Ngày ta chết, cũng là ngày vị hôn phu của ta thành thân.
Trong ngôi miếu đổ nát nơi ngoại ô, ta gục trên bồ đoàn, thất khiếu chảy máu, rơi lệ trước bức tượng Quan Âm đã phủ đầy bụi trần.
Đời này, tín nữ chưa từng làm điều thẹn với trời đất, vậy cớ sao lại rơi vào cảnh bị phản bội, người thân chia lìa, cô đơn đến mức này?
Quan Âm không đáp, chỉ nhìn ta bằng ánh mắt thương xót.
Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập. Không biết là ai mang theo cả một thân giá buốt, đang từng bước tiến về phía ta.
Đôi mắt ta đã chẳng còn nhìn thấy gì, chỉ biết nhìn về hướng đó một cách tuyệt vọng, khàn giọng cầu xin: “Bất kể ngài là ai, cầu xin ngài hãy nhặt xác cho ta. Kiếp sau, ta nhất định sẽ báo đáp ngài.”
Người ấy run rẩy ôm ta vào lòng, một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống giữa trán ta.
Đêm đầu tuyết, trời lạnh buốt.
Tiểu tôn nữ được Trung Dũng Hầu coi như châu như ngọc, chết nơi hoang dã, khi vừa tròn mười sáu tuổi.
1
Năm sáu tuổi, ta theo tổ mẫu đi lễ Phật.
Khi ấy ta còn nhỏ tuổi, lần đầu bước vào cửa Phật, chẳng có chút kính ý nào.
Nhìn pho tượng Phật thếp vàng to lớn, ta không quỳ không lạy, lại còn nghiêng đầu cười giống như vừa gặp lại cố nhân.
Vị trụ trì già nhìn ta hồi lâu, nói rằng kiếp trước ta là một ngọn nến nhỏ trước Phật.
Duyên trần thì mỏng, duyên Phật lại sâu, vô cùng thanh quý.
Khi ấy ta quá ngây thơ, không biết rằng chỉ một quẻ xăm thượng thượng lại ẩn chứa vô vàn nỗi khổ chia ly.
Sinh ly, tử biệt, nương náu dưới tòa Quan Âm, rồi chết trong ngôi miếu đổ nát.
Tính ra, mười năm như một giấc mộng, từng chuyện từng chuyện, dường như đều ứng nghiệm với câu sấm truyền ấy.
Duyên trần mỏng, duyên Phật sâu.
Duy chỉ có hai chữ “thanh quý”, có lẽ là trụ trì đã tính sai.
Một cô nương chết giữa bùn nhơ, rốt cuộc thì thanh quý ở chỗ nào chứ?
Nhưng khi ta mở mắt ra lần nữa.
Bên cạnh không thấy gió tuyết, cũng chẳng thấy Quan Âm.
Thời gian quay ngược về mùa xuân năm mười bốn tuổi.
Phủ Trung Dũng Hầu quyền cao chức trọng, thanh mai trúc mã thâm tình chu đáo.
Chỉ có một nốt ruồi son mới mọc giữa trán, dường như đang nhắc nhở ta về đêm gió tuyết, trong miếu hoang ấy.
Lời hứa “kiếp sau” ta từng hứa với người ấy, Phật đã ban cho ta rồi.
