Mười tám năm trước, cô chị sáu tuổi ôm cậu em trai mới chín tháng tuổi chơi ở đầu ngõ, còn chưa kịp phản ứng thì bọn buôn người đã lao tới cướp mất đứa bé rồi biến mất không dấu vết. Cô bé vừa khóc vừa chạy về nhà, từ đó mang trên lưng suốt mười tám năm trời nỗi dằn vặt và tự trách. Dù cha mẹ chưa từng oán trách, dù trong nhà luôn đối xử công bằng, thậm chí còn để lại cho cô và em trai mỗi người một căn nhà, nhưng trong lòng cô vẫn luôn có một nút thắt không thể tháo gỡ. Thi đại học đạt hơn sáu trăm điểm, đủ sức vào bất kỳ trường danh tiếng nào, nhưng cô vẫn kiên quyết đăng ký vào trường cảnh sát, không ai nói ra nhưng cả gia đình đều hiểu, mục đích của cô chỉ là muốn tự tay tìm lại đứa em trai thất lạc. Thời gian trôi qua, cô gái cũng đến tuổi lập gia đình, nhưng cô nói rằng nếu chưa tìm được em trai thì cả đời này sẽ không kết hôn. Suốt mười tám năm trên con đường tìm người thân, cha mẹ chưa từng bỏ cuộc và cô cũng vậy. Cho đến năm nay, khi một manh mối về em trai bất ngờ xuất hiện, cô một mình bước lên hành trình tìm người thân, chỉ để thực hiện lời hứa năm xưa chưa kịp nói thành lời. Trước lúc lên đường, cô khóc và nói với mẹ: lần này, con nhất định sẽ đưa em trai về nhà.
