“Phun ra một cái em liền thao anh đến ngất.”
__________
Khâu Đỉnh Kiệt bị quăng mạnh lên giường, tấm nệm mềm dưới lưng khẽ lún xuống theo lực ngã của cơ thể. Còn chưa kịp lấy lại hơi thở sau một nụ hôn sâu đến choáng váng, anh đã bị thanh niên lần nữa áp sát. Cơ thể cả hai gần như dính vào nhau, hơi thở nóng rực và nhịp tim dồn dập hòa lẫn giữa màn đêm tĩnh lặng.
Chân thanh niên chen vào giữa hai chân anh. Bàn tay to lớn nhanh chóng nắm lấy hai cổ tay mảnh khảnh của Khâu Đỉnh Kiệt, ép chúng lên qua đầu, sau đó chỉ dùng một tay mà giữ chặt, khiến anh không thể cử động. Tay còn lại rảnh rỗi lướt nhẹ qua lớp vải áo mỏng, mỗi cái chạm nhẹ đều mang theo cảm giác tê dại. Ngón tay cậu khẽ siết, cách một lớp áo mà bắt đầu vuốt ve, xoa nắn vòng ngực mềm mại đang phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập của đối phương.
Khâu Đỉnh Kiệt bị giữ chặt hai tay, nằm dưới thân Hoàng Tinh mà thở dốc. Hơi thở anh đứt quãng, làn da nóng rực như lửa lan ra khắp cơ thể. Chỉ chốc lát sau, chiếc áo len mỏng đã bị người phía trên thô bạo vạch lên cao, để lộ làn da trắng mịn phản chiếu dưới ánh đèn mờ ảo trong phòng, vừa mong manh vừa khiến người ta khó lòng rời mắt.
“Cắn lấy.”
Giọng nói của thanh niên khàn khàn, trầm thấp mà dứt khoát, vừa như ra lệnh vừa như một lời thì thầm đầy ma lực. Cậu đưa vải áo đến bên môi Khâu Đỉnh Kiệt, ánh mắt sâu hun hút như muốn nuốt trọn người đối diện.
Khâu Đỉnh Kiệt hơi run, ánh nhìn mơ hồ ngoan ngoãn ngậm lấy vải áo. Hàng mi khẽ run khi cảm nhận được hơi nóng của đối phương đang chậm rãi áp đến. Hai điểm nhỏ trên ngực lập tức bị chiếm lấy, thanh niên say mê mà gặm cắn, dùng đầu lưỡi trêu đùa mà đá quanh, không ngừng liếm mút.
Tiếng thở xen kẽ hòa cùng nhịp tim hỗn loạn. Mỗi cái chạm đều như có tia lửa chạy dọc qua da thịt, vừa nóng bỏng vừa khiến người ta mất phương hướng. Khâu Đỉnh Kiệt vô thức căng người, hơi vặn vẹo cơ thể mà trốn tránh. Nhưng hơi thở quen thuộc ấy vẫn bám sát, sau đó anh liền bị đối phương dùng miệng hút mạnh, điểm nhỏ bị khi dễ vừa ngứa vừa rát, không nhịn được liền run rẩy mà rên lớn.
“Ưm… nhẹ chút… a… ngứa… sắp bị cắn đứt rồi… a…”
Giọng Khâu Đỉnh Kiệt đứt quãng run rẩy. Từng hơi thở của Hoàng Tinh phả lên da anh, nóng bỏng đến mức khiến đầu óc trống rỗng.
Điểm đỏ vẫn đang bị Hoàng Tinh say mê mà gặm cắn. Vải áo mỏng trong miệng Khâu Đỉnh Kiệt vì mất đi vật giữ lại mà trượt xuống, chạm vào sóng mũi của thanh niên. Cậu vừa nhiệt tình liếm láp ở trên ngực anh, vừa chậm rãi mà ma sát thứ khổng lồ đang phình to ở hạ thân của mình vào đùi trong của Khâu Đỉnh Kiệt.
Chỉ mới kích thích thế thôi, đã làm cái lỗ nhỏ phía dưới của anh bắt đầu khao khát mà chảy nước.
Cho đến khi anh nức nở cầu xin lần nữa, Hoàng Tinh mới chưa thỏa mãn mà buông tha. Hai hạt đậu nhỏ trên ngực bị cậu thay phiên chơi đùa bởi cả tay lẫn miệng, kích thích mà dựng thẳng, đang run rẩy co giật, dựng thẳng lên trong không khí, đỏ rực đầy bắt mắt.
Tầm mắt Hoàng Tinh nóng rực, khóa chặt vào người đang nằm mê man dưới thân. Mái tóc hơi rối, đang phủ lòa xòa lên trán Khâu Đỉnh Kiệt, đôi môi anh khẽ hé, bị hôn đến sưng đỏ mà căng bóng, ánh mắt đê mê như bị cách bởi một lớp sương sớm mờ ảo. Trong ánh sáng yếu ớt, từng đường nét trên khuôn mặt anh đều trở nên mơ hồ, vừa hấp dẫn vừa mê hoặc, đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Nhìn mỹ nhân đang mê man thở dốc dưới thân, đũng quần của Hoàng Tinh càng phình to. Cậu ép sát đến, tách mở hai chân Khâu Đỉnh Kiệt càng rộng hơn, dùng cự vật của mình, qua lớp vải dày mà đỉnh vào cái mông mềm mại của anh.
Không gian yên tĩnh đến nỗi chỉ còn lại tiếng thở gấp gáp quấn lấy nhau. Bàn tay Hoàng Tinh chậm rãi lướt dọc theo thân thể đối phương, cậu cúi xuống, hơi thở nóng bỏng phả lên cổ anh, tại đó mà say mê hít lấy. Những nụ hôn vụn vặt cứ thế từ cổ mà rải rác dần lên tai. Sau đó ở vành tai tinh tế của Khâu Đỉnh Kiệt mà khẽ đưa lưỡi ra liếm cắn, dùng răng kéo nhẹ, lần nữa phả hơi thở nóng rực của mình vào trong tai anh, thấp giọng dụ dỗ:
“Khâu Khâu, hôm nay chúng ta hãy chơi kích thích một chút.”
Lời vừa dứt, tầm nhìn của Khâu Đỉnh Kiệt bỗng tối sầm. Một mảnh vải được phủ xuống, che đi ánh nhìn mê man đang còn vương hơi nước của anh. Mọi thứ xung quanh trở nên mơ hồ, chỉ còn lại âm thanh và hơi ấm phả sát vào bên tai.
Anh nghe thấy tiếng kim loại va vào nhau khẽ vang lên trong khoảng không im lặng. Cảm giác lạnh lẽo len qua làn da nơi cổ tay, khiến sống lưng Khâu Đỉnh Kiệt khẽ run lên tê dại. Mất đi thị giác để phán đoán, anh theo bản năng mà sợ hãi, muốn thu tay từ trên đầu về. Nhưng hai cổ tay hiện tại đã bị một chiếc còng sắt khóa lại, ở giữa còn nối ra một dây xích nhỏ, khóa xích hiện tại đã được thanh niên nhanh chóng cố định ở đầu giường. Hai tay Khâu Đỉnh Kiệt cứ thế bị khóa chặt lại trên đỉnh đầu. Cảm giác mất kiểm soát càng khiến tim anh đập nhanh, như thể từng dây thần kinh đều căng ra chờ đợi.
“Hoàng Tinh… ” anh khẽ gọi, giọng khàn và lẫn chút hoang mang. Một bàn tay lập tức siết nhẹ lấy ngón tay anh, mang theo hơi ấm dịu dàng như trấn an, lại khiến lòng anh càng thêm rối loạn. Bên tai, hơi thở Hoàng Tinh áp sát, nóng rực và chậm rãi, giọng nói xen lẫn âm sắc trầm thấp dụ hoặc:
“Khâu Khâu ngoan… để em cho anh thử chút mới mẻ… sẽ sướng ngay thôi…”
Khâu Đỉnh Kiệt khẽ nghiêng đầu, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng. Cổ tay bị chiếc vòng kim loại lạnh lẽo bao lấy, theo từng động tác cử động liền phát ra tiếng “leng keng” kích thích. Giữa bóng tối mờ mịt ấy, mọi giác quan đều bị kéo căng đến cực hạn, chỉ còn lại nhịp tim dồn dập, hơi nóng lẫn vào nhau, và một cảm giác mơ hồ giữa sợ hãi và say mê đang dần nuốt chửng lấy lý trí.
Hoàng Tinh hôm nay trên giường như biến thành một người khác, chẳng còn vẻ mềm mại hay thói quen làm nũng thường ngày. Cậu cúi xuống, chặn lấy môi anh bằng nụ hôn dứt khoát, khiến mọi hơi thở của Khâu Đỉnh Kiệt đều bị nghẹn lại nơi cổ họng. Lưỡi họ nhanh chóng quấn lấy nhau, nhịp điệu vừa gấp gáp vừa mê hoặc, từng cử động đều khiến Khâu Đỉnh Kiệt vừa choáng váng vừa phấn khích, không còn suy nghĩ gì ngoài cảm giác nóng rực đang lan ra khắp cơ thể.
Một nụ hôn mang đầy tính chiếm hữu, sau khi dứt ra đã thành công làm anh ngây ngất mà mềm oặc dưới thân. Hoàng Tinh mỉm cười hài lòng, ngón tay khẽ vuốt vài lọn tóc rối vì mồ hôi trên trán anh. Ánh mắt càng sâu hơn mà lên tiếng:
“Ngoan, để em dạy anh một trò mới.”
Cái áo trên người Khâu Đỉnh Kiệt nhanh chóng bị cởi lên quá đầu, vắt vẻo trên cổ tay đang bị khóa chặt tại thành giường. Chiếc quần cũng bị lột ra một cách dứt khoát, tay Hoàng Tinh luồn xuống dưới mông anh, tại cánh mông căng mộng đó mà bóp một cái, rồi dùng lực nâng lên. Khâu Đỉnh Kiệt thuận theo mà nhấc mông, một chiếc gối đệm nhanh chóng được Hoàng Tinh đẩy vào bên dưới.
Thanh niên sau đó thô bạo tách rộng hai chân anh, khiến phía dưới mở ra hoàn toàn. Lỗ nhỏ bị kích thích nãy giờ ướt đẫm co rút, cứ thế mà ngửa ra, phô bày toàn bộ trước ánh mắt nóng rực của Hoàng Tinh. Hơi thở của Khâu Đỉnh Kiệt dồn dập, tim đập loạn lên, không thể chống cự, chỉ có thể để đối phương dẫn dắt.
Cảnh xuân trước mắt khiến ánh mắt Hoàng Tinh khẽ tối đi, yết hầu nhấp nhô theo nhịp kìm nén. Cậu mở khóa quần, lấy ra vật thể căng phồng đang yêu cầu được thoát ra khỏi lớp vải vướng víu của mình. Một tay tự nắm lấy thứ nóng bỏng ấy, tuốt lộng vài cái, cảm nhận sự cứng cáp và nóng rực, từng mạch máu dữ tợn nổi lên rõ ràng dưới lớp da. Tay còn lại cầm tuýp bôi trơn, tại miệng huyệt khép mở của Khâu Đỉnh Kiệt mà đổ xuống, khẽ xoa lên vùng nhạy cảm đang ẩm ướt, co rút theo từng nhịp run rẩy của đối phương. Cái động nhỏ khát khao muốn được khi dễ liền mấp máy mà nuốt vào một ít chất lỏng trong suốt.
“Chát”
Tiếng da thịt va vào nhau vang lên, cái mông đầy đặn bị đánh một cái đau rát khiến toàn thân Khâu Đỉnh Kiệt run lên bần bật. Thanh niên khẽ rít lên, mang theo hơi thở hơi rối loạn, giọng nói phát ra cũng khàn đi không ít:
“Dâm đãng… Anh có biết bộ dáng hiện tại của mình thiếu thao đến mức nào không?… Khâu Khâu.”
Khâu Đỉnh Kiệt khẽ phát ra âm thanh nghẹn ngào, tim đập loạn nhịp. Mắt bị che khuất khiến mọi cảm giác xung quanh trở nên rõ rệt hơn, từng rung động lan khắp cơ thể. Miệng huyệt phía dưới vẫn co rút liên tục, ướt át và run rẩy, đầy mong chờ những ngón tay to lớn của thanh niên tiến vào, vuốt ve, khám phá từng nếp vách, mang đến những cơn khoái cảm dồn dập khiến anh mất kiểm soát.
Khâu Đỉnh Kiệt chờ đợi trong mơ hồ, cảm giác bất an và háo hức lẫn lộn khiến anh khẽ ngọ nguậy, tim càng đập nhanh hơn khi lỗ nhỏ vẫn chưa được thanh niên tiến vào chăm sóc.
Còn chưa kịp mở miệng hối thúc, một vật lạnh lẽo bất ngờ bị đưa vào trong, làm anh giật mình mà siết chặt. Vật đó như một khối cầu, chui tọt vào cái lỗ đang mấp máy đòi thao của Khâu Đỉnh Kiệt. Bên trong vách động nóng rực vẫn chưa được làm mềm, gặp phải dị vật lạnh lẽo liền co thắt dữ dội, khiến anh không nhịn được khẽ rên rỉ, run giọng đáng thương:
“Ưm… không… em làm gì vậy… a… trướng quá…” Nói rồi, anh định dùng sức phun ra, khối cầu vừa biến mất sau cửa động lập tức ẩn hiện, mấp máy muốn thoát ra ngoài.
Hoàng Tinh một lần nữa đánh vào cái mông phát dâm của Khâu Đỉnh Kiệt, khiến cơ thể anh bắn lên run rẩy. Một tay vuốt ve an ủi phần vật thể đang trướng căng của mình. Tay còn lại tạo thành nắm đấm, ở bên ngoài miệng huyệt mà ấn mạnh khối cầu vào trong một lần nữa. Lời nói được thốt ra, mang theo thanh âm trầm khàn đe dọa:
“Phun ra một cái em liền thao anh đến ngất.”
Vừa nói, tay Hoàng Tinh vẫn tiếp tục xoa ấn, mạnh mẽ đẩy khối cầu vào sâu hơn. Nhịp điệu dồn dập, mỗi lần ấn đều khiến Khâu Đỉnh Kiệt co quắt, run rẩy theo từng cơn khoái cảm.
Cậu tiếp tục kiểm soát mà lên tiếng: “Ngoan, ngậm vào cho chắc.”
Bất ngờ, khối cầu bên trong đột nhiên run lên dữ dội, kích thích mọi dây thần kinh cảm giác, khiến Khâu Đỉnh Kiệt chỉ có thể thở dốc rên rỉ, toàn thân co quắp theo từng nhịp rung động mạnh mẽ. Hoàng Tinh bật điều khiển lên mức cao nhất, ở một bên mà nhìn Khâu Đỉnh Kiệt mê loạn bị dục vọng nhấn chìm.
Anh khó chịu mà uốn éo toàn thân, muốn thoát khỏi sự khống chế nhưng không thể. Chỉ có thể nỉ non mà nức nỡ:
“A… đừng… đừng mà… khó chịu… A Tinh… cho anh phun ra… a… không muốn…”
Khối cầu bên trong càng ngày càng rung mạnh, cảm giác tê dại lan dần khắp cơ thể Khâu Đỉnh Kiệt. Hai cánh mông đầy đặn run rẩy theo từng nhịp, khẽ nấc lên theo mỗi chuyển động dồn dập của dị vật bên trong. Anh chỉ còn biết nhắm chặt mắt, không còn khả năng chống cự, hoàn toàn bị cuốn theo khoái cảm tột độ.
Chân anh bị banh ra hai bên, hai đầu gối truyền đến cảm giác bị bao lấy. Sau đó liền bị xích lại cố định, buộc anh chỉ có thể giữ nguyên tư thế khép gối, banh rộng chân ra hai bên, bất lực mà rên rỉ.
Khâu Đỉnh Kiệt chưa từng chơi qua kích thích như vậy. Miệng huyệt bắt đầu quen dần với dị vật bên trong khiến anh cảm nhận từng trận khoái cảm tê dại. Toàn thân anh đều bị khống chế, tay bị giữ chặt trên đầu giường, chân bị cố định mở rộng ra hai bên, nơi tư mật cứ thế bại lộ toàn bộ ra ngoài. Tất cả hoàn toàn nằm trong tầm mắt của thanh niên, bị cậu trần trụi mà đánh giá. Hơi thở cũng vì thế mà hỗn loạn hơn rất nhiều, khiến anh sợ hãi mà nấc lên, gấp gáp lấy lòng đối phương:
“Không muốn chơi nữa… a… A Tinh… cầu em… anh muốn ăn cái của em… không muốn nuốt vật khác… a… xin em…”
Hoàng Tinh khẽ nheo mắt nguy hiểm, ánh nhìn như có lửa. Cảnh tượng trước mắt khiến hơi thở cậu dần trở nên nặng nề. Sự run rẩy chìm đắm trong dục vọng của Khâu Đỉnh Kiệt lại thôi thúc trong cậu cảm giác chiếm hữu càng cao, càng muốn dày vò, bắt nạt anh nhiều hơn. Nghĩ liền làm, tay cậu tiến đến cái mông đang run rẩy vì sự rung động mãnh liệt mà khối cầu mang đến, thô bạo xoa nắn, mang theo ý cười mà lên tiếng:
“Thiếu thao như vậy? Để em cho anh ăn thêm nhé?”
Lời vừa dứt, động nhỏ của Khâu Đỉnh Kiệt liền bị nhét thêm vào một khối trụ to dài, khối cầu đang rung động bên trong cũng vì thế mà bị đẩy vào tận cùng, ở trong đấy mà càng run rẩy dữ dội, theo mỗi động tác đâm ra rút vào từ dương cụ giả mà cũng trượt lên xuống trong vách động chật hẹp ấy.
Khâu Đỉnh Kiệt giật mình, toàn thân run bắn. Cảm giác xâm chiếm bất ngờ khiến anh không thể nén nổi tiếng rên khẽ, thân thể căng cứng đến mức ngón chân cũng co quắp lại. Hơi thở anh rối loạn, mỗi nhịp thở như bị đè nặng giữa sợ hãi và cơn khoái cảm dâng trào, khiến anh chỉ có thể bật ra những âm thanh mơ hồ, ngắt quãng.
“A… sâu quá… ưm… ô…”
Mỹ nhân không còn giữ được lý trí trước mắt quá mức dâm loạn. Ánh mắt Hoàng Tinh rơi trên khuôn mặt đỏ ửng vì dục vọng của Khâu Đỉnh Kiệt, hơi thở anh đứt quãng, khóe môi hé mở như mời gọi.
Cậu khẽ liếm môi tiến đến, bóp lấy cằm anh xoay về phía mình, đưa con quái vật với những đường gân đang phình to dữ tợn đến bên miệng của đối phương mà đập đập. Ánh nhìn của cậu mang theo sự chiếm hữu nồng nặc, vừa như trêu chọc, vừa như ép buộc, dụ dỗ người kia tự nguyện sa vào.
Khâu Đỉnh Kiệt khẽ run, hơi thở gấp gáp đến nghẹn lại. Từng nhịp tiến sát của người đối diện khiến lý trí anh dần tan rã. Anh theo bản năng ngẩng đầu lên, há miệng ngậm lấy. Cảm giác áp lực và dục vọng từ người phía trên khiến toàn thân anh run rẩy. Vật thể nóng bỏng, to lớn ấy liền mạnh mẽ đâm vào, sâu đến tận trong cổ họng. Khâu Đỉnh Kiệt khó khăn hít thở, chỉ có thể bị động mà tiếp nhận những cú đâm rút điên cuồng của đối phương. Anh không thể phản kháng, chỉ có thể để mặc bản thân bị cuốn theo từng động tác ấy, vừa run sợ vừa chìm trong khoái cảm cuồng loạn.
Đến khi miệng anh đã mỏi nhừ, hơi thở cũng trở nên đứt quãng, cái thứ đang điên cuồng đâm rút ấy vẫn không có dấu hiệu dừng lại. Khâu Đỉnh Kiệt bị ép há miệng, chỉ biết nấc lên theo từng nhịp dồn ép của Hoàng Tinh, mỗi tiếng rên khẽ bật ra đều như một lời đầu hàng. Anh nức nỡ mà lắc đầu, hàm răng cứ thế liên tục cạ vào cự vật đang chiếm đóng trong khoang miệng, khiến Hoàng Tinh càng điên loạn. Bàn tay cậu luồn ra sau đầu, mạnh mẽ giữ chặt lấy gáy Khâu Đỉnh Kiệt, động tác đâm rút lại càng dồn dập hơn.
Nước mắt nóng hổi của anh lăn dài xuống gò má, thấm ướt tấm vải đang che phủ đôi mắt. Trong bóng tối mờ ảo ấy, mọi cảm giác dường như càng khuếch đại hơn. Hơi thở phả ra đầy nóng bỏng, từng tiếng tim đập như vang lên ngay bên tai.
Không nhìn thấy gì, Khâu Đỉnh Kiệt chỉ có thể cảm nhận mọi thứ bằng da thịt. Mỗi lần cơ thể bị chạm vào, làn da lại nhạy cảm đến mức chỉ một cái vuốt nhẹ thôi cũng đủ khiến sống lưng tê dại. Trong tiếng thở trầm thấp của người phía trên, từng nhịp di chuyển đều như đang dắt anh đi sâu hơn vào cơn hoan ái không lối thoát.
Không gian chỉ còn lại những tiếng thở dồn dập, những tiếng “ọc, ọc” cắm rút và tiếng “rè, rè” của hai món đồ chơi đang trong cái lỗ ướt đẫm của Khâu Đỉnh Kiệt. Tay chân bị giữ chặt trong tư thế bất lực, anh trong sự kiểm soát tuyệt đối của Hoàng Tinh, liền dần mất đi lý trí, chỉ biết mê man mà đắm chìm trong cảm giác bị chiếm đoạt đến mê loạn.
Khoái cảm đột nhiên điên cuồng ập đến, cảm giác tê dại thoải mái khiến toàn thân Khâu Đỉnh Kiệt run lên dữ dội. Cả cơ thể anh cũng điên cuồng nảy lên, vỡ òa trong khoảnh khắc cao trào đến choáng váng. Vật nhỏ rỉ nước đang dựng thẳng ở bụng dưới, không cần chăm sóc vuốt ve vẫn đạt khoái cảm mà bắn ra.
Hoàng Tinh nhìn người dưới thân đang bị dục vọng chi phối mà run rẩy co giật, từng hơi thở của cậu dần trở nên nặng nề. Ánh mắt cậu dán chặt vào khuôn mặt đang đỏ bừng kia, nơi từng giọt mồ hôi lăn xuống theo đường cong mảnh mai của xương cổ, trượt dài xuống lồng ngực khẽ phập phồng theo từng nhịp thở của đối phương.
Cậu mạnh mẽ ra vào trong khoang miệng anh thêm vài cái nữa liền rút ra. Tiếng “phốc” ướt át khi vật đó bật ra khỏi miệng Khâu Đỉnh Kiệt khiến ai nghe cũng phải xấu hổ. Ngay sau đó, dương vật đang hoạt động kịch liệt trong cơ thể của anh cũng bị lấy ra một cách dứt khoát. Khâu Đỉnh Kiệt rên khẽ một tiếng mơ hồ, động nhỏ đang bị lấp đầy bỗng nhiên trống rỗng liền lẳng lơ co rút mời gọi.
Hoàng Tinh dùng tay đánh vào cái mông ra đầy nước dâm của Khâu Đỉnh Kiệt, banh hai cánh mông anh ra, trầm giọng ra lệnh:
“Mau phun ra, để em đút cho anh món chính.”
Khâu Đỉnh Kiệt bất ngờ bị đánh mà run lên, trong cơn mê loạn mà ngoan ngoãn làm theo lời nói của Hoàng Tinh, quả cầu rung mạnh trong cơ thể chậm rãi được rặn ra, mỗi nơi lướt qua đều để lại khoái cảm tê dại trong vách thịt, khiến Khâu Đỉnh Kiệt hỗn loạn thở gấp, cuối cùng khối cầu cũng được đẩy ra đến miệng huyệt, mang theo nước dâm mà trào ra ngoài, rơi xuống, khiến ga nệm ướt đẫm một mảng nhỏ.
Khâu Đỉnh Kiệt thở hổn hển, toàn thân mềm nhũn như tan ra trên giường lớn. Còn chưa ổn định lại cảm xúc, đã bị bắt tiếp nhận thêm từng trận đưa đẩy kịch liệt mới.
Miệng huyệt bị chơi trong thời gian dài vẫn chặt khít, đàn hồi mà co rút. Trong vách động ẩm ướt, theo nước dâm tiết ra mà dễ dàng để cự vật của Hoàng Tinh đâm sâu vào trong cùng. Kích thước thứ kia quá lớn, không thể so sánh với dâm cụ giả trước đó, mỗi nơi đi qua đều ép cho các mép thịt bị kéo giãn đến trướng căng. Sau khi thứ đó đã vào hết, anh liền bị Hoàng Tinh điên cuồng mà dập, mang theo ham muốn và dục vọng kiểm soát tuyệt đối, làm anh đến choáng váng.
Khâu Đỉnh Kiệt run rẩy lắc đầu, miệng bị ép mở ra ngậm lấy thứ to lớn kia trong thời gian dài có chút mỏi, khẽ thở dốc nức nỡ:
“A… không!… ưm… to quá… chậm một chút… a…”
Hoàng Tinh vẫn như cũ mà dập, cậu tìm đến đôi môi của Khâu Đỉnh Kiệt mà mút mát, động tác tiến lên phía trước càng khiến thứ đang cắm vào bên trong Khâu Đỉnh Kiệt càng sâu hơn.
Tiếng da thịt “bạch, bạch” va chạm phát ra, vừa nhanh vừa lớn. Khâu Đỉnh Kiệt bị hôn chỉ có thể trợn mắt thở dốc, run rẩy theo từng cú thúc của đối phương.
Tiếng kim loại từ còng tay va chạm vào thành giường, tiếng môi lưỡi quấn quýt cùng âm thanh va chạm xác thịt kích thích vang lên trong đêm đen.
Cứ thế, anh bị thanh niên có ham muốn mãnh liệt giày vò đến đầu óc quay cuồng. Cổ họng khô khốc không thể phát ra được âm thanh nào nữa, hai chân sau khi được tháo bỏ đi khóa xích vẫn không thể nào khép lại được, lỗ nhỏ bị chơi đùa đến sưng đỏ co rút mà phun ra từng dòng tinh dịch trắng đục, theo rãnh mông chảy xuống, lan đầy khắp ga giường…
