“Nâng mông lên một chút.”
____________________
Cánh cửa khẽ bật mở từ phía ngoài, mang theo một luồng gió lạnh ùa vào trong. Khâu Đỉnh Kiệt vẫn còn đang nắm lấy tay nắm cửa chưa kịp buông thì thanh niên phía sau đã áp sát đến, hơi ấm quen thuộc nhanh chóng bao trùm lấy anh. Lực đẩy mạnh mẽ khiến Khâu Đỉnh Kiệt phải lùi vài bước vào trong nhà, người phía sau anh cũng theo đó mà tiến vào.
Một tay cậu nhanh chóng đóng cửa, tay còn lại nắm lấy vai anh, dùng lực xoay cả người Khâu Đỉnh Kiệt lại, ép anh vào góc tường. Bàn tay to lớn với những khớp tay rõ ràng của cậu di chuyển đến chiếc cổ thon dài của Khâu Đỉnh Kiệt, ngón trỏ hơi dùng lực mà nâng cằm anh lên, ép anh phải ngẩng đầu nhìn vào mình.
Ánh sáng yếu ớt trong phòng hắt lên nửa gương mặt của cả hai, rọi vào đôi mắt sâu như muốn nuốt trọn đối phương của thanh niên. Trong khoảnh khắc ấy, không khí như đông lại, chỉ còn tiếng tim đập xen lẫn hai hơi thở rối loạn.
Một nụ hôn bất ngờ rơi xuống, mang theo chút cảm xúc hỗn loạn, vừa giận hờn vừa khát khao. Không có sự dịu dàng mơn trớn, chiếc lưỡi không xương của thanh niên nhanh chóng luồn vào khoang miệng Khâu Đỉnh Kiệt, quấn lấy, ép anh day dưa với mình, khiến người đang bị ép vào trong góc chỉ có thể dựa lưng vào tường mà chịu trận.
Trước khi dứt ra, cậu còn cắn nhẹ vào môi dưới anh, như một lời trừng phạt ngọt ngào. Hơi thở cả hai đan xen nhau, mũi cậu khẽ cọ lên mũi anh, trầm giọng lên tiếng:
“Chua không?”
Khâu Đỉnh Kiệt từ nãy đến giờ vẫn mặc đối phương làm càn. Sau khi dứt khỏi nụ hôn, anh vẫn mơ màng chưa lấy lại được nhịp thở ổn định. Môi anh khẽ hé, hơi thở còn lẫn vị ngọt ấm áp. Đôi mắt long lanh ánh lên nét bối rối mơ hồ, anh chớp mắt, hỏi lại:
“Cái gì chua? Em nói gì thế?”
“Anh không cảm nhận được vị chua của ly nước chanh ban nãy luôn sao? Em uống tận một ly lận đó!” Hoàng Tinh hơi đứng thẳng người lại, tức giận bĩu môi, đôi mắt mở to nhìn anh đầy lên án. Một tay cậu vẫn giữ lấy cổ Khâu Đỉnh Kiệt, tay kia siết chặt vòng eo thon gọn, khóa chặt lấy anh trong lòng mình.
Khâu Đỉnh Kiệt bị vây trong vòng tay thanh niên, không nhịn được mà bật cười. Đôi môi vừa bị hôn vẫn còn ửng đỏ, ánh mắt anh cong cong, mở miệng trêu lại cậu:
“Không chua, anh uống khá ít nên không thấy chua.” Anh nhướng mày, hơi nghiêng đầu, khẽ gỡ tay đối phương ra rồi đi đến sofa trong phòng khách. Vạt áo sơ mi trong lúc hôn khẽ xô lệch, để lộ chiếc cổ thon mảnh và làn da trắng nõn của anh dưới ánh đèn mờ ảo trong phòng.
Hoàng Tinh bị anh gạt ra có phần ủ rũ, cậu lẽo đẽo đi theo sau Khâu Đỉnh Kiệt đến bên sofa, miệng khẽ “a~” một tiếng rồi ngồi xuống bên cạnh anh. Một tay cậu chống ra sau lưng anh, tay còn lại đặt lên đùi Khâu Đỉnh Kiệt mà nhẹ lắc lư. Cả cơ thể thanh niên dựa hẳn lên người Khâu Đỉnh Kiệt, đặt cằm mình lên vai của anh, mùi hương quen thuộc ở khoảng cách gần khiến Hoàng Tinh thỏa mãn mà nhắm mắt. Cậu hơi chu môi, kéo dài âm điệu, nũng nịu lên tiếng:
“Anh không ghen sao? Anh chịu để em ra ngoài ăn uống, xem phim với người khác luôn hả?”
“Em thử xem.”
Giọng Khâu Đỉnh Kiệt trầm xuống, mang theo chút cảnh cáo, nhưng lại khiến Hoàng Tinh vui vẻ. Cậu lại càng được đà làm nũng, hơi nghiêng đầu áp sát sau cổ anh, hơi thở nóng hổi phả lên làn da mát lạnh, rồi chậm rãi hít sâu một hơi, mùi hương thanh mát trên người anh như chất gây nghiện, khiến cậu ngửi mãi chẳng thấy chán.
Từng nụ hôn vụn vặt rơi xuống trên cổ Khâu Đỉnh Kiệt. Mỗi cái chạm đều nhẹ như cánh ve, vừa khẽ lướt qua vừa để lại nhiệt độ ấm nóng.
Khâu Đỉnh Kiệt có chút nhột mà muốn thoát ra, hai tay anh ôm lấy cánh tay đang làm loạn trên đùi mình định kéo xuống, nhưng vòng tay kia lại siết chặt không cho anh nhúc nhích. Thanh niên nhìn có vẻ mảnh khảnh nhưng sức lực lại chẳng hề yếu. Khâu Đỉnh Kiệt bất lực mỉm cười mà cưng chiều cậu, tầm nhìn rơi lên chiếc cốc thủy tinh chứa đầy kẹo trên bàn trà. Giữa những màu sắc xanh đỏ bắt mắt, ánh mắt anh lại quét trúng viên kẹo vị chanh màu vàng nhạt bị nhấn chìm giữa những hương vị khác.
Anh khẽ nghiêng người về phía trước, với tay lấy viên kẹo ấy. Giấy gói kẹo phát ra những tiếng sột soạt nho nhỏ. Sau khi bóc ra, anh liền ngậm lấy viên kẹo, vị chua nơi đầu lưỡi lập tức lan tràn khắp khoang miệng.
Khâu Đỉnh Kiệt xoay người về phía Hoàng Tinh, kéo tên nhóc vẫn đang làm loạn sau cổ anh ra, để cậu đối diện với mình, ánh mắt mang theo ý cười đầy dụ hoặc, anh nhẹ giọng mời gọi:
“Nào, để anh nếm lại vị chua với em.” Khoảng cách giữa hai người dần thu hẹp, hơi thở hòa vào nhau. Mùi kẹo chanh lan nhẹ trong không khí, vừa ngọt vừa thơm, khiến trái tim rung động mà lệch nhịp.
Nụ hôn thứ hai được diễn ra, không còn gấp gáp của phút giận hờn khi nãy, mà chậm rãi, nhấm nháp. Viên kẹo giữa hai người tan ra từng chút, hòa cùng hơi thở ấm áp của đối phương, vị chua ban đầu cũng dần nhường chỗ cho ngọt ngào, kéo dài mãi không dứt.
Bàn tay Hoàng Tinh luồn vào áo sơ mi của người đối diện, sờ nắn vòng eo mịn màng của anh. Tay còn lại giữ lấy cằm Khâu Đỉnh Kiệt, ép anh vào một nụ hôn sau, không cho anh có ý định thoát ra.
Cả hai ngã ra sofa, nhiệt độ xung quanh liền tăng cao, viên kẹo cũng vì thế mà nhanh chóng hòa tan cùng môi lưỡi quấn quýt. Sau khi dứt khỏi nụ hôn, đôi môi cả hai còn vương lại vị kẹo chanh nhàn nhạt, hơi thở nóng bỏng đan xen. Hai người nhìn nhau, Hoàng Tinh khẽ cười, giọng nhỏ đến mức chỉ đủ cho Khâu Đỉnh Kiệt nghe thấy:
“Ngọt hơn em tưởng.”
Trong mắt Khâu Đỉnh Kiệt cũng toàn là ý cười, khóe môi anh cong lên, giọng nói dịu dàng đáp lại:
“Anh cũng thấy vậy.”
Bộ đồ hiện tại trên người của hai người vẫn là bộ trên phiên phát sóng trực tiếp hôm nay. Khâu Đỉnh Kiệt một thân sơ mi đen quần âu, bị Hoàng Tinh mặc theo phong cách học sinh hôm nay đè ở sofa. Anh nhìn người phía trên, ánh mắt trong veo toàn là ý cười, giọng nói nhẹ nhàng mang theo chút đùa nghịch lên tiếng:
“Hiện tại anh giống như người lớn bị một nhóc học sinh đè hôn vậy.”
Hoàng Tinh khẽ nhếch khóe môi, lại cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ mọng của anh. Ánh mắt cậu dần tối đi, ánh nhìn lướt qua chiếc áo sơ mi xộc xệch, nơi xương quai xanh hiện rõ dưới lớp vải mỏng. Giọng cậu trầm khàn, chậm rãi lên tiếng:
“Vậy hôm nay để nhóc học sinh này ăn sạch anh.”
Dứt lời, cậu tìm đến chiếc cổ mê người ấy mà cúi xuống gặm cắn. Khâu Đỉnh Kiệt đưa tay nhẹ đẩy cậu ra, vội vàng lên tiếng:
“Cẩn thận đừng để lại dấu hôn- ưm…”
Hoàng Tinh đè lại hai tay đang chống cự của anh, ngẩng đầu hôn lên cái miệng vừa phá hỏng bầu không khí kia. Tay Khâu Đỉnh Kiệt bị kéo lên đỉnh đầu, đụng vào thành ghế sofa mềm mại. Một tay Hoàng Tinh giữ chặt lấy hai cổ tay mảnh khảnh của anh, tay kia lần mò qua hàng cúc áo, kiên nhẫn gỡ hết chúng ra một lượt.
Chiếc áo sơ mi được ủi phẳng phiu hiện tại bị lăn lộn cho nhàu nát đến đáng thương. Dưới ánh đèn mờ ảo chiếu xuống, lòng ngực trắng nõn của Khâu Đỉnh Kiệt dần lộ ra. Hoàng Tinh nhìn đến một màn này liền hưng phấn.
Hai điểm hồng phía trước ngực tiếp xúc với không khí lạnh hơi co lại, lòng ngực anh phập phồng lên xuống, màu sắc của chiếc áo sơ mi càng làm nổi bật làn da trắng sáng ấy. Hoàng Tinh thích thú nhìn Khâu Đỉnh Kiệt đang mê man dưới thân, chiếc áo sơ mi trong lúc bọn họ hôn nhau đáng thương mà nhăn nhúm, yếu ớt không trụ nổi trên vai anh mà bị kéo xuống, khớp vai với tỷ lệ hoàn hảo cũng vì thế mà lộ ra.
Mỹ nhân dưới thân không biết mình lúc này quyến rũ thế nào, Hoàng Tinh không có ý định cởi hết chiếc áo ra. Một lần nữa tiến đến môi anh mà nhấm nháp, bàn tay quen thuộc tìm đến cúc quần của Khâu Đỉnh Kiệt, dễ dàng mở ra.
Hơi lạnh phía dưới truyền đến khiến người dưới thân hơi rùng mình. Thanh niên lật anh nằm sấp lại, với tay mở hộc tủ ở bàn trà, lấy ra một tuýp bôi trơn đổ đầy ra tay mình. Sau đó cúi xuống, ở khoảng cách gần mà phả hơi thở nóng rực của bản thân vào tai Khâu Đỉnh Kiệt, khẽ cắn nhẹ nó rồi trầm giọng ra lệnh:
“Nâng mông lên một chút.”
Khâu Đỉnh Kiệt bất ngờ bị chất lỏng lạnh lẽo chạm vào mà khẽ “ưm” một tiếng, sau đó ngoan ngoãn nâng mông lên để Hoàng Tinh dễ dàng tiến vào. Cái mông đầy đặn chưa thích ứng được với dị vật bên trong, theo động tác tay của thanh niên phía trên mà run lên từng nhịp.
Hoàng Tinh nắm cằm Khâu Đỉnh Kiệt, ép anh xoay về phía mình, cúi người hôn lên đôi môi đang phát ra những âm thanh rên rỉ đứt quãng mê người ấy.
Khi ngón tay thứ ba dễ dàng ra vào trong vách động nóng rực, Hoàng Tinh liền giải phóng cự vật to lớn đang ngóc đầu tìm cách thoát khỏi chiếc quần đã bị chướng căng của mình ra, đưa đến cái lỗ nhỏ đang run rẩy mời gọi ấy, ở bên ngoài mà chà sát tại rảnh mông của Khâu Đỉnh Kiệt.
Chất lỏng bôi trơn lạnh lẽo một lần nữa được đỗ xuống, từ trên cự vật to lớn ấy tràn xuống hai cánh mông căng tròn. Khâu Đỉnh Kiệt hơi rùng mình, theo thói quen mà dùng răng cái lấy ngón trỏ của mình, ngăn lại những âm thanh xấu hổ phát ra từ miệng của anh.
Khâu Đỉnh Kiệt đã chuẩn bị tinh thần cho lần xâm lược tiếp theo, nhưng Hoàng Tinh cứ ở trên cửa động mà nhấp nhả không chịu vào, làm anh bức rứt mà khàn giọng nức nỡ, lời nói ra vẫn mang theo chút đùa nghịch:
“Nhóc học sinh… em có biết làm không đấy–ưm…”
Lời còn chưa dứt, động nhỏ khát khao được lấp đầy đã bị Hoàng Tinh đâm sâu vào lút cán.
Khâu Đỉnh Kiệt hơi trợn mắt, theo bản năng vô thức hơi siết chặt lại phía dưới, khiến Hoàng Tinh không nhịn được mà cúi xuống cắn lấy cổ anh.
“Anh nói xem, em có biết làm không.”
Chát
Cái mông mềm mại bị thanh niên đánh khẽ, phát ra thanh âm giòn tan, cậu lại khàn giọng lên tiếng:
“Đừng siết chặt như vậy. Ngoan, thả lỏng.”
Khâu Đỉnh Kiệt bị bắt quỳ trên sofa, nâng mông để thanh niên tiến vào. Chiếc áo sơ mi đen vắt vẻo trên người anh, theo từng nhịp đẩy của người phía sau mà tuột xuống quá nửa vai. Hoàng Tinh vừa đâm vừa đưa tay bóp mạnh lấy hai cánh mông căng tròn của anh, say mê mà xoa nắn. Khiến cái mông trắng mịn bị nhàu nặn thời gian dài dần đỏ lên đầy bắt mắt.
Sau một hồi đưa đẩy đâm rút, Hoàng Tinh bất ngờ rút dị vật ra khỏi cơ thể Khâu Đỉnh Kiệt, xoay người anh đối mặt với mình. Dùng một tay nắm lấy hai cổ chân thon gọn của anh đặt lên vai của mình, một lần nữa tiến thẳng vào động nhỏ hấp dẫn kia.
Những nụ hôn vụn vặt rơi lên đôi chân trắng ngần của Khâu Đỉnh Kiệt. Hoàng Tinh hôn chán rồi liền mở rộng hai chân anh ra, cậu cúi người xuống ngậm lấy vật nhỏ ửng hồng đang dựng thẳng trên ngực của Khâu Đỉnh Kiệt. Bên dưới vẫn ra sức khai thác vách động bên trong. Phía trên, tay của cậu cũng không rảnh rỗi mà tìm đến điểm hồng còn lại trên ngực của anh, không để nó cô đơn mà xoa nắn.
Khâu Đỉnh Kiệt được chăm sóc cả trên lẫn dưới, thỏa mãn mà nằm dưới thân Hoàng Tinh rên rỉ.
Một tay anh luồn vào tóc thanh niên mà sờ loạn, tay còn lại muốn ngăn lại tiếng rên rỉ xấu hổ của mình mà đưa đến bên miệng, những tiếng nức nỡ liền nhỏ đi rất nhiều.
Hoàng Tinh đang liếm mút trên ngực Khâu Đỉnh Kiệt không còn nghe thấy thanh âm khiến cậu điên đảo ấy nữa, liền bất mãn cắn nhẹ lên hạt đậu nhỏ của anh, sau đó hút vào thật mạnh rồi ngẩng đầu lên nhìn người đang chìm đằm trong khoái cảm của dục vọng.
Khâu Đỉnh Kiệt bị cú đánh úp bất ngờ mà không kiềm được tiếng rên trong cổ họng. Bàn tay đang che miệng bản thân cũng bị thanh niên gỡ ra đè lại. Môi anh liền bị môi cậu áp đến, ép vào một nụ hôn sâu.
Thời gian trôi qua từng chút một, trên chiếc sofa trật hẹp ấy, Khâu Đỉnh Kiệt bị bắt làm ra nhiều tư thế xấu hổ để thỏa mãn thú tính bá đạo của thanh niên.
Không biết đã qua bao lâu, Hoàng Tinh đang mạnh mẽ đâm rút lại càng ra vào điên cuồng hơn. Thân thể Khâu Đỉnh Kiệt run rẩy dữ dội, động nhỏ bị khi dễ trong thời gian dài mà đỏ ửng co rút, siết lấy cự vật đang làm loạn trong cơ thể của mình.
Hoàng Tinh phát ra những tiếng hừ nhẹ trong cổ họng, một tay vẫn đang tuốt lộng vật nhỏ của Khâu Đỉnh Kiệt. Cậu cúi người xuống hôn lên môi anh, thỏa mãn mà bắn hết toàn bộ tinh dịch của mình vào trong cơ thể Khâu Đỉnh Kiệt, vật nhỏ của anh cũng được cậu nhiệt tình chăm sóc mà xuất ra, bắn đầy lên tay của Hoàng Tinh.
Khâu Đỉnh Kiệt sau một hồi hoan ái liền xụi lơ trong lòng cậu. Hoàng Tinh từ trên cao nhìn xuống, bắt gặp ánh mắt mơ màn của anh, hàng mi dài xinh đẹp khẽ run run. Trong mắt anh lấp lánh ánh nước vì cơn khoái cảm của cuộc làm tình vừa qua, đôi môi đỏ mọng sưng lên khẽ hé ra thở dốc. Lòng ngực trắng nõn bây giờ chi chít những dấu đỏ lớn nhỏ bắt mắt, đầy mê người.
Mỹ nhân dưới thân như một bức tranh tinh xảo được vẽ nên bởi dư vị tình ái đầy dục vọng. Hầu kết Hoàng Tinh khẽ động, cự vật vừa mới giải phóng trong cơ thể Khâu Đỉnh Kiệt có xu hướng căng cứng trở lại. Không đợi anh sợ hãi bỏ chạy, cậu đã ôm lấy cả người Khâu Đỉnh Kiệt, nhanh chóng bế anh đi về phía phòng ngủ của cả hai.
Cánh cửa phòng khép lại, chặn lại tiếng rên rỉ một lần nữa vang lên trong màn đêm…
