2025-11-04 – 31

Khi bị Thẩm Yến ép vào tường, tôi hoảng hốt hét lên: “Anh là anh mày đấy!”

Thẩm Yến khẽ cười: “Anh trai à, thì ra anh thích kiểu này.”
1

“Lâm Bạch!”
Giật mình tỉnh giấc, tôi bật dậy khỏi giường, chân trái vướng chân phải, ngã một cú “chó gặm đất” vừa đẹp mắt vừa chắc chắn.
Đúng lúc đó, cửa phòng trước mặt mở ra, mẹ tôi – bà Từ – đứng đó, miệng há thành hình chữ O.
“Lâm Bạch, con đang hành lễ lớn thế này cho ai xem vậy?”
Tôi xoa xoa cái lưng già, nhanh chóng bật dậy, cười hì hì nịnh nọt:
“Phu nhân Từ, lâu quá không gặp mẹ, con xúc động quá thôi mà.”
“Stop! Dừng ngay cái trò diễn xuất dở tệ của con lại. Giới thiệu với con, đây là Thẩm Yến.”
Phu nhân Từ ghé sát tôi, nói nhỏ: “Hôm qua mẹ gọi điện nói rồi đấy.”
Tôi gật đầu lia lịa, con trai của bạn thân mẹ Từ.
Tội nghiệp bạn thân của mẹ Từ mất sớm, bố thì không đoái hoài, từ nhỏ cậu ấy sống với ông nội, nửa tháng trước ông cũng qua đời.
Mẹ Từ nhìn Thẩm Yến bằng ánh mắt dịu dàng đến mức có thể vắt ra nước, giọng nói cũng hiếm khi nhẹ nhàng như thế:
“Tiểu Yến, cứ yên tâm ở nhà dì, để thằng nhóc Lâm Bạch dẫn dắt con, đừng có ngại, cứ xem như nhà mình.”
Thẩm Yến gật đầu, tôi vỗ ngực cam kết hoàn thành nhiệm vụ.
Mẹ Từ thấy vậy rất hài lòng, yên tâm rời đi.
Trong phòng chỉ còn lại tôi và Thẩm Yến.
2
Thẩm Yến cúi đầu, đứng thẳng ở cửa, từ lúc mẹ Từ đi thì cứ như người vô hình, không nói một lời.
Đúng là một đứa nhỏ đáng thương, tôi thấy lòng chua xót, thầm thề sẽ không để cậu ấy cảm thấy mình là kẻ ăn nhờ ở đậu.
Nghĩ vậy, tôi bước nhanh đến trước mặt Thẩm Yến.
Khoan đã? Sao thằng nhóc này lại cao hơn tôi nửa cái đầu?
Tôi lùi lại một bước để tránh phải ngẩng đầu quá rõ: “Thẩm Yến phải không?”
“Vâng.”
Thấy cậu ấy đáp lại cẩn trọng như vậy, tôi hơi nghi ngờ giọng mình vừa rồi có hơi gắt không.
Tôi nở nụ cười thật tươi, giới thiệu sơ qua bản thân, tiếc là không nhận được phản hồi. Tôi vỗ vai cậu ấy:
“Em nhỏ hơn anh, cứ gọi anh trai là được. Đừng ngại, từ giờ ở nhà này, có anh trai đây che chở cho em.”
Thẩm Yến vẫn không nói gì.
Không sao, con trai mới lớn hay ngại, hiểu được.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.