừu non trong trẻo, chẳng có răng nanh hay vuốt nhọn, một khi rơi vào vòng vây của bầy sói hung tàn, kết cục còn có thể khác đi sao?
Vẻ ngoài của cậu thực sự rất thơ ngây cấm dục. Nhưng biểu cảm lại tan vỡ yếu đuối, toát lên vẻ câu nhân dâm đãng khó tả. Một khuôn mặt như vậy, dù khóc lóc cầu xin hay trống rỗng vô hồn, tất cả đều dễ dàng khơi dậy trong sâu thẳm con người ta những ham muốn tăm tối nhất.
Muốn biến cậu từ trong sáng thành dâm loạn, từ yếu đuối thành tan vỡ, muốn nhìn thấy cậu suy sụp, ngọc nát hoa tàn…
.
Khi Thịnh Thiếu Du lấy xong áo khoác, trở xuống lần nữa, đã thấy xe chạy vào bãi. Anh gần như lao đến, xe còn chưa kịp dừng lại, đã gấp gáp vỗ cửa sổ lớn tiếng gọi tên Omega của mình.
“Hoa Vịnh! Hoa Vịnh!” Thịnh Thiếu Du hiếm khi mất bình tĩnh như vậy, đến khi xe dừng lại, anh rốt cuộc cũng mở được cửa xe nhìn thấy người thương bên trong.
Hoa Vịnh trong xe dường như phản ứng rất yếu ớt với âm thanh, cậu ngây người ngẩng đầu lên, như thể Thịnh Thiếu Du đang ở trước mặt chỉ là ảo giác trong một giấc mơ đẹp.
Ngải Hành lại lần nữa áy náy với tấm séc một trăm triệu, y thương cảm nghĩ, Omega đáng thương này chắc hẳn thường mơ thấy mình được cứu. Lại trong vô số đêm bị làm nhục và xé nát, đã tự mình thất vọng quá nhiều lần, nên không dám hy vọng, không dám tin tưởng nữa.
Y nhẹ nhàng lên tiếng, sợ làm đóa hoa lan giật mình: “Hoa tiên sinh, chúng ta đến nơi rồi.”
Hoa Vịnh lúc này mới lấy về một chút ý thức, rụt rè xuống xe, mỗi cử động của cậu đều rất khó khăn, phải mất một lúc mới có thể đứng vững trước mặt Thịnh Thiếu Du.
Đoá hoa lan lâu ngày không gặp người thương có chút gấp gáp muốn quan sát kỹ người đang lo lắng trước mặt mình, nhưng vẫn phải kiềm chế, làm cho bản thân trông đáng thương dễ vỡ hơn. Cậu vẫn đứng đó nhìn Thịnh Thiếu Du, tầm mắt vẫn một mảng mơ hồ, như thể Thịnh Thiếu Du trước mắt chỉ là một giấc mộng đẹp mà bản thân tự tưởng tượng ra.
Thịnh Thiếu Du đỏ mắt nhìn đoá hoa lan trước mặt. Hơn nửa tháng không gặp, Hoa Vịnh đã gầy đi trông thấy, gương mặt vốn đã nhỏ hiện tại còn nhỏ hơn, chẳng còn dáng vẻ ngây thơ vui tươi như khi ở bên anh trước kia. Những mảng da thịt lộ ra ngoài điều chi chít vết thương lớn nhỏ. Lúc này, toàn thân cậu phủ lên một tầng bi thương, gương mặt tái nhợt nhưng vẫn đủ để khiến trái tim Thịnh Thiếu Du rung động mãnh liệt.
Alpha đỉnh cấp sinh ra đã có tất cả chưa bao giờ trải qua cảm giác mất đi rồi lại tìm được như vậy, khuôn mặt anh tuấn tiều tụy đan xen giữa nỗi đau và niềm vui khôn xiết. Anh hít sâu một hơi, chậm rãi đến gần, đưa tay run rẩy muốn chạm vào gương mặt người thương.
Nhưng lúc này, đôi mắt mờ mịt của Omega bỗng khẽ mở to, đồng tử run rẩy thoáng chốc, rồi lại rũ xuống, dừng ở nơi bàn tay vẫn lơ lửng giữa không trung của Thịnh Thiếu Du.
Hoa Vịnh đang chuyên tâm vào vai kẻ bị hại, duy trì dáng vẻ yếu ớt đáng thương. Ánh mắt dừng lại nơi bàn tay Thịnh Thiếu Du, trên lớp da tái nhợt, vết thương đang rỉ máu loang đỏ khiến cậu khẽ giật mình.
Trong khoảnh khắc ấy, lớp vỏ bọc mong manh suýt chút nữa rạn nứt. Một tia đau xót không kịp che giấu đã loé lên nơi đáy mắt, nhưng ngay lập tức bị chủ nhân run rẩy rũ mi xuống phủ lấp.
Vết xước sâu trên bàn tay Thịnh Thiếu Du vẫn còn mới, chưa kịp khép miệng sau cơn giận dữ khi gạt đổ đồ vật trước đó. Ban nãy lại không quan tâm mà đập nhiều lần vào cửa sổ, da thịt lại rách ra, máu tươi lập tức trào ra có chút đáng sợ.
Song, vết thương trên tay Thịnh Thiếu Du chẳng đáng nhắc đến với những vết thương mà Hoa Vịnh phải chịu đựng.
Nhưng Thịnh Thiếu Du không hề biết rằng nội tâm đang dậy sóng của Hoa Vịnh chỉ vì một vết thương nhỏ trên tay anh. Chỉ thấy cậu giật mình khi anh vừa đưa tay ra, trong lòng Thịnh Thiếu Du liền như bị ai đó nhéo mạnh, nhói đau. Anh đau đớn nhìn đoá hoa lan run rẩy trước mắt, nhưng vẫn cố chấp từ từ bước lại gần, dè dặt, không dám làm động tác gì quá lớn nữa, sợ lại dọa cậu sợ hãi. Khó khăn mở miệng nói: “Hoa Vịnh…là anh, Thịnh Thiếu Du. Em nhìn đi…thật sự là anh.”
Đóa hoa lan giấu đi cảm xúc thật bên trong, tầm mắt từ từ có điểm tựa nhìn thẳng vào Thịnh Thiếu Du, nhưng trên gương mặt vẫn không một biểu cảm, chỉ thấy cậu do dự yếu ớt gọi tên anh: “Anh Thịnh?…”
Nước mắt Thịnh Thiếu Du cũng sắp rơi xuống, anh đỏ mắt run rẩy đưa tay chạm vào gò má tái nhợt của Hoa Vịnh, khẩn trương nói: “Là anh.”
Alpha vừa đau khổ vừa vui mừng, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào Omega yêu dấu đã mất tích hơn nữa tháng qua, trái tim đau đớn, cổ họng phát ra âm thanh thì thào như tiếng nấc: “Hoa Vịnh…là anh..”
Biểu cảm tê liệt của Omega cuối cùng cũng xuất hiện vết nứt. Nỗi đau sống động trào lên, đôi mắt u ám bỗng lấy lại chút ánh sáng mong manh, nước mắt trong suốt lăn dài trên gò má, trộn lẫn tuyệt vọng và đau đớn. Cậu không dám tin vào sự thật trước mắt, khẽ gọi lại lần nữa: “Anh Thịnh, thật sự là anh sao…Em không mơ đấy chứ?.”
Thịnh Thiếu Du nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cậu đưa lên mặt mình, cho cậu cảm nhận hơi ấm của anh, kiên nhẫn trả lời câu hỏi lặp đi lặp lại của Hoa Vịnh: “Đúng, anh đây. Anh là Thịnh Thiếu Du.”
Hoa Vịnh rơi vào vòng tay ấm áp của Thịnh Thiếu Du. Anh cẩn thận ôm cậu vào lòng, vỗ về đóa hoa lan vẫn đang bất an khi bị người khác chạm vào.
Thịnh Thiếu Du có thể cảm nhận được cả cơ thể Hoa Vịnh cứng đờ khi được anh ôm vào lòng, nhưng cậu không đẩy anh ra. Điều này càng khiến anh đau lòng, xót xa không thể nói thành lời. Thịnh Thiếu Du muốn nhanh chóng đưa đóa hoa lan yếu ớt này về nhà, kiểm tra xem trên người và trong lòng cậu còn có bao nhiêu vết thương anh không thể tưởng tượng được.
Ngải Hành ngồi trong xe chứng kiến màn gặp mặt đầy nước mắt này cũng biết hiện tại không phải lúc để nói chuyện thù lao, rất hào phóng mà nói với Thịnh Thiếu Du: “Thịnh tổng, anh cứ lo việc của mình trước, khi nào xong thì chúng ta liên lạc sau.”
Thịnh Thiếu Du còn chưa dứt khỏi cảm xúc đau khổ, chỉ gật đầu một cái cảm tạ vị thám tử trẻ tuổi đã giúp anh tìm về người thương, sau đó phân phó tài xế đưa y trở về.
Bên kia khi xe đưa Ngải Hành vừa chạy khỏi, Thịnh Thiếu Du cũng đã dỗ dành được Hoa Vịnh lên nhà với mình. Anh ôm Hoa Vịnh vào lòng, để cậu đi phía trước, nắm lấy tay Hoa Vịnh, cẩn thận đỡ cậu đi từng bước.
Chỉ là Thịnh Thiếu Du đang lo lắng không thấy được tầm mắt u ám của người trong lòng khi nhìn về phía bàn tay đang chảy máu của anh.
Hoa Vịnh đi phía trước cúi đầu hơi nheo mắt. Enigma vì kỳ mẫn cảm không được gần gũi với bạn đời đã định, tự làm đau bản thân đến gần như mất đi nửa cái mạng, nhưng tuyến thể bị cào rách và vết cắn sâu nơi cổ tay cũng không làm cậu đau đớn bằng một vết cắt trên cánh tay hiện tại của Thịnh Thiếu Du.
Hoa Vịnh cảm thấy mọi kế hoạch vạch ra của mình đều đổ sông đổ bể…
Mới có một lần ‘mất tích’ mà đã khiến anh Thịnh của cậu bị thương rồi, nếu lần sau cậu lại ‘mất tích’, anh Thịnh lại không để ý mà làm đau bản thân nữa thì phải làm sao?
Cậu sẽ xót lắm…
Anh Thịnh vụng về như vậy, vẫn là không nên chơi trò mất tích như thế nữa.
