2025-12-30 – 33

Tôi là ánh trăng sáng của Sở Phàm.

Lúc này, người đang ngồi đối diện tôi chính là vị hôn thê của anh ta – Chu Thanh Thanh, con gái của chủ tịch một tập đoàn trang sức. Cô ta nhìn tôi với vẻ mặt như đang đối đầu với kẻ thù truyền kiếp.

Tôi bình thản chạm ly với cô ta: “Ánh trăng sáng là cái gì chứ? Chẳng qua là lúc còn trẻ quẩn quanh bên ao nhỏ quá lâu nên chưa thấy được thứ gì tốt đẹp hơn thôi. Cô Chu đây mới là người tuyệt vời nhất.”

Chu Thanh Thanh nở nụ cười đầy an tâm, trên trán cô ta chỉ thiếu nước khắc lên hai chữ “biết điều”.

Trong lòng tôi thầm nghĩ: Đồ ngốc, chỉ vài ngày nữa thôi, cô sẽ phải gọi tôi là “mẹ” đấy!

1

Tôi là một người sống lại.

Kiếp trước, tôi đã chếc ngay trong đám cưới của Sở Phàm và Chu Thanh Thanh. Lúc đó tôi chẳng phải là ánh trăng sáng gì cả, cùng lắm chỉ là một hạt cơm nguội dính trên vạt áo mà thôi.

Tôi bị người ta trói chặt, nhốt trong nhà vệ sinh nam của khách sạn, băng dính quấn quanh miệng ra tận sau gáy. Xung quanh tôi là những gã đàn ông đê tiện với nụ cười nham nhở.

Tôi nghe thấy tiếng đàn piano vang lên bản “Nhạc khúc hành lễ đám cưới” từ sảnh tiệc; nghe thấy Sở Phàm và Chu Thanh Thanh cùng nhau đọc lời thề nguyện, nghe thấy tiếng đầu mình va vào tường phát ra âm thanh “bôm bốp”…

Sau đó, Chu Thanh Thanh diện bộ sườn xám đỏ, đi giày cao gót bước vào nhà vệ sinh nam, bóp chặt cổ tôi: “Tống Nam Tường, cô thật sự tưởng Sở Phàm yêu cô sao? Cô tin không, ngay cả khi tôi hành hạ cô đến chếc, anh ta cũng chẳng dám ho he một lời!”

Tôi tin.

Nếu không, cha mẹ tôi đã chẳng vô duyên vô cớ bị mất việc, em trai tôi cũng chẳng bị què chân. Tôi xông đến đám cưới của họ, chẳng qua là vì muốn đòi Sở Phàm một lời giải thích.

Tôi tin.

Bởi vì đến tận lúc chếc, tôi cũng không được nhìn thấy Sở Phàm lần cuối, vì tôi đã thực sự qua đời với tư thế vô cùng thảm hại!

Tôi sống lại vào một ngày cuối tuần của học kỳ hai năm lớp 11.

Ngày hôm đó, Sở Phàm chạy đến nói lời chia tay với tôi vì đã phải lòng người khác. Lúc ấy não tôi bị chập mạch nên đã cắt cổ tay t/ự s/á/t.

Đến khi tỉnh lại, thân xác 18 tuổi trên giường bệnh đã được thay thế bằng linh hồn của một người 25 tuổi.

Cha tôi đứng ở góc tường thở ngắn thở dài, mẹ nắm chặt lấy tay tôi khóc nức nở: “Con gái ơi, sao con lại dại dột thế này”

Em trai tôi dựa sát bên mẹ, khóc nấc lên từng hồi… Sở Phàm đứng ở đầu giường, đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi đầy vẻ tội lỗi. Lúc đó anh ta còn trẻ, trong đầu còn biết phân biệt đúng sai, không giống như khi đã trưởng trưởng thành, trong mắt chỉ có lợi ích.

“Cha, mẹ, con xin lỗi vì đã làm cả nhà sợ hãi.” Tôi vô cùng bình tĩnh nói: “Con định thay lưỡi dao cạo râu mới cho cha, không cẩn thận nên mới bị cứa vào tay thôi.”

“Nói bậy!” Mẹ tôi khóc càng dữ dội hơn, run rẩy đưa ra bức di thư tôi đã viết.

Tôi nhớ bức di thư đó, từng chữ từng câu đều là tình yêu tôi dành cho Sở Phàm, ngây ngô đến nực cười. Ngày hôm đó, tay tôi đang truyền máu, toàn thân chẳng còn chút sức lực nào, nhưng tôi vẫn kiên quyết xé nát bức di thư ấy.

Tôi bảo đó chỉ là viết chơi thôi, chẳng liên quan gì đến Sở Phàm cả.

Sở Phàm nhìn tôi với ánh mắt đầy cảm kích.

Tại sao anh ta lại cảm kích? Vì lúc tôi hôn mê, cha mẹ tôi đã mắng nhiếc, đánh đập anh ta, thậm chí còn dọa nếu tôi có mệnh hệ gì thì sẽ bắt anh ta phải đền mạng.

Giờ đây tôi không chếc, lại còn giúp anh ta thoát khỏi mớ rắc rối này.

Ngày hôm sau, Sở Phàm đến bệnh viện thăm tôi. Nhân lúc xung quanh không có ai, tôi bảo anh ta: “Sau này anh không cần đến nữa đâu, chúng ta đã chia tay rồi.”

Tôi chúc anh ta và Chu Thanh Thanh bạch đầu giai lão.

Anh ta nói tôi đang mỉa mai anh ta.

Đúng là mỉa mai thật. Môn không đăng hộ không đối, Chu Thanh Thanh là một danh viện chuẩn mực, gia đình cô ta đừng nói là ở thành phố S, dù có đặt ở quy mô cả nước cũng là hào môn danh giá.

Còn Sở Phàm ngoài cái mã ngoài bảnh bao và danh hiệu chủ lực đội bóng rổ trường ra thì chẳng có gì đáng để tự hào cả!

Cha mẹ anh ta là công nhân dây chuyền của một doanh nghiệp sản xuất, một người là tổ trưởng, một người là công nhân bình thường, hoàn cảnh gia đình còn chẳng bằng nhà tôi.

Lúc đó, trong giải bóng rổ trung học toàn tỉnh, trường chúng tôi thi đấu với trường của Chu Thanh Thanh. Cô ta đã nhắm trúng Sở Phàm và tỏ tình ngay sau trận đấu.

Sở Phàm đã suy nghĩ suốt 2 tiếng đồng hồ, chính xác mà nói là dành 2 tiếng để nghe ngóng gia thế của Chu Thanh Thanh, sau đó liền đồng ý ngay.

Còn tôi, người bạn gái chính thức này, đến tận ngày hôm sau mới biết chuyện anh ta đã chấp nhận người khác qua lời thông báo của chính anh ta.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.