Khi một đứa trẻ rơi vào Tr/ầm cảm,
Việc ra khỏi giường thực sự là một cuộc chiến
Việc đi học, tập trung, hay chỉ đơn giản là trả lời một tin nhắn… cũng có thể trở thành điều quá sức.
Nhưng từ bên ngoài, người ta lại chỉ nhìn thấy:
“Lười học.”
“Trốn tránh.”
“Bày vẽ.”
“Chuyện có tí mà làm quá lên.”
“Ngày xưa ba mẹ khổ gấp trăm lần còn chịu được, sao con yếu đuối thế?”
Và rồi, một kết luận được đưa ra rất nhanh:
“Lười.”
Khó có ai nhìn thấy và ghi nhận:
một tâm trí, một trái tim đang kiệt quệ vẫn đang cố gắng từng ngày.
Sự hiểu lầm ấy khiến các con
không chỉ đau một lần…
mà đau thêm một lần nữa.
Các con cô đơn không chỉ vì nỗi đau bên trong,
mà còn vì cảm giác:
“Nói ra cũng chẳng ai hiểu.”
Các con chưa kịp nói hết câu, đã bị ngắt lời.
Chưa kịp giải thích, đã bị phủ nhận.
Chưa kịp yếu đuối, đã bị yêu cầu phải mạnh mẽ.
Và rồi các con chọn im lặng.
Không phải vì các con ổn rồi,
mà vì các con đã quá mệt để tiếp tục cố gắng được hiểu.
Nếu ba mẹ đang đọc những dòng này, xin hãy nhớ mở rộng tấm lòng và sự thấu hiểu để nói hoặc biểu thị một câu rất đơn giản với những đứa trẻ đang vật lộn với tâm trí:
“Ba mẹ tin con!”
#tramcam #tamtri #TamLy
