Chương 11
Tan làm, Hoa Vịnh vừa ra cửa đã thấy xe của Thịnh Thiếu Du đậu chờ bên ngoài. Cậu mỉm cười chạy lại, rồi cùng anh đi đến căn trọ sắp bị giải tỏa của mình lấy đồ.
Mấy hôm trước trời đổ mưa, không khí xung quanh vẫn còn đọng lại hơi ẩm. Hoa Vịnh lúc đầu chỉ muốn vào lấy đồ một mình, nhất quyết không cho Thịnh Thiếu Du vào vì sợ đường đi làm bẩn giày anh, nhưng Thịnh Thiếu Du làm lơ bàn tay ngăn cản của cậu, mở cửa xe bước xuống cùng cậu đi vào.
Hành lý của Hoa Vịnh rất ít, công ty chuyển nhà mà Thịnh Thiếu Du gọi đến không phát huy tác dụng gì, còn hù cho hoa lan nhỏ giật mình lúc nhìn thấy một nhóm người bước vào nhà mình dọn đồ, bốn người đàn ông lực lưỡng loay hoay kiếm việc để làm, nhưng chưa đến mười phút đã dọn dẹp xong, còn khiêng tận hai chiếc vali ra cửa giúp cậu.
.
Căn hộ ‘nhỏ’ trong miệng Thịnh Thiếu Du thực ra không hề nhỏ chút nào. Nhìn bằng mắt thường diện tích cũng phải hơn ba trăm mét vuông, sáng sủa rộng rãi, một phòng khách, một phòng bếp, ba phòng ngủ. Trên đường chạy đến Thịnh Thiếu Du còn nói thêm căn hộ này có riêng hai chỗ để xe cho cậu. Khiến Hoa Vịnh ngồi kế bên phì cười nhưng không nói gì thêm.
Anh thịnh đáng yêu của cậu không nhớ cậu vẫn còn đang đi tàu điện ngầm hằng ngày sao? Hai chỗ để xe đó có phải là hơi phí rồi không.
Vào cửa, nhìn thấy toàn cảnh của ‘căn hộ nhỏ’ này càng làm Hoa Vịnh thêm do dự, mấy lần muốn nói lại thôi. Thịnh Thiếu Du làm như không thấy cậu lo lắng, chỉ đạo công ty chuyển nhà để hành lý và các nội thất khác anh mới gọi thư ký Trần chuẩn bị trong hôm nay để thêm vào. Sau khi xong xuôi, anh đứng dựa ở cửa chào tạm biệt đóa hoa lan vẫn còn đang bối rối.
“Muộn rồi, tôi đi trước đây.”
“Thịnh tiên sinh”. Hoa Vịnh lập tức gọi anh lại, chần chừ nói: “Chỗ này…có phải hơi rộng quá rồi không..”
Thịnh Thiếu Du bị cậu làm cho tức cười: “Ai cũng chê nhỏ chứ không chê to, sao đến lượt cậu thì ngược lại vậy?”
Hoa Vịnh cuối đầu, vẻ mặt nặng nề: “Tôi thấy chỗ này không chỉ ba vạn…”
“Tôi nói ba vạn là ba vạn, dù sao cũng đang bỏ trống đó thôi, cậu đến ở còn có thể thêm chút sinh khí cho căn hộ này.”
Lát sau, Hoa Vịnh ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo lấp lánh ánh nước, vừa tin tưởng vừa biết ơn nhìn Thịnh Thiếu Du. Dường như cậu đã chấp nhận lý do này, nhẹ nhàng cười với anh: “Cảm ơn Thịnh tiên sinh.”
“Thôi đi, đừng cảm ơn nữa, tôi nghe đến chai cả tai rồi.” Thịnh Thiếu Du vừa cười vừa đi đến xoa đầu cậu. Đóa hoa lan lúng túng lùi lại nhưng vẫn không tránh được, nên đành đứng yên ngoan ngoãn để anh xoa đầu mình. Thịnh Thiếu Du xoa đến nghiện, xoa đến đầu của hoa lan nhỏ có chút rối mới buông tha.
Tối hôm đó trở về, Thịnh Thiếu Du ngủ rất ngon, giống như vừa có được một báu vật vô giá, lại vui mừng vì chỉ có chính mình có được nó, cất giữ nó trong một cái két mà chỉ có anh mới có mật mã và chìa khóa mở ra để chiêm ngưỡng.
.
.
Lần gặp lại Hoa Vịnh là tại một bữa tiệc tối thương mại vài ngày sau.
Thịnh Thiếu Du khoác tay Omega tên Thư Hân bước vào, vừa nhìn đã thấy Hoa Vịnh đang ngồi bên cạnh Thẩm Văn Lang. Sắc mặt anh liền trầm xuống, nhưng rất nhanh sau đó liền trở lại bình thường, mang trên mình nụ cười giả tạo bắt tay nói chuyện với những người đi đến chào hỏi mình.
Không biết xui rủi thế nào, anh và Thẩm Văn Lang được xếp ngồi cùng bàn. Nhưng trong cái rủi cũng có cái may, Hoa Vịnh sau khi nhìn thấy anh, đôi mắt sáng lên chào hỏi: “Thịnh tiên sinh”.
Thịnh Thiếu Du ngồi vào bàn gật đầu với cậu, mỉm cười: “Cậu cũng ở đây à”.
Hôm nay Hoa Vịnh ăn mặc rất chỉnh tề, một bộ vest màu trắng phối với trâm cài áo tinh xảo, không biết của nhà thiết kế nào, trên trâm cài là hình một bông hoa hình dáng kỳ lạ, có lẽ là một loài lan hiếm gặp. Chỉ cần cậu ngồi yên cũng đã thu hút mọi ánh nhìn xung quanh.
So với Hoa Vịnh, tên Thẩm Văn Lang mặc vest đen ngồi bên trái cậu trông rất chướng mắt. Tên sói hôi đã mặc đồ đen mà còn lạnh lùng, không nói Thịnh Thiếu Du còn tưởng hắn ta đến dự đám tang.
Khi bữa tiệc bắt đầu, đến phần nâng lý chúc mừng, Thẩm Văn Lang lấy cớ uống thuốc cảm không uống được rượu, bảo Hoa Vịnh bên cạnh uống thay mình. Cái đáng nói ở đây là, nói thì nói đi, tên khốn đó còn đưa tay qua eo cậu, đẩy cậu về phía trước một chút.
Hoa Vịnh đang ngồi lập tức cầm ly đứng dậy, nở nụ cười ngượng ngùng với từng người đến chúc rượu. Đóa hoa lan này rõ ràng không giỏi giao tiếp, dịu dàng cười với mọi người, mới vừa nói được hai ba câu liền đã uống hết một ly đầy. Sự vụng về của cậu nổi bật như vẻ ngoài của cậu, tiếp theo sau đó có rất nhiều người đến chúc rượu Thẩm Văn Lang.
Đến khi tiệc sắp tàn, sắc mặt Thịnh Thiếu Du đã đen hơn bộ vest trên người Thẩm Văn Lang!
Hoa Vịnh uống đến đỏ mặt, đôi mắt long lanh mất đi tiêu cự, ngây ngây ngô ngô đứng yên một chỗ, vẻ ngây thơ đến tột cùng càng thêm quyến rũ. Đa số mọi người đều đã uống rượu, nhiều ánh mắt lúc này trần trụi thèm thuồng nhìn về phía hoa lan trắng không khỏi ghen tị với Thẩm Văn Lang.
Điều này càng khiến Thịnh Thiếu Du bực bội. Mới mấy hôm trước anh còn trộm vui vẻ chính mình đã lấy được báu vật về tay, không ngờ mấy hôm sau báu vật ấy còn chưa được anh chiêm ngưỡng kỹ càng, cứ thế bị mọi người tìm thấy, không còn là của riêng anh nữa.
Nhưng rất nhanh sau đó anh lại vui vẻ một chút. Đóa hoa lan bị mọi người nhìn thì sao chứ. Cả bữa tiệc, Hoa Vịnh say rượu cứ vô thức nhìn anh, ngay cả tên họ Thẩm bên cạnh cũng nhìn ra, hắn tức giận, lạnh lùng nói: “Thư ký Hoa, cậu có chuyện gì muốn nói với Thịnh tổng à? Cứ nhìn người ta mãi vậy, đi qua mời rượu đi.”
Hoa Vịnh trong say cơn mặt càng thêm đỏ, lập tức cầm ly rượu đi sang bên anh.
Thịnh Thiếu Du liếc nhìn ly rượu đầy trong tay cậu: “Đổi nước trái cây đi, tôi không muốn uống rượu nữa”.
Hoa Vịnh cảm kích nhìn anh, chưa kịp nói tiếng nào liền bị Thẩm Văn Lang đằng sau nói móc: “Thịnh tổng thật biều chiều người, làm Omega của anh thật là có phúc, chỉ tiếc là vận may của thư ký Hoa không được tốt, Phải không, Hoa Vịnh?”
Ba mẹ mất sớm, chật vật làm việc kiếm tiền điều trị cho em gái bệnh nặng. Vận may như vậy quả thực không tốt…
Vì vậy, đôi mắt hoa lan nhỏ bỗng chốc ảm đạm, gật đầu nói: “Vâng, Thẩm tổng, vận may của tôi không được tốt.” Nhưng sau đó, đôi mắt lại lấp lánh nhìn về Thịnh Thiếu Du: “Nhưng gần đây dường như mọi chuyện đã tốt hơn, có lẽ là qua cơn mưa trời lại sáng.”
Hoa lan nhỏ thật sự rất xinh đẹp, bỏ qua tất cả ánh mắt mọi người nhìn cậu, cậu chỉ muốn nhìn mỗi Thịnh Thiếu Du. Như thể anh là cả thế giới trong mắt của cậu, con ngươi xinh đẹp long lanh ấy chỉ phản chiếu hình bóng của Thịnh Thiếu Du.
Khi buổi tiệc kết thúc, Thẩm Văn Lang dẫn Hoa Vịnh chào tạm biệt mọi người, cánh tay thúi của hắn vẫn cứ lắc lư trên eo của cậu, Hoa Vịnh lúc này hơi say, cậu lảo đảo tránh né mấy lần cũng không được, không còn cách nào đành bị Thẩm Văn Lang dìu mình bước đi.
Thịnh Thiếu Du không quan tâm Omega đang đi chung với hắn, bảo cô tự về trước, sau đó cũng đứng dậy đi theo sau Hoa Vịnh, anh không tin tưởng Thẩm Văn Lang một chút nào, nên định tìm đại lý do để tự mình đưa Hoa Vịnh về nhà.
Ai ngờ vừa đến cửa đã bị chủ tiệc hôm nay đang say kéo lại vào trong, giới thiệu anh với một Alpha cao lớn trẻ tuổi: “Thư ký thường, đây là Thịnh tổng của Thịnh Phóng Sinh Vật, Thịnh Thiếu Du.”
Chủ bữa tiệc hôm nay là bạn cũ của cha Thịnh Thiếu Du, biết anh đang tìm cơ hội kết nối với X-Holding nên liền giúp đỡ, thấy anh vẫn cứ lơ đãng nhìn ra cửa, không khỏi nhắc nhở, trịnh trọng giới thiệu: “Thiếu Du, đây là Thường Tự, thư ký của X-Holding”.
X-Holding? Thường Tự? Cánh tay phải đắc lực của người đứng đầu X-Holding hiện nay.
Thịnh Thiếu Du hoàn hồn, thu hồi ánh mắt khỏi bóng lưng loạng choạng của Hoa Vịnh, lịch sự đưa tay về phía Thường Tự: “Rất hân hạnh, thư ký Thường”
…
Chào hỏi xã giao, trao đổi danh thiếp mất một ít thời gian. Đến khi Thịnh Thiếu Du ra được khỏi bữa tiệc, Hoa Vịnh và Thẩm Văn Lang đã không còn thấy bóng dáng…
Ngồi vào xe, Thịnh Thiếu Du có vẻ hơi bồn chồn. Tài xế cũng nhận ra nhưng không dám nói nhiều, chỉ hỏi: “Thịnh tổng, đi đâu ạ?”
Sau khi suy nghĩ, Thịnh Thiếu Du nói với tài xế đi đến địa chỉ căn hộ của Hoa Vịnh.
__________
Chương 12
Xe từ từ lăn bánh, Thịnh Thiếu Du kiên nhẫn gọi điện cho Hoa Vịnh. Điện thoại đổ chuông rất lâu nhưng không ai nghe máy, trái tim anh dần thắt lại, hô hấp cũng đình trệ. Thịnh Thiếu Du cảm thấy một nỗi sợ hãi kỳ lạ, nhưng lại không hiểu mình đang sợ hãi điều gì.
Đóa hoa lan đó luôn có chính kiến và tôn nghiêm. Cậu có thể làm việc không kể ngày đêm chỉ để kiếm được đồng tiền do chính bản thân làm ra, chứ không hạ mình hầu hạ những tên Alpha lắm tiền nhiều tật. Cậu làm việc cho tên họ Thẩm vì mang ơn hắn, nhưng cậu thậm chí còn ít khi cười với hắn.
Ít nhất cho tới hiện tại, Thịnh Thiếu Du thấy được hoa lan nhỏ chỉ cười với một mình anh, một nụ cười không chút đề phòng và toan tính.
Vốn dĩ, Hoa Vịnh là thư ký của Thẩm Văn Lang, việc đi cùng sếp tham dự sự kiện nằm trong phạm vi công việc của cậu, Thịnh Thiếu Du không cần phải lo lắng.
Nhưng Thẩm Văn Lang là tên khốn dám quấy rối tình dục nhân viên trong văn phòng, lần đầu tiên gặp mặt, hắn đã giở trò với Hoa Vịnh. Ban nãy còn không ngừng luồng tay vào eo Hoa Vịnh mặc cậu né tránh.
Khi tỉnh táo, Hoa Vịnh sẽ từ chối một cách dứt khoát, nhưng bây giờ cậu đang say, say đến mức ánh mắt ngây dại mơ màng.
Hoa lan nhỏ sẽ kiên quyết nói “không” với tất cả những Alpha đang có ý đồ với cậu, trừ Thịnh Thiếu Du anh…
Nhưng, có Alpha nào đã động lòng rồi còn để ý tới chuyện Omega nói không? Đặc biệt cái tên mắt nhìn lên trời như Thẩm Văn Lang, nếu hắn muốn cái gì, cậu có thể chống trả được sao? Biết đâu còn tưởng đóa hoa lan đang muốn từ chối cho có lệ. Sức cậu yếu như vậy, sao làm lại được tên sói hôi họ Thẩm đó chứ!
Nghĩ đến đây, Thịnh Thiếu Du cảm thấy cấp bách, ngẩng đầu lên thúc giục tài xế: “Đến chưa?”
Tài xế ngạc nhiên nhìn vẻ mặt lo lắng của sếp mình, đáp: “Hiện tại đang kẹt xe, chúng ta đã sắp tới, còn chừng ba phút nữa sẽ tới ạ.”
Thịnh Thiếu Du thiếu kiên nhẫn nhìn đồng hồ, đã ba phút trôi qua, chiếc xe vẫn không nhúc nhích được chút nào.
“Sao vẫn chưa đi được?”
“Xin lỗi Thịnh tổng, hình như ở lối rẽ phía trước xảy ra tai nạn, chắc là… Ơ, Thịnh tổng! Thịnh tổng!”
Trước ánh mắt kinh ngạc của tài xế, Thịnh Thiếu Du mở của, trèo qua hàng rào an toàn bên đường, chạy như bay trên vỉa hè.
Còn ba trăm mét nữa là tới nơi, Thịnh tổng gấp dữ vậy sao?
Tài xế ngơ ngác nhìn vị sếp trẻ nhà mình bỗng chốc như hóa thân thành nhân vật chính đầy nhiệt huyết trong một quyển tiểu thuyết, xắn tay áo vest đắt tiền, biểu diễn chạy nước rút trăm mét giữa thanh thiên bạch ‘nguyệt’?… Cũng chỉ có trong tiểu thuyết mới viết ra được dạng tình huống khó nói này thôi, ai ngờ trong hiện thực y cũng được chứng kiến…
Cũng may hôm nay Thịnh tổng mặc bộ vest sẫm màu, chạy trong bóng đêm cũng không thu hút nhiều sự chú ý…
Sếp vội vàng như vậy, là đang vội đi… cứu thế giới hả?
Nhưng mà làm sao có chuyện đó?
Theo hiểu biết của tài xế về sếp mình, Thịnh tổng là kiểu người dù trời sập cũng vẫn bình tĩnh mới đúng chứ.
Rốt cuộc tại sao anh lại hoảng loạn như vậy? Có chuyện gì hệ trọng đến mức khiến Thịnh Thiếu Du phải gấp đến nỗi không kịp mặc áo khoác, vội vàng xuống xe chạy bộ giữa thời tiết mùa đông giá lạnh như vậy?…
.
Đừng nói đến tài xế, ngay cả Thịnh Thiếu Du cũng không biết mình bị làm sao.
Đầu óc anh lúc ấy nhất thời nóng lên, không nghĩ nhiều, chạy một mạch đến dưới tòa nhà căn hộ, nhưng lại phát hiện mình không có thẻ ra vào…
May là bảo vệ trực ca nhận ra anh, lấp tức quẹt thẻ cho anh vào. Y cố nén kinh ngạc chào hỏi: “Thịnh tổng, buổi tối tốt lành.”
Thịnh Thiếu Du vẫn chưa hết thở dốc, gật đầu với anh ta, hỏi: “Vị tiên sinh ở nhà tôi đã về chưa?”
“Hoa tiên sinh sao? Cậu ấy đã về rồi ạ”.
“Một mình?”
“A?.. Vâng, một mình.” Bảo vệ nói tiếp: “Có một chiếc xe đưa cậu ấy về, nhưng đã đi rồi, chỉ có mình cậu ấy lên lầu.”
Trái tim đang đập loạn của Thịnh Thiếu Du vì chạy bộ bình tĩnh lại. Thẩm Văn Lang đưa câu đị dự tiệc riêng thì sao chứ. Sau khi công việc xã giao kết thúc, đóa hoa lan mệt mỏi kia vẫn muốn trờ về lãnh địa của anh thôi.
Cơn bốc đồng qua đi, Thịnh Thiếu Du chợt cảm thấy chán nản. Anh nghi ngờ mình có phải điên rồi không? Chỉ vì lo lắng cho một Omega mà mình còn chưa từng hôn, lại mặc áo mỏng chạy giữa trời lạnh.
Chẳng lẽ ăn nhiều bánh quy, nhận nhiều mẫu giấy trẻ con thì cho rằng mình thực sự là học sinh tiểu học?
Thấy sắc mặt anh lên xuống thất thường, bảo vệ chủ động hỏi: “Hình như vị tiên sinh kia say rồi, chưa chắc đã nghe tiếng ngài gọi cửa. Thịnh tổng có muốn lên không, tôi quẹt thẻ cho ngài?”
“Không cần đâu.” Nói rồi anh quay người, muốn nhanh chóng rời khỗ chỗ này, nơi chứng kiến được sự quan tâm ngu ngốc của mình. Nhưng lúc này điện thoại của anh rung lên.
Là Hoa Vịnh gọi đến.
“Thịnh tiên sinh.” Giọng điệu bên kia khá mơ hồ, còn xài một chút giọng mũi, nhẹ nhàng nói tiếp: “Anh vừa gọi tôi sao? Tôi để chế độ im lặng nên giờ mới nhìn thấy. Thật ngại quá, có chuyện gì sao?”
“Không có gì”. Thịnh Thiếu Du nói. Anh bấm nút thang máy xuống tầm hầm, muốn tài xế đến đón mình.
Hoa Vịnh lại mềm mại lên tiếng: “Thịnh tiên sinh”.
“Sao vậy?”
“Thứ hai tuần sau anh muốn ăn bánh quy vị gì?” Cậu hỏi.
Thịnh Thiếu Du không thích ăn bánh quy. Nhưng càng không muốn để Hoa Vịnh biết được, sợ đóa hoa lan tự trong cao ấy biết được sẽ thất vọng và không gửi nữa, có khi sau đó còn giữ khoảng cách với anh thì lại toi mất.
Thịnh Thiếu Du bực bội vò đầu, chưa nghĩ ra vị gì thì thang máy đã đến.
“Thịnh tiên sinh?” Hoa Vịnh e dè hỏi: “Anh đã chọn được vị chưa?” Cậu thấy anh vẫn không trả lời, không hiểu sao bỗng cười khẽ một tiếng, dịu dàng nói: “Hay là, cuối tuần này nếu rảnh, anh có muốn làm cùng tôi không?”
.
Bảo vệ thấy Thịnh Thiếu Du đã vào tháng, tưởng đâu anh đã ra về, không hiểu sao thang máy đang đi xuống tầng hầm lại nhanh chóng đi lên, ‘tinh’ một tiếng mở cửa, bước ra lại là Thịnh Thiếu Du.
Bảo vệ không hiểu gì “Ơ” một tiếng.
Thịnh Thiếu Du vừa nghe điện thoại vừa làm động tác quẹt thẻ, ra hiệu cho bảo vệ quẹt số tầng cần đến, gật đầu một cái với y xong rồi tiêu soái đi vào.
Ở đầu dây bên kia, thấy Thịnh Thiếu Du không nói gì, Hoa Vịnh lại cười khúc khích, tự chữa cháy: “Tôi chỉ đùa thôi, haha, Thịnh tiên sinh bận rộn như vậy, làm gì có thời gian làm bánh quy, cuối tuần chắc–”
“Mở cửa.”
“A?”
“Tôi nói là mở cửa.”
Thịnh Thiếu Du đang đứng trước cửa, anh nghe được âm thanh bước chân vội vã từ đầu dây bên kia, cánh cửa mở ra, một đóa hoa lan mặc áo choàng ngủ, tóc còn hơi ướt, trong không khí vẫn phảng phất mùi rượu hiện ra trước mắt Thịnh Thiếu Du.
Vạt áo choàng ngủ lỏng lẻo, để lộ một phần ngực trắng nõn, mùi rượu trên người Hoa Vịnh sau khi tắm đã nhẹ đi, nhưng vẫn làm cho Thịnh Thiếu Du có hơi say, tim lại đập nhanh.
Anh giả vờ bình tĩnh, cúp điện thoại, dựa lưng vào khung cửa nói: “Bánh quy tặng cho người ta mà còn bắt người ta làm cùng, thư ký Hoa có thành ý không vậy?”
“Có chứ.” Hoa Vịnh cười ngại ngùng với anh, ánh mắt lấp lánh nhìn Thịnh Thiếu Du, đôi môi đỏ mọng nói tiếp: “Đối với Thịnh tiên sinh, tôi luôn có thành ý.”
“Thật sao? Sao tôi không biết.” Thịnh Thiếu Du tiến lại gần cậu, Hoa Vịnh cụp mắt xuống, né tránh ánh mắt khó hiểu của anh, hàng mi dài run rẩy giống như đang xấu hổ, khẽ cào vào tim Thịnh Thiếu Du: “Thành ý đầu? Lấy ra xem nào? Hửm?”
Nghe vậy, Hoa Vịnh nâng mí mắt, nhìn anh qua làn hơi nước. Sau đó dùng đôi môi đỏ mọng ấm áp nhẹ nhàng chạm vào khóe môi anh.
Môi chạm môi chỉ trong vài giây ngắn ngủi, nhanh đến mức không kịp phản ứng.
Thịnh Thiếu Du còn chưa kịp chớp mắt, đôi môi mềm mại như cánh hoa của Hoa Vịnh đã rời khỏi anh. Hoa lan nhỏ còn cắn môi mỉm cười hỏi: “Thành ý như vậy, đã đủ lớn chưa?”
Hình như vẫn đang say, nụ hôn vừa rồi có lẽ chính là điều táo bạo nhất cậu có thể nghĩ ra và thực hiện, càng làm Thịnh Thiếu Du thấy cậu ngây thơ hơn.
“Chưa đủ”. Vừa nói tay Thịnh Thiếu Du vừa đưa ra sau vuốt dọc sống lưng của Hoa Vịnh, ấn vào vùng gáy mảnh mai nhạy cảm của Omega, kéo cậu về phía mình.
Môi lại chạm môi, Thịnh Thiếu Du hôm nay tốt bụng dạy miễn phí cho Omega ngây thơ chưa trải sự đời một nụ hôn thực sự…
Khi tách ra, hai cánh môi trước mắt vì bị mút mát quá nhiều mà đỏ càng thêm đỏ, hơi hé mở để hô hấp. Hoa Vịnh bị anh hôn đến mê man, nhìn Thịnh Thiếu Du bằng ánh mắt phụ thuộc và si tình.
Đêm đó, Thịnh Thiếu Du ở lại căn hộ của Hoa Vịnh.
Nhưng ngoài hai nụ hôn và lời chúc ngủ ngon trước khi đi ngủ ra, họ không làm gì cả.
Thịnh Thiếu Du cảm thấy mình đã bị trúng tà. Trước khi gặp Hoa Vịnh, anh chưa từng nghĩ mình sẽ có một mối quan hệ trong sáng, gần giống như tình yêu như vậy…
Nhưng không sao cả, hiện tại anh thích mối quan hệ trong sáng này là được.
__________
Chương 13
Sáng hôm sau rời giường, Hoa Vịnh đã dậy từ sớm, cậu đang dọn dẹp lại bếp, trên bàn ăn là bữa sáng phong phú vừa mới chuẩn bị xong.
Thịnh Thiếu Du thích bữa sáng kiểu Tây, nhưng Hoa Vịnh ‘không biết’, cậu nấu sữa đậu nành với một xửng bánh bao nhỏ, bánh xá xíu và há cảo tôm, bên cạnh còn có một đĩa trái cây cắt sẵn.
Thịnh Thiếu Du khi đi đến, nhìn các món kiểu Trung trên bàn hơi ba chấm…
“Không biết anh Thịnh thích ăn gì, nên em chuẩn bị đại khái vậy thôi.” Cậu mỉm cười lấy đũa cho Thịnh Thiếu Du: “Tối qua anh Thịnh ngủ ngon không?”
Thịnh Thiếu Du vừa nhận lấy đũa, chưa kịp trả lời thì lại nghe cậu nói tiếp: “Em thì ngủ không ngon lắm.”
“Hửm?”
Đóa hoa lan mặc đồ ở nhà nhưng vẫn đẹp đến lóa mắt ngồi đối diện len lén liếc nhìn anh, khuôn mặt đỏ bừng, nghiêm túc đáp: “Vì tim đập nhanh quá”.
Thịnh Thiếu Du bật cười: “Thật sao?”
“Ừm”. Hoa Vịnh nhẹ nhàng nói: “Hình như cả đời em chưa bao giờ tim đập nhanh như vậy á.”
Ánh mắt Thịnh Thiếu Du mang theo ý cười, mềm mại hỏi cậu: “Vậy sao này phải làm sao?”
Hoa Vịnh hơi ảo não: “Đúng vậy, sau này phải làm sao đây?” Cậu nghiêng đầu chớp mắt, ngây thơ hỏi: “Anh Thịnh à, yêu đương với anh, ở bên anh lâu có phải sẽ bị bệnh tim luôn không?”
“Nói gì đấy?”
“Đúng mà.” Hoa Vịnh vừa đặt tay lên ngực vừa nói: “Bây giờ tim em cũng đập rất nhanh, có chút khó thở.”
Sau đó, Thịnh Thiếu Du lo cậu thiếu oxy, nên trước khi ăn sáng, anh lại đè Hoa Vịnh ra, tốt bụng hô hấp nhân tạo cho cậu một lúc. Cho đến khi hoa lan nhỏ nghẹn ngào dưới thân yếu ớt nói mình không khó thở nữa mới buông tha.
.
Hôm nay, Thịnh Thiếu Du phát hiện bữa sáng kiểu Trung cũng không tệ.
Ăn sáng xong, Hoa Vịnh đi dọn dẹp bát đũa trong bếp, Thịnh Thiếu Du vào phòng làm việc mở một cuộc họp trực tuyến. Sau khi kết thúc đã gần mười một giờ.
Anh gập lại máy tính, đứng lên định ra ngoài xem đóa hoa lan đang làm gì.
Mặc dù cậu trên vòng bạn bè rất hay nói, cũng thường xuyên líu ríu trong giấy nhắn. Nhưng hầu hết thời gian, Hoa Vịnh ở ngoài đời rất ít nói. Khác với những người tình trước đây luôn muốn thu hút sự chú ý của Thịnh Thiếu Du, đóa hoa lan ấy chỉ lặng lẽ ở một góc nào đó, như thế chỉ cần được ngước mắt thấy Thịnh Thiếu Du là cậu đã mãn nguyện.
Còn nụ hôn ngắn ngủi đầy mùi rượu hôm qua, có lẽ chính là điều táo bạo và liều lĩnh nhất mà Hoa Vịnh có thể làm.
Anh tìm thấy cậu ở phòng khách, Hoa Vịnh đang cầm một cuốn sách, ngồi trên sofa chăm chú đọc.
Tiến lại gần nhìn, Thịnh Thiếu Du phát hiện đó là một cuốn sách chuyên ngành về xoa bóp bấm nguyệt. Sắc mặt anh lập tức khó coi hỏi: “Sao vậy? Thư ký Hoa định đi làm thêm ở tiệm massage à?”
Anh đột nhiên lên tiếng khiến đóa hoa lan giật mình: “Không phải”. Hoa vịnh khép sách lại, quay đầu sang nhìn anh: “Em gái em nằm trên giường lâu quá, bác sĩ nói kiên trì massage sẽ tốt cho quá trình phục hồi sau này của em ấy.”
“Vậy em học được chưa?”
“Chưa nữa.” Hoa Vịnh hơi ảo não: “Hơi khó. Hơn nữa, em không có đối tượng để thực hành…”
.
Tối hôm đó, Thịnh Thiếu Du từ chối bữa tiệc tối, bảo thư ký Trần đang ở nhà nghỉ cuối tuần đi giao lưu thay anh. Sau đó trở thành đối tượng thực hành đặc biệt của thực tập viên trị liệu, aka Hoa lão sư.
Lần đầu tiên được sờ vào người mẫu thật, Hoa Vịnh trông rất căng thẳng, động tác có phần cứng nhắc.
“Anh Thịnh à, hay là…thôi vậy.”
“Sao vậy?”
“Em sợ em ấn không tốt”
“Không thực hành sao mà tốt được.” Thịnh Thiếu Du cởi trần nằm sấp trên giường massage, an ủi cậu: “Không sao, chút sức lực đó của em không làm anh đau được đâu, cứ ấn thoải mái.”
Hoa Vịnh không đắn đo nữa, bàn tay mềm mại thoa dầu, nhẹ nhàng xoa lên làn da trần của Thịnh Thiếu Du.
Nhưng cậu càng ấn, cơ bắp dưới lòng bàn tay càng cứng, khiến đóa hoa lan lần nữa cảm thấy không chắc chắn, hỏi Thịnh Thiếu Du: “Anh khó chịu sao?”
Thịnh Thiếu Du quả thực khó chịu, nhưng không phải vì Hoa Vịnh ấn không tốt. Hơi thở của anh dần dần nặng nề, cảm thấy mình đúng là tự chuốc lấy khổ.
Hoa Vịnh ấn rất nghiêm túc, cuốn sách mở ra ở gần đó, cậu cúi đầu ấn huyệt theo hướng dẫn trong sách, những ngón tay trắng nõn vuốt dọc theo xương sống của Thịnh Thiếu Du, từng đốt một ấn xuống.
Sau hơn một tiếng làm Thịnh Thiếu Du thở hơi lên, Hoa Vịnh đã học được hầu hết toàn bộ cách xác định huyệt đạo bằng phương pháp đo xương và đo bằng ngón tay, nhưng vẫn chưa thể nắm chắc hoàn toàn.
May là đóa hoa lan rất kiên trì, cậu giỏi nhất là từ từ tìm tòi học hỏi, cũng tin rằng cuối cùng nhất định sẽ đạt được điều mình mong muốn.
Chỉ có điều…
Dự là Thịnh Thiếu Du sẽ vừa sướng vừa khổ trong thời gian sắp tới. Sướng vì được hoa lan nhỏ massage cho, khổ cũng vì chỉ được mỗi massage thôi!!!
Hoa Vịnh massage từ đầu đến chân của Thịnh Thiếu Du, cuối cùng lại ấn thêm hai cái gần huyệt hoàn khiêu của anh, cảm giác tê dại đau nhức khiến Thịnh Thiếu Du không khỏi rên lên một tiếng. Hoa Vịnh lập tức dừng tay, nhẹ nhàng đẩy vai Thịnh Thiếu Du, nhỏ giọng nói: “Anh Thịnh ơi, em ấn xong rồi.”
Thịnh Thiếu Du ngồi dậy, mái tóc thường ngày luôn được chải gọn gàng giờ đã rối bù, khiến anh trông dễ gần hơn, cũng không còn sắc bén như trước.
“Ấn tốt lắm. Hoa lão sư có thế hành nghề được rồi.”
Hoa Vịnh cười ngại ngùng: “Cảm ơn anh Thịnh.”
Thịnh Thiếu Du lại muốn hôn cậu, nắm lấy cánh tay mảnh khảnh kéo cậu lại gần: “Em định cảm ơn anh thế nào?”
Hoa Vịnh lại chủ động thêm một lần, chóp mũi thanh tú nhẹ nhàng chạm vào má Thịnh Thiếu Du, mở miệng hôn anh.
Khi tách ra, giữa môi hai người còn vương sợi chỉ bạc, đóa hoa lan vẫn còn mê man sau nụ hôn. Thịnh Thiếu Du ấn cậu xuống giường massage. Hoa Vịnh bị bất ngờ, loạng choạng một chút, ngã ngồi xuống giường, ngấng mặt gọi anh: “Anh Thịnh.”
Thịnh Thiếu Du bị cậu nhìn đền bốc lửa, nhưng lại không thể vội vàng, sợ làm đóa hoa lan hoảng sợ, chỉ “Ừm” một tiếng.
“Em đi rửa tay.” Hoa Vịnh đẩy anh ra đứng dậy, động tác nhìn có vẻ chậm chạp, nhưng lại nhanh đến mức Thịnh Thiếu Du không thể nắm bắt.
Đợi cậu rửa tay xong đi ra, Thịnh Thiếu Du đã mặc áo choàng ngủ, dựa vào mép giường xem sách massage và ghi chú cẩn thận của Hoa Vịnh.
Anh mỉm cười: “Học chăm chỉ thật đấy.”
Hoa Vịnh gật đầu, vẻ mặt cũng rất nghiêm túc: “Đã quyết định làm thì phải làm đến cùng, nhất định phải nghiêm túc.”
Thịnh Thiếu Du mất tập trung nhìn vào đôi môi đang nói vẫn còn hơi sưng đỏ vì bị mút mát của cậu: “Hôn cũng phải nghiêm túc sao?”
Hoa Vịnh đỏ mặt “Ừm” một tiếng.
“Vậy còn yêu đương thì sao?” Thịnh Thiếu Du ung dung hỏi: “Thế nào mới gọi là nghiêm túc? Phải hướng đến việc kết hôn sao?”
Vẻ mặt ngại ngùng của Hoa Vịnh bỗng nhiên lạnh xuống, trở nên bình tĩnh. Như thể cậu chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn với Thịnh Thiếu Du, đôi môi đỏ mọng mím chặt, vì không biết trả lời thế nào nên đành im lặng.
Thịnh Thiếu Du vốn còn lo lắng Hoa Vịnh yêu đương quá nghiêm túc, nhất định phải hướng đến một kết quả, điều này sẽ khiến anh, người chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn cảm thấy áp lực.
Nhưng lúc này không nhận được câu trả lời như mong đợi, không hiểu sao Thịnh Thiếu Du lại hơi khó chịu.
Hoa lan nhỏ vẫn luôn hiểu chuyện đến đau lòng, điều này lại càng khiến Thịnh Thiếu Du không nỡ rời xa cậu.
__________
Chương 14
Thư ký Trần phát hiện dạo gần đây tâm trạng sếp mình tốt lên rất nhiều, khiến không khí trong công ty cũng không còn nặng nề như trước. Mà nguyên do là hình như sếp anh ta đang yêu đương – điều mà Trần Phẩm Minh đi theo Thịnh Thiếu Du ngần ấy năm không thể tin được.
Và dĩ nhiên đối tượng yêu đương ở đây là thư ký Hoa của HS, hai người tương tác thường xuyên đến mức khó tin.
Mỗi sáng trước cuộc họp, Thịnh Thiếu Du sẽ gọi điện cho Hoa Vịnh khoảng năm phút, giờ nghỉ trưa sẽ dành hơn nửa tiếng để video call với Hoa Vịnh, đến tối sẽ gọi điện cho Hoa Vịnh mười lăm phút trên đường, sau đó anh sẽ về nhà – về nhà Hoa Vịnh.
Nếu không phải còn tỉnh táo, thì Trần Phẩm Minh gần như đã nghi ngờ Thịnh Thiếu Du có phải hay không bị đoạt xá như trong mấy quyển tiểu thuyết hư cấu trên mạng rồi. Y cảm thấy, sếp mình hình như bị Omega trẻ đẹp của HS kia chinh phục rồi.
Thịnh Thiếu Du quả thật rất mong Hoa Vịnh có thể nhanh chóng đến “chinh phục” mình.
Nhưng mà, Hoa Vịnh mặc dù đỏ mặt hôn anh, khi anh bóc hỏa còn dùng tay giúp anh giải tỏa, ngửi thấy mùi pheromone của Thịnh Thiếu Du cũng đỏ mặt tức thì, nhưng lại không chịu làm đến bước cuối cùng với anh.
Thịnh Thiếu Du không phải là người nghiện làm chuyện người lớn. Nhưng Alpha trưởng thành có ham muốn với Omega là chuyện rất bình thường, việc bị Hoa Vịnh liên tục từ chối khiến Thịnh Thiếu Du hơi bực bội.
Một lần, khi đóa hoa lan giãy giụa quá mức, Thịnh Thiếu Du không còn kiên nhẫn, mất hứng hỏi cậu: “Ngày nào em đi làm về trên người cũng có mùi của Thẩm Văn Lang, sao đến lượt anh thì em không cho chạm?”
Sắc mặt Hoa Vịnh lập tức trắng bệch.
“Anh Thịnh”. Cậu nói: “Em và Thẩm tổng chỉ là đồng nghiệp bình thường.” Đóa hoa lan khẽ run, trên mặt lộ ra vẻ nhục nhã vì bị hiểu lầm: “Em là thư ký của anh ta, tiếp xúc lâu thì việc lưu lại mùi hương là điều không thể tránh khỏi. Nếu anh không thích, sau này về nhà em sẽ tắm ngay, nhưng anh đừng nói em như thể em…” Nói đến đây liền nghẹn lại, cắn môi đỏ mắt nhìn anh.
Thịnh Thiếu Du bị cậu nhìn đến mức hết giận, thái độ dịu xuống: “Anh không phải nói em và Thẩm Văn Lang có gì, nhưng tại sao em lại không cho anh đụng vào?”
Hoa Vịnh như bị câu hỏi của Thịnh Thiếu Du làm cho đau đớn, nhắm mắt không suy nghĩ được nhiều, buộc miệng nói ra: “Em bị rối loạn pheromone, vẫn đang trong giai đoạn điều trị, bác sĩ nói không được quan hệ thân mật, trừ khi…” Như bừng tỉnh, cậu lại đột nhiên im lặng.
Thịnh Thiếu Du thấy không đúng nhíu mày: “Trừ khi cái gì?”
“…Không có gì.” Hoa Vịnh đỏ mắt, hơi chột dạ xoay mặt đi không nhìn vào mắt anh, muốn đứng lên rời đi lại bị Thịnh Thiếu Du giữ lại.
“Hoa Vịnh!” Thịnh Thiếu Du trầm mặt: “Anh muốn nghe sự thật.”
“Không cần thiết…, em chỉ lỡ miệng, không có việc gì.” Hoa Vịnh vẫn không muốn nói, cậu hơi giãy giụa muốn thoát khỏi bàn tay nắm chặt của Thịnh Thiếu Du.
Thịnh Thiếu Du thấy cậu vẫn che dấu không muốn nói, anh vờ tức giận lên tiếng: “Bây giờ em có nói hay không, không nói anh cũng tra ra được.” Sau đó dịu giọng dỗ dành: “Ngoan, nói anh nghe có chuyện gì?”
Hoa Vịnh cúi đầu, một hồi sau hơi lạc giọng lên tiếng không đầu đuôi: “…Đánh dấu vĩnh viễn.” Cậu nhắm chặt mắt, hàng mi run rẩy nói: “Em chỉ có thể lên giường với Alpha chịu đánh dấu vĩnh viễn với em.”
“…”
Đánh dấu vĩnh viễn? Thịnh Thiếu Du thả lỏng lực tay đang nắm cậu, sắc mặt u ám, ánh mắt lạnh đi. Đóa hoa lan này có biết mình đang nói gì không?
Đánh dấu vĩnh viễn đồng nghĩa với việc giao phó tính mạng, còn quan trọng hơn cả hôn nhân đại sự. Một Omega, chỉ vì chuyện lên giường mà lại mơ tưởng muốn anh đánh dấu vĩnh viễn? Chuyện nực cười gì vậy?
Cũng may, bản thân Hoa Vịnh dường như cũng không ôm bất cứ hy vọng nào, nói xong vẫn cúi đầu không nhìn Thịnh Thiếu Du, khóe miệng hơi run cố nâng lên, cười nói: “Nhưng mà làm sao có thể chứ? Anh là Thịnh tổng mà.”
Thái độ của Hoa Vịnh như thể chắc chắn rằng cậu đã biết được đáp án, rằng Thịnh Thiếu Du sẽ không nghiêm túc với cậu, rằng anh chỉ là chơi đùa. Nhưng mà, cậu vẫn sẵn lòng dốc sức cùng anh chơi trò này. Cả đời này của Hoa Vịnh, luôn nghiêm túc trông mọi việc, từ trước đến nay đều không ra khỏi vùng an toàn của mình. Mà việc làm bồng bột nhất đó là không suy nghĩ mà mù quáng yêu Thịnh Thiếu Du dù biết cả hai sẽ không có kết quả, nhưng vẫn như thiêu thân lao vào, cho dù sau đó bản thân sẽ bỏng đến mất mạng.
Thịnh Thiếu Du càng khó chịu, lời trách móc đến bên môi lại bị những giọt nước mắt trong suốt từ từ rơi xuống kia bức lui. Hoa Vịnh hiểu chuyện đến mức Thịnh Thiếu Du không cần nhức đầu như những Omega hay khóc nháo trong quá khứ, nhưng lại càng khiến Thịnh Thiếu Du không thể buông được cậu.
Sau đó, đóa hoa lan đang im lặng rơi nước mắt ngước lên nhìn anh, cười nhẹ: “Em không tham lam như vậy đâu. Giống như bây giờ đã tốt lắm rồi.” Nói xong, hai tay đang để trên đầu gối của Hoa Vịnh hơi siết lại, lo lắng chờ đợi câu trả lời của Thịnh Thiếu Du, sợ anh sẽ nói là không cần cậu nữa.
Thật ra, sau khi Hoa Vịnh rơi nước mắt, Thịnh Thiếu Du đã không còn tức giận được. Anh chỉ thở dài, hướng tới đưa tay ôm người vào lòng, vỗ nhẹ vào lưng cậu như trấn an: “Đừng nghĩ nhiều nữa.”
Nói thì nói vậy, nhưng trong lòng Thịnh Thiếu Du lại nghĩ, đến đâu thì hay đến đó. Xung quanh anh có rất nhiều Omega không cần đánh dấu, sẵn sàng ở bên anh mà không cần danh phận, thiếu một đóa hoa lan mỏng manh cũng chẳng sao, dù sao trước giờ anh cũng không làm ra mấy chuyện ép buộc, cũng không muốn ép buộc cậu.
Thịnh Thiếu Du tự thấy mình không phải là người si tình, hôm nay thích ngày mai có thể sẽ không thích nữa. Mặc dù đóa hoa lan này thực sự rất hợp ý anh, nhưng ai biết mối quan hệ nhạt nhẽo này có thể duy trì được bao lâu?
Thôi thì đi bước nào hay bước ấy…
__________
Chương 15
Thời gian thấm thoát thoi đưa, lại hai tháng trôi qua.
Đối với Thịnh Thiếu Du, ‘sơn hào hải vị’ ăn riết cũng nhàm chán, bây giờ chuyển sang ‘cháo bẹ rau măng’ dường như cũng không dễ ngán như anh nghĩ. Thời gian anh và Hoa Vịnh quen nhau lâu hơn anh tưởng rất nhiều.
Đến khi mùa xuân sắp kết thúc, Thịnh Thiếu Du vẫn đang yêu đương trong sáng với Hoa Vịnh, chỉ giới hạn ở mức độ hôn nhau.
Hôm nay Thịnh Thiếu Du tan làm trở về, Hoa Vịnh không có ở nhà. Buổi trưa, cậu đã nhắn với Thịnh Thiếu Du báo tối nay có buổi tụ tập, phải ăn tối xong mới về.
Ngồi trong phòng khách một lúc, Thịnh Thiếu Du cảm thấy thật trống trải. Anh nhắn tin cho Hoa Vịnh, hỏi cậu: [Khi nào em về.]
Hoa Vịnh có lẽ đang bận, không trả lời.
Thịnh Thiếu Du ngồi trên sofa một lúc, chợt thấy buồn cười, cảm thấy mình giống như một người chồng đang chờ vợ đi làm về, điều này khiến Alpha cấp S kiêu ngạo không vui. Yêu đương theo kiểu học sinh tiểu học đã đành, bây giờ còn giống như không thể sống thiếu cậu.
Thịnh Thiếu Du đứng dậy, trả lời tin nhắn của Lý Bách Kiều đã gửi từ một tiếng trước, tự lái xe đến Hoàng Gia Thiên Địa Hội.
.
Một giờ rưỡi sáng, Thịnh Thiếu Du say khướt trở về. Anh vốn định về nhà mình, nhưng tài xế đến đón anh không hỏi, như thường lệ cứ đưa anh về nhà Hoa Vịnh.
Xe đi được nửa đường, Thịnh Thiếu Du mới nhận ra, nhưng anh cũng không ý kiến.
Thịnh Thiếu Du nghĩ Hoa Vịnh dường như đã ngủ, tài xế dìu anh phải bấm chuông cửa hai lần cậu mới ra mở cửa. Nhưng cửa mở ra, trên mặt của Hoa Vịnh không có dáng vẻ mơ màng mới thức, chỉ là đôi mắt đỏ hoe…
Tối nay, anh đã uống rượu rất nhiều, còn làm chút chuyện người lớn với một Omega hương hoa mới quen.
Hoa Vịnh nhìn anh được tài xế đỡ vào nhà, khịt mũi, khi ngửi thấy mùi Omega lạ trên người Thịnh Thiếu Du, mắt cậu lại càng đỏ hơn.
Thịnh Thiếu Du từ khi ở cùng với Hoa Vịnh liền hiếm khi ra ngoài chơi, trừ bỏ những kỳ phát tình cần tìm Omega, anh quả thật giữ mình trong sạch.
Lần đầu trải qua kỳ phát tình bên ngoài cùng Omega khác, Thịnh Thiếu Du thấy hơi chột dạ, sau khi xong việc liền tẩy rửa sạch mùi Omega đó trước khi về nhà của Hoa Vịnh.
Hoa Vịnh quả là bảo bối hiểu chuyện trong lòng Thịnh Thiếu Du, cậu biết anh ra ngoài làm gì cũng không quấy khóc, chỉ là khi Thịnh Thiếu Du trở về sẽ thấy cậu im lặng hơn thường ngày, những ngày sau đó Thịnh Thiếu Du sẽ làm trò chọc cho Hoa Vịnh cười, đối tốt với cậu lên tận trời, càng cưng chiều cậu hơn.
Cứ thế, mỗi lần ra ngoài cùng Omega khác trải qua kỳ phát tình, Thịnh Thiếu Du sẽ rửa sạch sẽ bản thân rồi mới về nhà với Hoa Vịnh. Nhưng hôm nay, anh trở về với bộ dáng say mềm, trên người còn nồng nặc mùi của Omega, ban đầu tâm trạng anh còn tốt, nhưng nhìn thấy khuôn mặt buồn bã của Hoa Vịnh, đột nhiên mất hứng, sắc mặt cũng ảm đạm đi.
Tài xế sau khi đỡ Thịnh Thiếu Du vào liền nhìn sắc mặt mà nhanh rời đi, để lại Hoa Vịnh một mình đối mặt với Thịnh Thiếu Du tâm trạng không tốt.
Hoa Vịnh không hỏi gì cũng không nói gì, bưng từ trong bếp ra một bát canh giải rượu cho Thịnh Thiếu Du. Trong canh giải rượu có cam thảo, lẽ ra không đắng, nhưng Thịnh Thiếu Du uống vào lại cảm thấy vị đắng nồng nặc, khó nuốt.
Anh nhăn mày, đặt bát xuống, vẫn còn hơi chóng mặt, khàn hỏi Hoa Vịnh: “Bữa tiệc thế nào, chơi vui không?”
Hoa Vịnh đứng trước ghế sofa, nhìn xuống anh. Ánh đèn trong phòng khách dịu nhẹ, nửa khuôn mặt của Hoa Vịnh ẩn trong bóng tối không nhìn được, ánh mắt có chút lạnh lùng, khóe miệng mím chặt.
“Một nhà hàng ở khu A, cũng được, không vui lắm.” Hoa Vịnh nói tiếp: “Còn Thịnh tiên sinh thì sao?” Sau đó bước lại gần Thịnh Thiếu Du đang ngã người trên sofa.
Chất giọng cậu hơi mềm, luôn nói chuyện chậm rãi, là kiểu giọng và ngữ điệu và Thịnh Thiếu Du thích nhất. Nhưng không hiểu sao hiện tại lại toát ra một cảm giác áp bức nặng nề.
Điều này khiến một Alpha cấp S như Thịnh Thiếu Du cảm thấy không thoải mái. Da đầu anh đột nhiên tê dại, tay chân lạnh ngắt, ngay cả sống lưng cũng toát ra hơi lạnh, vô thức tỏa ra một luồng pheromone áp chế.
Thịnh Thiếu Du cố kiếm chế sức mạnh, sợ làm Hoa Vịnh bị thương, nhưng có lẽ nồng độ pheromone áp chế không cao, Hoa Vịnh dường như không bị ảnh hưởng, cậu lại hỏi tiếp: “Về muộn như thế, đi đâu vậy?”
“Không nên hỏi thì đừng có hỏi.” Thịnh Thiếu Du tâm trạng đang không tốt, nghe Hoa Vịnh nói thế liền trầm mặt, anh ghét Omega ỷ lại vào sự cưng chiều mà làm càng. Nếu người trước mặt không phải Hoa Vịnh thì anh đã bảo cút đi từ lâu.
“Tôi không nên hỏi sao?” Hoa Vịnh cười, nhưng vẻ mặt lại càng âm trầm hơn: “Mùi Omega nồng nặc như vậy, đứng ngoài cửa cũng ngửi thấy, anh là đến đây để khoe khoang sao?”
Sắc mặt Thịnh Thiếu Du hoàn toàn lạnh xuống: “Hoa Vịnh”. Anh lạnh lùng nói: “Đừng quên thân phận của mình. Chuyện của tôi, hình như không đến lượt em quản.”
Hoa Vịnh ngây người nhìn anh, ánh mắt xa lạ như thể đột nhiên không nhận ra anh, im lặng rất lâu, gần như sụp đổ cuối cùng đỏ mắt gật đầu: “Thịnh tiên sinh nói đúng, là tôi không nhớ đến thân phận của mình. Thật xin lỗi, vậy tôi về phòng trước.”
Khi Hoa Vịnh xoay người rời đi, Thịnh Thiếu Du đã kịp nắm lấy tay cậu. Vừa nắm được tay, trong đầu anh đột nhiên lóe lên một ý nghia kỳ quặc, anh cảm thấy Hoa Vịnh có lẽ căn bản không hề ngủ. Bởi vì cánh tay nhỏ lộ ra ngoài áo ngủ rất lạnh, như thế đã ngồi ở ngoài đợi anh về cả đêm.
Cậu đang đợi Thịnh Thiếu Du về nhà.
Lòng Thịnh Thiếu Du chợt mềm nhũn, cảm thấy bản thân khi nãy quả thật hơi có lỗi, định dỗ dành Hoa Vịnh.
Tuy nhiên, Thịnh thiếu gia bạc tình hiếm khi có tâm trạng dỗ dành người khác hôm nay lại không có cơ hội thể hiện. Những ngón tay trắng mảnh được anh đang nắm lấy nhìn có vẻ yếu ớt nhưng lại rất mạnh, dùng sức gỡ tay Thịnh Thiếu Du ra. Đóa hoa lan khẽ run, im lặng để lại cho Thịnh Thiếu Du một bóng lưng đi thẳng về phòng.
.
Mấy ngày sau đó, mặc dù sống chung một mái nhà, nhưng Thịnh Thiếu Du lại không gặp được Hoa Vịnh một lần nào.
Rõ ràng bữa sáng, bánh quy, bữa tối đều xuất hiện đúng giờ trên bàn ăn, nhưng Hoa Vịnh như thể có máy nhìn trộm, luôn có thể hoàn hảo tránh khỏi Thịnh Thiếu Du.
Trong căn hộ vẫn còn lưu lại hương lan thanh nhã của cậu, thoang thoảng khắp nơi, nhưng không bao giờ nhìn thấy cậu.
