2025-10-26 – 18

[Đoản] Tinh Kiệt – Ham muốn

Trong căn phòng tối, chỉ có ánh sáng yếu ớt hắt ra từ màn hình lớn. Một ánh mắt đang lặng lẽ dán chặt vào hình ảnh người đàn ông đang xuất hiện trong đó. Trên màn ảnh, người ấy đang tươi cười nói chuyện với một nữ MC, nụ cười dịu dàng, ấm áp đến mức khiến tim người trong bóng tối khẽ run lên, sau đó lại có hơi không vui khi sự dịu dàng ấy lại không thuộc về hắn.

Ánh mắt kia mang theo một thứ say mê quái đản, vừa ngưỡng mộ vừa chiếm hữu. Mỗi cử động của người đàn ông, dù chỉ là nghiêng đầu, duỗi tay, hay khẽ liếc mắt, đều khiến hơi thở của kẻ theo dõi trở nên gấp gáp. Từng đường nét trên khuôn mặt anh được ánh sáng rọi qua, đẹp đến mức khiến hắn phát điên.

Trong khoảnh khắc ấy, ham muốn dâng lên như lửa cháy trong lồng ngực. Hắn muốn cảm nhận hơi ấm ấy, muốn nghe giọng nói ấy thật gần, muốn lập tức đè anh xuống, để anh chỉ còn thuộc về riêng hắn.

Kiên nhẫn xem xong buổi phát sóng trực tiếp, trong lúc chờ đợi mà tua lại từng khung hình, dõi theo từng nét biểu cảm của mỹ nhân trên màn ảnh một lần nữa. Mười phút sau, cánh cửa phòng bị gõ vang, người bên ngoài thấp giọng lên tiếng:

“Hoàng tổng, Khâu tiên sinh đã được đưa đến.”

“Để anh ta vào.”

Giọng nói trầm thấp từ trong phòng truyền ra, ngắn gọn mà dứt khoát.

Cánh cửa khẽ “cạch” một tiếng mở ra.

Khâu Đỉnh Kiệt bước vào, ánh sáng ngoài hành lang hắt ngược lại khiến bóng anh phủ dài trên nền nhà. Anh vẫn chưa kịp thay bộ đồ mặc trong buổi phát sóng trực tiếp hôm nay, trên người vẫn là chiếc vest xẻ cổ ôm gọn đường cong cơ thể, vừa thanh nhã vừa quyến rũ. Phần cổ áo hơi mở, để lộ làn da trắng cùng đường xương cổ tinh tế.

Hoàng Tinh khẽ nheo mắt. Ánh nhìn hắn tối lại, không kiêng dè mà lướt dọc theo từng đường nét trên cơ thể người trước mặt, như đang thẩm định một món đồ quý mà hắn đã muốn có từ lâu.

Khâu Đỉnh Kiệt dừng bước khi đối diện với ánh nhìn ấy. Không khí trong phòng dường như đặc quánh lại, chỉ còn tiếng tim đập hòa vào hơi thở nặng nề. Anh cố giữ bình tĩnh, nhưng vẫn cảm nhận rõ từng tia ánh nhìn như lưỡi dao lướt qua làn da mình, sau đó run run mà lên tiếng.

“Tôi–” Còn chưa kịp nói hết, anh đã bị Hoàng Tinh đã ngắt lời, giọng hắn mang theo áp lực khiến người nghe không dám phản kháng, lên tiếng ra lệnh:

“Cởi đồ.”

Âm điệu không hề gay gắt, trái lại còn chậm rãi đến đáng sợ. Từng chữ rơi xuống nặng nề đánh vào tai Khâu Đỉnh Kiệt.

Anh dừng bước, đôi vai khẽ run. Bàn tay siết chặt đến mức khớp ngón trắng bệch, như đang cố níu lấy chút tôn nghiêm cuối cùng. Ánh mắt anh nhìn thẳng vào Hoàng Tinh, đầy kiên quyết và không cam chịu, song chỉ vài giây sau, thứ ánh sáng yếu ớt trong đáy mắt cũng dần tắt đi. Hàng mi khẽ run, nắm tay đang siết chặt cũng từ từ buông lỏng đầy tuyệ/t vọ/ng. Như thể, ngay từ khi bị ép bước vào căn phòng này, anh đã biết trước kết cục của mình sẽ ra sao…

Từng lớp vải được chậm rãi cởi ra, đến khi hoàn toàn lõa thể trước mặt đối phương liền, Khâu Đỉnh Kiệt không nhịn được rùng mình vì hơi lạnh trong không khí.

Ánh mắt Hoàng Tinh không rời khỏi anh dù chỉ một giây, vừa chiếm hữu vừa nóng rực, như thể chỉ cần thêm một khắc thôi là có thể nuốt chửng anh vào bụng, nhấp nháp hết mỗi một tấc thịt trên cơ thể anh.

Không khí trong phòng càng ngột ngạt hơn, trước khi Khâu Đỉnh Kiệt kịp thích ứng, người phía đối diện đã đứng lên, sải từng bước dài đi đến, dùng cánh tay săn chắc hữu lực của mình, dễ dàng nhấc bổng anh lên, bế anh đi đến chiếc giường rộng lớn ở giữa phòng.

Cả người Khâu Đỉnh Kiệt bị quăng xuống thô bạo, Hoàng Tinh nhanh chóng lật người anh lại, ép anh trong tư thế quỳ gối, vểnh cao mông lên về phía mình. Tại cái mông đầy đặn, mê người ấy mà bắt đầu xoa nắn.

Không khí trong phòng dần bị dư vị ái dục chiếm lấy, hơi thở của cả hai hòa vào nhau, nóng bỏng và ướt át. Hoàng Tinh tưởng chừng đã hoàn toàn nắm mọi thế chủ động trong lòng bàn tay, lại không biết được, khóe môi của người đang bị hắn đặt dưới thân, ra sức khi dễ mà nức nỡ khẽ cong lên, mang theo một nụ cười đầy ẩn ý…

Một nụ cười của người biết rõ mình đang chờ đợi điều gì, và biết rõ, ai mới là kẻ thực sự đang nắm quyền trong cuộc chơi lần này.

Một cái bẫy được bày ra, ai là gà ai là thóc, vẫn là chưa biết được…
_______

Ý là đang định viết khoảnh khắc ngọt ngào của hai bạn nhỏ, vui vẻ đón nhau tan làm, mà viết hồi cái nó thành cái bản dằm khăm này luôn 🥹
Thôi hôm nay mình văm văm dark dark vậy đi 😚

#fanfic #TinhKiệt #đoản

This entry was posted in . Bookmark the permalink.