Chương 26
Hoa Vịnh suy yếu được Thịnh Thiếu Du dìu từng bước lên tầng. Khi dừng lại trước cánh cửa quen thuộc, Thịnh Thiếu Du đã cảm nhận được cơ thể của người trong lòng khẽ run, khiến lòng anh theo đó cũng thắt lại.
Đóa hoa lan từng chìm trong tuyệt vọng giữa những đêm bị giày vò, không biết đã bao lần khát khao được cứu thoát, được trở về nhà. Vậy mà giờ đây, khi thật sự đã đứng trước cửa nhà của mình, lại sợ không dám bước vào…
Bởi cậu sợ, chỉ cần bước qua ngưỡng cửa này thôi, tất cả sẽ tan biến thành ảo mộng. Sợ rằng khi tỉnh lại, bản thân vẫn mắc kẹt trong địa ngục tối tăm ấy, chỉ có thể tiếp tục chết lặng dưới những đợt tra tấn không hồi kết.
Thịnh Thiếu Du cố gắng giữ bình tĩnh, đưa tay vỗ nhẹ vào lưng của đóa hoa lan để trấn an cậu, muốn cho cậu biết đây không phải là mơ, cậu đã thật sự về nhà rồi.
Thế nhưng, cái chạm khẽ ấy lại khiến Hoa Vịnh giật mình. Đôi mắt ngấn nước từ từ ngước lên nhìn anh, trong sâu thẳm con ngươi đen láy là một nỗi tuyệt vọng khó thể tả. Ánh mắt ấy vừa hoang mang vừa run sợ. Hoang mang vì không biết liệu bản thân có lại đang lạc trong giấc mộng đẹp mà bản thân tự dệt lên hay không, run sợ vì ký ức kinh hoàng vẫn còn đó, sẵn sàng nhấn chìm cậu lần nữa.
Đôi mắt xinh đẹp đầy nước tuyệt vọng nhìn Thịnh Thiếu Du, sau đó run rẩy hàng mi khép lại, như thể cậu không dám tin đây là thật, không muốn hy vọng để rồi lại lần nữa bị đẩy vào vực thẳm thất vọng.
“…Vào nhà thôi, A Vịnh.”
Thịnh Thiếu Du miệng đắng lòng đau, không thể làm gì để trấn an đóa hoa lan, chỉ có thể cố gắng dùng âm thanh mềm mại nhất, nhẹ nhàng bảo cậu vào nhà.
Đôi mắt xinh đẹp của đóa hoa lan lần nữa mở ra, nhưng như cũ vẫn không có tiêu cự rõ ràng. Cậu không còn nghiêng đầu nhìn Thịnh Thiếu Du nữa, hơi máy móc thẳng người lại, mang theo rất nhiều vết thương lớn nhỏ, từng bước khó khăn đi vào nơi đã từng có rất nhiều hạnh phúc của hai người.
Nhưng Thịnh Thiếu Du đang khổ tâm lại không hề hay biết…
Hoa lan ma một bên đau lòng vì người yêu bị thương, một bên lại quyết tâm làm tới cùng. Cậu muốn khiến Thịnh Thiếu Du đau đến tận xương tủy vì mình, khiến anh phải trải qua quãng thời gian dài day dứt không thể sống thiếu cậu. Rồi từ từ, từng chút một, cậu sẽ bồi đắp thêm, để anh càng yêu cậu, vĩnh viễn không rời xa, mãi mãi thuộc về cậu…
Chỉ là, không thể chơi trò mất tích được nữa. Điều này lại nằm ngoài kế hoạch của hoa lan ma. Cậu phải lần nữa lên một kế hoạch mới, khiến cho anh Thịnh của cậu không thể thoát khỏi, cùng cậu sa ngã vào địa ngục dối trá do chính cậu tạo ra, mãi mãi không thể thoát được…
.
Thịnh Thiếu Du không biết những cuồng loạn ẩn sâu trong nội tâm Hoa Vịnh. Hiện tại, điều duy nhất anh muốn là nhanh chóng kiểm tra thân thể cho đóa hoa lan, rồi tìm mọi cách chữa trị để cậu có thể mau hồi phục.
Hoa Vịnh lúc đầu vẫn sợ hãi không muốn Thịnh Thiếu Du chạm vào mình. Nhưng sau khi được anh nhiều lần vỗ về, trấn an, đóa hoa lan cuối cùng cũng bỏ ra lớp phòng vệ yếu ớt của mình, run rẩy để anh lấy đi chiếc áo đang khoác trên người, sau đó cởi bỏ lớp áo choàng mỏng manh. Cơ thể đầy vết thương lập tức lộ ra trước mắt Thịnh Thiếu Du…
Mặc dù đã nghe nói về những kinh khủng mà đóa hoa lan đã trải qua, nhưng khi tận mắt chứng kiến, Thịnh Thiếu Du mới biết những gì cậu phải chịu đựng còn đáng sợ và nặng nề hơn rất nhiều so với những gì anh đã nghe.
Toàn thân Hoa Vịnh chi chít những dấu vết dâm dục, cơ thể mỏng manh dường như đã bị người ta khai phá và sử dụng triệt để hoàn toàn.
Trên cổ tay từng được Thịnh Thiếu Du vừa cười vừa nâng niu trong lòng bàn tay có một vết cắn rất sâu, rất sâu…
Thịnh Thiếu Du nhìn đến liền hít thở không thông. Bảo bối mà anh yêu thương nhất, ngay cả vuốt ve cũng không nỡ mạnh tay, lại bị người ta không chút thương tiếc dùng làm công cụ giải tỏa. Mà đóa hoa lan hay khóc, yếu đuối nhưng kiên cường này, trong lúc anh không biết, đã từng tuyệt vọng nghĩ đến cái chết…
Trên ngực, bụng và lưng cậu chi chít những vết cào cấu và bấm tím dã man, nhiều đến mức khiến Thịnh Thiếu Du khỏe mạnh cảm thấy nội tạng co thắt dữ dội.
Bàn tay Thịnh Thiếu Du run rẩy khi chạm đến gáy của Hoa Vịnh. Lớp tóc mềm mại vừa vén sang một bên, bại lộ toàn bộ trước mắt anh là một vết rách dài dữ tợn, máu đã khô lại thành từng vệt thẫm sẫm. Tuyến thể vốn là nơi mềm yếu nhất trên thân thể Omega, nay lại rách nát, sưng đỏ, còn hằn rõ dấu vết bị cào xé không thương tiếc.
Khoảnh khắc ấy, hơi thở của anh nghẹn lại trong lồng ngực. Một cơn đau nhói như xuyên thẳng qua tim, khiến anh suýt ngã quỵ. Anh biết rõ, vết thương này không chỉ là trên da thịt, mà có thể khiến Hoa Vịnh mất đi pheromone, cướp đi khả năng được đánh dấu, thậm chí cả tương lai của một Omega…
Thịnh Thiếu Du đau khổ hiểu được, trong những đêm tuyệt vọng, khi không còn lối thoát, Hoa Vịnh của anh đã tự dùng chính tay mình xé nát tuyến thể, thà hủy hoại bản thân còn hơn để kẻ khác chạm vào.
Hơi thở anh vỡ vụn, như có ngàn nhát dao đâm thẳng vào tim. Giọng anh khản đặc, yếu ớt thì thầm: “A Vịnh…”
Hoa Vịnh chỉ khẽ rụt người, run rẩy như chú chim non vừa bị vặt cánh, không dám nhìn anh. Trong khoảnh khắc ấy, Thịnh Thiếu Du mới thấu hiểu toàn bộ sự tàn nhẫn mà cậu đã phải chịu đựng. Anh đỏ mắt, ngón tay siết chặt đến run rẩy, từng khớp xương căng cứng. Lòng anh quặn thắt, vừa giận chính mình vô dụng, không bảo vệ nổi người mình yêu, vừa đau xót đến tận xương tủy khi nhìn thấy cậu tự tay hủy hoại bản thân.
Hoa Vịnh, người khiến Thịnh Thiếu Du nếm trải mùi vị thất bại trong tình yêu, hoàn toàn khác biệt với những Omega đến với anh vì tiền, vì pheromone của Alpha cấp S…
Cậu yêu Thịnh Thiếu Du, chỉ trùng hợp người cậu yêu lại là Alpha đỉnh cấp, lại vừa có thật nhiều tiền.
Hoa Vịnh yêu Thịnh Thiếu Du không đòi hỏi bất kỳ vật chất xa xỉ nào.
Để rồi giờ đây, Thịnh Thiếu Du, người đã từng khẳng định mình sẽ không yêu bất kỳ Omega nào, lại thua trắng ván cờ tình ái trong tay đóa hoa lan mảnh mai này, thua vì chẳng thể dứt bỏ, thua đến mức cả trái tim lẫn linh hồn đều bị giam cầm trong cậu…
Hoa Vịnh muốn tránh khỏi tầm mắt của Thịnh Thiếu Du, lúc này yếu ớt lên tiếng: “Thịnh tiên sinh…tôi muốn đi tắm.”
Thịnh Thiếu Du cố gắng làm giọng mình không lạc đi, dịu dàng khuyên bảo cậu: “Không đi tắm có được không, để anh thoa thuốc cho em–…”
“Tôi muốn đi tắm…”
“…”
Lời từ chối của cậu cắt ngang câu nói chưa dứt, khiến tim anh nghẹn lại. Hoa Vịnh vẫn cúi đầu, không dám đối mặt, đôi vai mảnh khảnh run lên nhè nhẹ, làm Thịnh Thiếu Du không thể nào giận được, cuối cùng chỉ đành bất lực thở dài, khẽ gật đầu.
Anh nhẹ giọng dỗ dành, như sợ làm vỡ đóa hoa lan mong manh trước mắt: “Được… nhưng tắm xong, phải để anh thoa thuốc cho em, có được không?”
Sau khi nhận được cái gật đầu đồng ý của đóa hoa lan, Thịnh Thiếu Du liền đi lấy khăn tắm và quần áo sạch cho cậu. Anh vẫn không yên tâm, lặng lẽ đi theo cậu đến tận cửa phòng tắm.
Cho đến khi đóa hoa lan rũ mắt, đưa tay khép lại cánh cửa phòng tắm bỏ lại anh bên ngoài, cơ thể đang căng chặt của Thịnh Thiếu Du mới dần thả lỏng một chút. Anh hít sâu một hơi, như để ép mình tĩnh táo hơn, rồi quay người lấy sẵn hộp thuốc y tế, kiên nhẫn chờ đợi Hoa Vịnh tắm ra.
Thời gian từng chút trôi qua, hơi nước mơ hồ len ra từ khe cửa. Thịnh Thiếu Du ngồi trên giường trong phòng ngủ, đôi mắt không rời cánh cửa phòng tắm đã đóng kín.
Ban đầu anh còn kiên nhẫn đợi, nhưng khi đồng hồ lặng lẽ nuốt trọn từng phút, sự lo âu trong lòng anh càng lúc càng dâng cao. Một tiếng nước rơi tí tách, kéo dài như bất tận, khiến trái tim Thịnh Thiếu Du cũng run theo.
Anh lo lắng bước đến trước cửa phòng tắm, khẽ gõ nhẹ lên cánh cửa, giọng thấp trầm mà dịu dàng gọi tên đóa hoa lan: “A Vịnh?…”
Bên trong không có tiếng đáp, chỉ có tiếng nước ào ạt như che lấp mọi thứ. Bàn tay Thịnh Thiếu Du siết chặt lại, lòng dâng lên từng đợt bất an, hận không thể lập tức xông vào kiểm tra.
Mãi đến khi anh gõ cửa lần thứ hai, cánh cửa phòng tắm mới từ từ mở ra. Hoa Vịnh bước ra, toàn thân bao phủ trong hơi nước mát lạnh, mi mắt vẫn rũ xuống, không nhìn thẳng vào anh. Không nói gì thêm, cậu chỉ lằng lặng để Thịnh Thiếu Du dìu mình ngồi lên giường, ngoan ngoãn cho anh thoa thuốc.
Ánh đèn vàng phủ xuống, khiến những vết thương mới rỉ máu càng thêm rõ rệt. Thịnh Thiếu Du cầm bông gạc, tay run lên từng chút. Anh thấy rất nhiều vết thương vốn đang khép miệng, vậy mà trong lúc tắm đã bị chủ nhân nhẫn tâm chà xát lại rách ra, máu loang nhỏe đỏ hồng. Một dòng chua xót lan tràn nơi đáy mắt Thịnh Thiếu Du, vừa thương vừa giận, nhưng cuối cùng vẫn chỉ hóa thành sự dịu dàng run rấy nơi đầu ngón tay.
Nhưng Thịnh Thiếu Du đang chua xót không để ý đến, những vết bầm tím trên người đóa hoa lan, sau mấy tiếng đồng hồ gặp mặt đã hơi nhạt đi.
Anh sẽ càng không thể ngờ được, vì thể chất mau lành đặc biệt của Enigma, mà đóa hoa lan yếu đuối của Thịnh Thiếu Du trong nhà tắm đã lạnh lùng không cảm xúc, một lần nữa tự hành hạ chính bản thân mình, khiến cho những vết thương sắp lành lại lần nữa rỉ máu…
__________
Chương 27
Sau khi cẩn thận thoa xong thuốc lên từng vết thương lớn nhỏ trên khắp người cho đóa hoa lan, Thịnh Thiếu Du đang chuẩn bị đem cất hộp y tế thì Hoa Vịnh phía đối diện chậm rãi vươn tay ra, khẽ nắm lấy tay anh.
Đó là lần đầu tiên Hoa Vịnh chủ động chạm vào anh kể từ lúc gặp lại đến giờ.
Thịnh Thiếu Du khựng lại, trái tim bất giác siết chặt rồi vỡ òa trong vui mừng. Trong đáy mắt anh thoáng bùng lên ánh sáng. Anh cúi đầu nhìn cậu, chờ mong không biết đóa hoa lan sẽ định nói gì với mình.
Nhưng, lời của đóa hoa lan nói ra lại làm Thịnh Thiếu Du càng thêm giằng xé. Cậu vẫn không ngẩng đầu nhìn Thịnh Thiếu Du, tầm mắt rơi trên vết thương vẫn còn rỉ máu của anh, thanh âm mềm mại ấy lên tiếng: “Thịnh tiên sinh…tay anh bị thương rồi. Anh cũng thoa một chút thuốc lên đi.”
Hoa lan ma chỉ thật lòng muốn Thịnh Thiếu Du để ý đến vết thương trên tay của mình.
Thế nhưng trong mắt Thịnh Thiếu Du, đóa hoa lan trên người không biết mang bao nhiêu vết thương dã man, lúc này vậy mà vẫn có thể quan tâm đến một vết thương nhỏ của anh…
Khoảnh khắc ấy, Thịnh Thiếu Du như bị một bàn tay vô hình siết chặt lấy trái tim. Anh hít sâu một hơi điều chỉnh nhịp thở của bản thân, bàn tay đang cầm hộp y tế hơi siết chặt, những ngón tay siết đến trắng bệt. Thịnh Thiếu Du đau thấu tim gan, Omega đang toàn thân thương tích kia, thế mà không quan tâm đến bản thân mình, lại đi lo lắng cho một vết thương không đáng nhắc đến của một Alpha cấp S…
Anh ngay bây giờ thật muốn ôm chặt cậu vào lòng, vỗ về đóa hoa lan, nói cho cậu biết: “A Vịnh, em không cần quan tâm đến anh, chỉ cần nghĩ cho chính mình thôi.” Nhưng đôi tay lại không dám siết lại, sợ làm đau thêm thân thể vốn đã có đầy thương tích kia…
Đóa hoa lan bị người ta độc ác hái xuống, gặm nhấm đến tàn úa, vốn đã buông xuôi trước thế giới này. Vậy mà chỉ vì một vết thương nhỏ nơi bàn tay của Thịnh Thiếu Du mà đau lòng, sẵn sàng thoát khỏi chiếc lồng phòng vệ tự dựng, vươn bàn tay đầy thương tích của mình ra để nắm lấy tay anh, chỉ để bảo rằng, anh cũng phải chăm sóc tốt cho bản thân mình…
Tối hôm đó, Thịnh Thiếu Du không dám để Hoa Vịnh ngủ một mình trong phòng. Cậu dưới sự thiết tha của anh, đồng ý cùng Thịnh Thiếu Du ngủ lại trong phòng ngủ chính.
Thịnh Thiếu Du qua loa bôi xong thuốc cho bản thân rồi đem hộp y tế đặt lên tủ đầu giường. Sau một hồi quay cuồng, hiện tại anh mới dần dần bình tĩnh lại, cõi lòng hơi ngỗn ngang.
Alpha cấp S sinh ra đã là cậu ấm, luôn tự cho mình là cao quý, thậm chí còn có hội chứng thích sạch sẽ, luôn coi thường những ‘món hàng’ đã qua sử dụng. Cả đời chưa từng hạ mình chạm đến những “vật chứa” nhơ nhớp đã bị người khác vấy bẩn. Những thứ từng bị coi là đáng khinh, anh thậm chí còn không buồn liếc mắt tới.
Lúc này, đối mặt với Hoa Vịnh không biết đã làm vật chứa bao nhiêu lần, lòng dạ Thịnh Thiếu Du rối bời đến cực điểm. Quan niệm và nguyên tắc sống bao năm trời của anh, sao có thể chỉ trong chốc lát mà lung lay được? Huống hồ anh còn là một Alpha đỉnh cấp, kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn, từ nhỏ đến lớn luôn được dạy phải nắm giữ quyền kiểm soát tuyệt đối.
Thế nhưng giờ đây, ngay cả chính anh cũng không thể lý giải nổi tâm trạng của mình. Là xót xa, là tức giận, hay là điều gì đó khác… Tất cả bị trộn lẫn thành một mớ hỗn độn, khiến anh lần đầu tiên cảm thấy không còn chắc chắn về chính bản thân mình.
Nhưng có một điều Thịnh Thiếu Du chắc chắn, rằng anh không ghét bỏ đóa hoa lan trước mắt.
Hoa Vịnh dựa lưng vào giường, rất nhạy bén nhận ra sự giằng xé của Thịnh Thiếu Du. Cậu ngẩng mắt lên, lần này đã mạnh dạn nhìn thẳng vào anh. Nhưng ánh mắt không mang theo độ ấm, như đang nhìn một người xa lạ, lồng ngực Thịnh Thiếu Du như bị siết chặt, hoang mang và đau đớn xen lẫn, càng khiến anh không biết phải làm sao.
Hoa Vịnh hơi siết chặt tay đang đặt trên chăn, đầu ngón tay trắng bệch, hơi run giọng lên tiếng: “Thịnh tiên sinh… có phải anh rất cần thông tin về công nghệ ứng dụng kéo Gen không?”
Thịnh Thiếu Du sững người, trong lòng lại quặn thắt tim gan.
Dưới ánh đèn dịu nhẹ trong phòng ngủ, gương mặt Hoa Vịnh nhạt nhòa đến mức gần như vô sắc, giống hệt ý chí sinh tồn nơi cậu, mỏng manh, phai tàn, khiến người ta vừa xót xa vừa hoảng sợ.
Cậu dường như đã không còn đủ sức để nhìn thẳng vào mắt Thịnh Thiếu Du nữa, chỉ khẽ rũ xuống hàng mi, chậm rãi nói thêm một câu, như đang dốc hết phần hơi thở còn sót lại: “Em… có một số thông tin hữu dụng, cùng danh sách quản lý cấp cao của X Holding,… đều cho anh hết, có được không?”
Đóa hoa lan hiện tại lại trở thành một thương nhân vụng về. Cậu thẳng thắn bày ra tất cả những gì còn sót lại trong tay, cũng như những gì mình đã mất. Đặt lên bàn cân trước mặt Thịnh Thiếu Du, tựa như muốn nói: “Em chỉ còn những thứ này. Anh có cần không?”
Dù đang lừa dối, nhưng hoa lan ma thật lòng muốn biết, giá trị của mình trong lòng Thịnh Thiếu Du rốt cuộc đến mức nào.
Sau từng ấy thời gian bên nhau, và những đau khổ hiện tại cậu phải gánh chịu vì anh. Rốt cuộc trong lòng anh, cậu có được xem là một phần quan trọng, hay cũng chỉ là một con cờ thương mại, chỉ có thể lấy lợi ích ra trao đổi với Thịnh Thiếu Du.
Nhưng Thịnh Thiếu Du hiện tại yêu thương Hoa Vịnh còn không hết. Anh đương nhiên không phải là khách hàng của Hoa Vịnh, càng không hề muốn bàn chuyện làm ăn với cậu.
Anh không muốn nghĩ đến việc đóa hoa lan đã lấy những thông tin đó bằng cách nào. Giây phút này, điều duy nhất anh khao khát là tìm ra cách khiến đóa hoa lan khỏe mạnh và vui vẻ trở lại. Anh nhẹ nhàng ôm cậu vào lòng, bàn tay dịu dàng vuốt ve cơ thể đang hơi căng cứng vì sự đụng chạm, dịu dàng lên tiếng: “Ngoan… muộn rồi, chúng ta nghỉ ngơi thôi.”
Người trong lòng hơi cựa quậy, nhưng rồi cũng không nói gì thêm, ngoan ngoãn để Thịnh Thiếu Du đỡ nằm xuống, ngoan ngoãn nằm trong vòng tay của anh hết một đêm.
Trong bóng tối, đóa hoa lan nằm trong lòng Thịnh Thiếu Du khẽ nở một nụ cười hài lòng. Anh Thịnh vẫn mềm lòng như thế… ngay cả lợi ích trước mắt cũng không màng tới.
.
Thịnh Thiếu Du sau hơn nửa tháng không yên giấc, rốt cuộc cũng được một đêm bình yên. Nhưng vừa tỉnh dậy, cảm giác lạnh lẽo trống trải bên cạnh khiến anh sợ hãi, tim đập nhanh có chút đau.
Anh sợ…sợ rằng tất cả những gì đêm qua chỉ là một giấc mộng đẹp mong manh, sợ rằng Hoa Vịnh của anh vẫn chưa từng trở về.
Thịnh Thiếu Du hoảng hốt bật dậy, ánh mắt lập tức tìm kiếm. Khi thấy hộp y tế vẫn đặt trên tủ đầu giường cùng bông băng vứt trong thùng rác loang lổ vết máu đã sẫm màu, tim anh mới dần ổn định lại, biết rằng tất cả không phải mơ.
Là một Alpha cấp S, Thịnh Thiếu Du đang nghiêm túc tự kiểm điểm vì sao Hoa Vịnh một mình xuống giường mà anh lại không hề cảm nhận được?
Kết luận duy nhất mà Thịnh Thiếu Du có thể chấp nhận ngay lúc này, là do nhiều ngày không ngủ ngon mới khiến anh mất cảnh giác như thế.
Nhưng lý do ấy chẳng đủ để xoa dịu sự lo lắng trong lòng. Mang theo bối rối và bất an, anh vội vã rời giường, bước nhanh đi tìm bóng dáng của đóa hoa lan.
Thịnh Thiếu Du tìm được Hoa Vịnh trong phòng ngủ riêng của cậu, đóa hoa lan cô đơn đang dùng tay ôm lấy cơ thể của mình, đứng cạnh ban công, hướng mắt nhìn xa xăm ra ngoài, để lại một bóng lưng gầy yếu trong tầm mắt Thịnh Thiếu Du.
Anh còn chưa kịp thở phào vì đã tìm thấy người, vừa mở lớn cửa bước vào thì tầm mắt liền dừng lại trên chiếc vali đặt cạnh giường, trong lòng lập tức dâng lên một trận bất an.
__________
Chương 28
Hoa Vịnh nghe thấy tiếng động phía sau, chậm rãi xoay người lại. Ánh mắt thoáng nhìn thấy sự hoang mang của Thịnh Thiếu Du khi trông thấy chiếc vali, sau đó anh vội vàng ngước lên nhìn thẳng vào cậu.
Tầm mắt cả hai đối diện nhau, Hoa Vịnh hơi bối rối dời đi trước, giọng nói thời gian lâu không lên tiếng có chút khàn: “Thinh tiên sinh, cảm ơn anh tối qua… Hôm qua tôi có chút thất thố, hiện tại đã bình tĩnh lại, muốn đợi anh tỉnh dậy rồi nói với anh một tiếng tạm biệt.”
“Em nói cái gì?!”
“…” Hoa Vịnh hơi im lặng né tránh, rồi kiên định lên tiếng: “Tôi phải rời đi rồi… Thông tin về ứng dụng kéo Gen… tôi sẽ gửi cho anh sau khi–”
“Anh không cần.” Thịnh Thiếu Du cắt ngang lời của Hoa Vịnh, tiến đến gần cậu hơn, giọng nói hơi gấp gáp: “Hoa Vịnh, tại sao em lại muốn rời đi?”
Đôi mắt anh đỏ lên, mái tóc vì mới thức dậy chưa được chải chuốt còn rũ xuống, xóa đi dáng vẻ sắc bén thường ngày, khiến anh trông càng thêm đáng thương. Nhìn đóa hoa lan trước mặt, tim Thịnh Thiếu Du nghẹn lại, anh đau khổ lên tiếng : “Anh không cần thông tin gì cả, anh chỉ cần em…”
Trong lòng Hoa Vịnh dâng lên một nỗi chua xót. Cậu vẫn không dám tin sự quan tâm kia là thật, chỉ cho rằng tất cả dịu dàng của Thịnh Thiếu Du đều xuất phát từ những thông tin cậu nắm giữ. Nếu không có bí mật của HS, có lẽ anh chẳng việc gì phải bận tâm đến một kẻ dơ bẩn như cậu.
Những tưởng câu nói như lời khẳng định ấy sẽ khiến đóa hoa lan vui vẻ lên, nhưng Thịnh Thiếu Du lại thấy Hoa Vịnh rũ mắt, sau đó nở một nụ cười bi thương lên tiếng: “Không cần như thế đâu Thịnh tiên sinh. Tôi đảm bảo sẽ gửi toàn bộ thông tin cho anh, nếu anh vẫn không tin, hiện tại tôi có thể nói luôn với anh… Anh không cần đối xử tốt như thế với tôi, mọi thông tin–…”
Lời nói bị ngắt đi, đóa hoa lan bất ngờ rơi vào lồng ngực ấm áp của Thịnh Thiếu Du. Hoa Vịnh có thể cảm nhận mơ hồ từng nhịp tim dồn dập của anh. Giọng anh trầm khàn, yếu ớt thì thầm bên tai cậu: “Anh không cần em cung cấp thông tin gì cả. Xin lỗi… Anh thật sự không biết Trần Phẩm Minh đã để bút ghi âm vào trong cặp của em… Hoa Vịnh, hãy tin anh… xin lỗi, xin lỗi em…”
Trong cái ôm nhẹ nhàng của Thịnh Thiếu Du, Hoa Vịnh cảm nhận được trên vai mình dần ấm lên.
Hình như…
Thịnh Thiếu Du khóc rồi.
Khóc trên vai Hoa Vịnh.
Alpha cấp S hiện tại chỉ muốn giữ chặt Omega của mình. Cảm xúc không khống chế, lần đầu thất thố mà rơi nước mắt. Nhưng anh không quan tâm, điều duy nhất anh muốn là khiến Hoa Vịnh từ bỏ ý định rời đi, giọng nói anh hơi nghẹn ngào lên tiếng: “Hoa Vịnh, đừng đi có được không, anh xin lỗi…”
Anh nhẹ nhàng nới lỏng vòng tay, hơi đứng thẳng người lại, tầm mắt đối diện với Hoa Vịnh. Đoá hoa lan trông yếu ớt mỏng manh như thế, nhưng khi đứng gần, chiều cao lại chẳng hề thua kém Thịnh Thiếu Du. Trong khoảng cách gần đến mức nghe rõ cả nhịp thở của nhau, hai người lặng lẽ nhìn thẳng vào mắt đối phương.
Tay Thịnh Thiếu Du từ đặt trên eo của Hoa Vịnh chuyển xuống nhẹ nhàng nắm lấy hai tay cậu, nghiêm túc lên tiếng: “Hoa Vịnh, anh chưa bao giờ làm chuyện ép buộc bản thân diễn kịch chỉ vì đạt được mục đích nào đó, càng không thể diễn kịch trước mặt em, cảm xúc của anh với em là thật…”
Alpha cấp S dừng lại một chút, viền mắt có chút đỏ, trong mắt có chứa nước chân thành nhìn cậu, tiếp tục nói: “Anh cả đời này chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ thật lòng với ai đó. Nhưng ý nghĩ đó đã lung lay kể từ ngày em xuất hiện… anh bắt đầu mong chờ, muốn cùng em sống thật tốt… ”
Lời nói chậm dần, giọng Thịnh Thiếu Du khàn đi, như nghẹn lại trong lồng ngực. Bàn tay đang nắm tay cậu khẽ siết chặt hơn: “Vốn không định sẽ nói chuyện này với em, không muốn hứa hẹn với em những điều xa vời. Vì anh biết rõ bản thân mình…Anh không muốn cho em hy vọng rồi lại để em thất vọng…”
Thịnh Thiếu Du không biết tình cảm của mình dành cho Hoa Vịnh rốt cuộc có phải là yêu hay không, cũng không dám hứa hẹn những lời ‘cả đời’ với cậu.
Nhưng đối diện với một Omega đã bị tổn thương đến héo úa trước mắt, Thịnh Thiếu Du chỉ thấy càng thêm đau xót, càng thêm thương yêu, tuyệt nhiên không có lấy nửa điểm chán ghét. Vậy nên anh không muốn suy nghĩ chuyện của tương lai, lúc này chỉ muốn bù đắp cho cậu, muốn ôm lấy đóa hoa lan ngây thơ vô tội đang run rẩy trong vòng tay mình, bù đắp cho tất cả những tổn thương anh đã gián tiếp gây ra với cậu.
Thịnh Thiếu Du hít sâu một hơi, ngón tay khẽ vuốt ve đôi tay mảnh mai của đóa hoa lan đang nằm trong lòng bàn tay mình. Anh nhìn cậu, trong đôi mắt có ánh nước hiện rõ sự chân thành và khao khát, dịu dàng lên tiếng: “Hoa Vịnh, anh không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng hiện tại anh thật sự thích em.”
Cuối cùng, giọng anh gần như thì thầm, mang theo một chút khẩn cầu hiếm thấy: “Vậy nên, đừng suy nghĩ lung tung nữa, có được không? Đừng rời xa anh…”
…
Đóa hoa lan bước vào thế giới u tối chỉ một màu của Thịnh Thiếu Du, mang đến cho anh thứ tình thương và hơi ấm mà từ trước đến nay chưa từng có.
Mẹ mất sớm, tuổi thơ của Thịnh Thiếu Du chỉ còn lại những ngày tháng bị uốn nắn khắc nghiệt để trở thành người thừa kế xứng đáng. Đã có lúc anh khao khát một chút tình yêu thương, dù chỉ là sự quan tâm nhỏ nhoi. Nhưng đáp lại, tất cả những gì anh nhận được từ Thịnh Phóng chỉ là sự lạnh nhạt. Người đàn ông ấy lúc nào cũng bận rộn với công việc và những hồng nhan bên ngoài, còn khoảng thời gian ít ỏi dành cho con trai cũng chỉ là những lời răn dạy nghiêm khắc, trách mắng vì những trò bồng bột mà anh làm ra chỉ để mong được chú ý.
Vậy mà với Thịnh Thiếu Du, chỉ cần được nghe ba dạy dỗ cũng đủ để khiến anh vui, vì đó là những khoảnh khắc hiếm hoi hai cha con có thể thật sự nói chuyện cùng nhau.
Không ai biết khát vọng được yêu thương của Thịnh Thiếu Du lớn đến nhường nào.
Thế nhưng, thời gian trôi đi, khi trưởng thành, bên cạnh anh chỉ là những kẻ a dua nịnh hót, là đám anh em ngoài giá thú luôn tìm cách kéo anh xuống. Người trung thành thì ít ỏi, cũng chỉ biết một mực phục tùng mệnh lệnh. Sống giữa một thế giới lạnh lẽo như thế, dần dà, Thịnh Thiếu Du cũng thôi không còn ảo tưởng rằng mình sẽ nhận được yêu thương nữa.
Anh học cách che giấu khao khát trong lòng, khóa chặt nó dưới vẻ ngoài lạnh lùng và lý trí. Càng trưởng thành, anh càng hiểu rõ rằng tình cảm là thứ xa xỉ, không thuộc về mình. Anh có quyền lực, có địa vị, nhưng trái tim lại trống rỗng, chưa từng được lấp đầy, nhưng chuyện đó đối với Thịnh Thiếu Du đã không còn quan trọng nữa.
Nhưng rồi, đóa hoa lan ấy bất ngờ len lỏi vào thế giới vô vị của Thịnh Thiếu Du. Cậu khiến những ngày tháng vốn chỉ một màu xám lạnh của anh dần dần có màu sắc, khiến khoảng trống anh chôn giấu bao năm trở nên ấm áp. Hoa Vịnh đã sưởi ấm phần lạnh lẽo nhất trong tim anh, thứ anh luôn cố gắng khóa chặt, không cho ai chạm tới.
Đóa hoa lan ấy không ồn ào, không rực rỡ, chỉ đơn giản len lỏi vào thế giới của anh bằng sự ngây thơ, trong sáng, và cả những nỗi đau thầm lặng. Cậu giống như một kẽ nứt nhỏ bé nhưng kiên định, khiến bức tường dày lạnh lẽo anh dựng lên quanh mình dần rạn vỡ.
Bên cạnh cậu, Thịnh Thiếu Du lần đầu biết thế nào là được người khác quan tâm vô điều kiện. Tình cảm mà cậu dành cho anh không có tính toán, không vụ lợi, không giả dối. Hoa Vịnh đã thật sự bước vào thế giới của Thịnh Thiếu Du, và khiến anh bắt đầu tin rằng có lẽ, yêu thương cũng có thể thuộc về mình.
…
Hoa Vịnh khẽ run lên, từng lời của Thịnh Thiếu Du như đâm thẳng vào tim cậu, mang theo sức nặng khiến lồng ngực cậu dâng trào vô số cảm xúc khó gọi thành tên. Cậu chưa bao giờ thấy Thịnh Thiếu Du như thế, nghiêm túc, tha thiết, lại yếu đuối đến mức này. Đôi mắt anh ươn ướt, hơi thở dồn nén, từng lời đều đánh thẳng vào tâm can cậu.
Đôi tay cậu nằm trong lòng bàn tay ấm áp ấy, từng cử động khẽ khàng của anh như truyền sang cậu một dòng nhiệt nóng bỏng. Hoa Vịnh ngước nhìn, ánh mắt chao đảo, sống mũi cay cay.
Cậu không nói được lời nào, chỉ mím môi thật chặt, bờ mi khẽ run rẩy. Thay cho tiếng đáp, đôi tay đang bị nắm bỗng rụt rè siết lại, đáp trả cái nắm tay của anh. Một cái siết rất khẽ, nhưng mang theo tất cả cảm xúc ngổn ngang trong lòng cậu, bất an, do dự, nhưng cũng đầy rung động và khát khao được tin tưởng.
Trong khoảng khắc im lặng ấy, ánh mắt hai người vẫn giao nhau, như có ngàn lời chưa thốt ra, chỉ còn lại nhịp tim dồn dập vang vọng giữa khoảng cách gần kề.
Trái tim Thịnh Thiếu Du run lên, anh biết mình cuối cùng cũng giữ người lại được rồi.
__________
Chương 29
Sau khi dỗ dành được đóa hoa lan, những ngày đầu, Thịnh Thiếu Du gần như không rời bước khỏi Hoa Vịnh. Mọi công việc anh đều gom về nhà mà làm, chỉ cần cậu hơi động đậy, ánh mắt anh lập tức rời khỏi màn hình, nghiêm túc quan sát xem cậu có thoải mái hay không. Chỉ khi xác nhận đóa hoa lan vẫn ổn, anh mới miễn cưỡng dời tầm mắt trở lại màn hình tiếp tục làm việc. Mỗi lần như thế, đóa hoa lan cũng chỉ có thể cúi đầu đỏ mặt, ngại ngùng vì sự chăm sóc quá mức của Thịnh Thiếu Du.
Sau gần một tuần bỏ bê công việc chỉ ở nhà với đóa hoa lan. Hoa Vịnh vừa thấy ấm lòng lại vừa xót xa, cuối cùng cũng không nỡ nhìn anh như vậy, kiên nhẫn trấn an Thịnh Thiếu Du rằng mình ổn, anh mới miễn cưỡng trở lại công ty.
Vết thương trên người đóa hoa lan hồi phục nhanh đến mức khiến Thịnh Thiếu Du cũng thấy bất ngờ. Ngoại trừ vết cào ở tuyến thể và dấu cắn sâu trên cổ tay vẫn cần được chăm sóc cẩn thận, hầu như những vết bầm tím trên thân thể cậu đã mờ đi trong thời gian rất ngắn, chẳng còn lưu lại dấu vết nào rõ ràng.
Vết cào nơi tuyến thể của Hoa Vịnh may mắn thay không để lại quá nhiều di chứng, cũng không hề phá hủy cuộc đời của một Omega. Chỉ là thường xuyên mất kiểm soát pheromone, cậu đã liên tục phát sốt mấy ngày đầu khi về nhà, khiến Thịnh Thiếu Du sợ hãi không thôi.
Hiện tại, mọi thứ đã ổn định hơn nhiều, Hoa Vịnh chỉ cần uống thuốc để kiểm soát pheromone là có thể sinh hoạt bình thường. Dẫu vậy, những ký ức về lần mất kiểm soát đầu tiên vẫn khiến Thịnh Thiếu Du cẩn thận hơn rất nhiều mỗi khi ở cạnh cậu.
Khi bác sĩ riêng đến tái khám cho Hoa Vịnh, ông cũng thoáng ngạc nhiên trước tốc độ hồi phục ấy. Song, sau khi kiểm tra tỉ mỉ, vị bác sĩ già chỉ có thể đưa ra kết luận rằng do pheromone mạnh mẽ của Alpha cấp S đã thúc đẩy khả năng tự lành của Omega, trong thời gian ngắn mới nhanh chóng lành lại như thế.
.
Tuy Thịnh Thiếu Du đã nói không cần đến những thông tin bên phía HS. Nhưng sau khi có được điện thoại mới, vào một buổi chiều, Hoa Vịnh đợi Thịnh Thiếu Du mở một cuộc họp trực tuyến liền trốn vào phòng ngủ gửi một tin nhắn qua cho anh.
Thịnh Thiếu Du lúc ấy khi họp xong liền thấy thông báo của đóa hoa lan, anh ôm tâm trạng vui vẻ, đầy chờ mong tin nhắn đầu tiên sau hơn nửa tháng của cậu sẽ gửi gì cho mình.
Nhưng đóa hoa lan lại gửi đến một đường link chia sẻ file, sau khi đọc xong, Thịnh Thiếu Du run rẩy thoát ra khỏi file, nhìn chằm chằm vào khung chat thật lâu. Bên trong file chứa rất nhiều thông tin về ứng dụng kéo Gen, hơn nữa đều là bí mật cốt lõi mà tập đoàn HS chưa từng công bố ra bên ngoài.
Danh sách các quản lý cấp cao cũng được Hoa Vịnh liệt kê, rất dài, tất cả đều là Alpha…
Mắt Thịnh Thiếu Du hơi nóng lên, sống mũi cay cay, lồng ngực nhói đau. Nhìn những thông tin quý giá này, Thịnh Thiếu Du lại lâm vào thống khổ, anh không dám nghĩ Hoa Vịnh lấy những thứ này ở đâu? Dùng cái gì để đánh đổi…
Đến khi Thịnh Thiếu Du ổn định lại cảm xúc, đi vào phòng ngủ thì đóa hoa lan của anh đã chìm vào giấc mộng. Cậu ngủ không được ngon, đầu mày hơi nhíu lại, sắc mặt hơi tái nhợt, tình trạng này đã lặp đi lặp lại rất nhiều lần. Mỗi lần như thế Thịnh Thiếu Du đều sẽ ôm cậu vào lòng, dịu dàng hôn lên trán cậu, nhẹ nhàng xoa nhẹ vào lưng đóa hoa lan, cho cậu thoải mái hơn. Hoa Vịnh trong lòng ngực anh sẽ từ từ thả lỏng, bình yên ngủ say trong lòng Thịnh Thiếu Du.
.
Cứ thế Thịnh Thiếu Du và Hoa Vịnh cùng nhau bình yên trải qua hết mùa hè.
Cuộc hội thảo do X Holding tổ chức bất ngờ bị dời sang giữa tháng tám. Nguyên nhân không phải vì vấn đề đối tác, cũng chẳng phải trục trặc trong việc xử lý tài liệu. Mà đơn giản, lý do không ai ngờ tới lại chính là vì kế hoạch ‘theo đuổi vợ’ của ông chủ X Holding bị thay đổi. Vậy nên, tạm thời chỉ có thể nhanh chóng nghĩ ra một cái cớ để thoái thác cho lần ‘mất tích’ tiếp theo.
Kế hoạch vạch ra là để Thịnh Thiếu Du sang nước P vào đúng thời kỳ mẫn cảm của hoa lan ma. Chỉ như vậy, cậu mới có thể thoát khỏi tầm mắt của anh trong một khoảng thời gian mà không khiến Thịnh Thiếu Du nghi ngờ.
Thêm vào đó, lý do ban đầu mở ra cuộc hội thảo này chỉ để tạo cơ hội cho Thịnh Thiếu Du đi sang nước P một chuyến. Sau đó, sẽ khéo léo sắp xếp để đội ngũ bác sĩ nổi tiếng, tiến hành kiểm tra tổng quát cho Thịnh Thiếu Du, nhằm làm rõ tình trạng mất khống chế pheromone trước đó của anh.
Thế nhưng, kế hoạch hoàn hảo ấy lại chẳng thể diễn ra như đúng như dự tính của người đứng đầu X Holding.
Vào một buổi tối trước hai tuần diễn ra hội thảo, Thịnh Thiếu Du bước ra từ phòng tắm, toàn thân còn phảng phất hơi nước, mái tóc ướt rũ xuống trán khiến gương mặt anh thêm phần dịu dàng. Anh mỉm cười đi đến ôm đóa hoa lan đang an tĩnh ngồi đọc sách trên sofa, nhẹ nhàng hôn lên mái tóc mềm mại của cậu.
Hoa Vịnh đã quá quen với những hành động ‘làm nũng’ trong thời gian này của Thịnh Thiếu Du. Cậu khép sách lại để xuống bàn trà, hai tay đặt lên vòng tay đang ôm lấy eo mình. Xoay mặt nhìn sang Thịnh Thiếu Du, cảm nhận được anh hơi ủ rũ, bèn dịu dàng hỏi: “Hôm nay trong công ty xảy ra chuyện gì sao? Khiến anh không vui rồi?”
Thịnh Thiếu Du rúc đầu vào gáy đóa hoa lan dụi dụi ngửi ngửi, tham lam hít lấy mùi lan thanh mát trên người của cậu, giọng điệu lười biếng lên tiếng: “Không có.” Dừng một chút anh nói tiếp: “Hai tuần nữa anh có một chuyến công tác.” Rồi thở dài bày tỏ: “Không muốn xa em.”
Hoa Vịnh khẽ cười, tóc của Thịnh Thiếu Du đâm vào gáy khiến cậu hơi nhột. Hoa Vịnh yếu ớt né tránh, đôi mắt trong veo mang theo ý cười, cũng không nỡ rời xa Thịnh Thiếu Du.
“Em cũng sẽ rất nhớ anh.” Giọng cậu nhẹ như gió thoảng, có chút làm nũng, ngón tay vẽ vòng vòng trên cánh tay của Thịnh Thiếu Du.
Thịnh Thiếu Du vẫn dụi đầu vào gáy đóa hoa lan, hừ hừ vài tiếng bất mãn: “Nếu không phải vì thằng nhóc nắm quyền X Holding cũng có mặt, anh cũng không thèm đến đó.”
Hoa Vịnh nhéo nhéo tay anh, nghiêng đầu hỏi: “Người đứng đầu X Holding sao? Anh đã từng gặp cậu ấy rồi hả?”
“Chưa từng, thằng nhóc thích giấu đầu giấu đuôi đó chưa từng lộ mặt ra ngoài. Anh muốn gặp để bàn về chuyện nghiên cứu, lần nào cũng không gặp được. Lần này chính cậu ta đích thân tổ chức, anh phải bay một chuyến qua đó, tiện thể xem thử bộ dạng giấu giấu giếm giếm kia rốt cuộc ra sao. Sao, em ghen hả?”
Hoa Vịnh bật cười: “Không có, em chỉ thuận miệng hỏi thôi. Cũng không biết bộ dáng cậu ấy trông như thế nào.”
“Còn như thế nào nữa, chắc là xấu xí không dám gặp ai chứ gì.” Thịnh Thiếu Du chau mày, cảm giác Hoa Vịnh hơi để tâm đến chuyện này, giọng có chút không vui: “Em để ý tên nhóc đó làm gì!”
Không ngờ trong lòng Thịnh Thiếu Du, kẻ đứng đầu X Holding quanh năm không lộ mặt là một tên nhóc xấu xí, lại nhìn đến bộ dáng giận dỗi trẻ con của Thịnh Thiếu Du, Hoa Vịnh không nhịn được cong môi cười càng rạng rỡ. Cậu vỗ nhẹ vài cái lên tay anh dỗ dành, vui vẻ lên tiếng: “Được được, không nói đến cậu ta nữa, em sẽ ngoan ngoãn ở nhà đợi anh về. Không cho làm nũng nữa, công việc vẫn quan trọng hơn.”
“Anh không có làm nũng.”
Thịnh Thiếu Du ôm chặt lấy eo cậu, vừa lắc lắc vừa khẽ cãi. Hoa Vịnh thấy anh hôm nay đặc biệt dính người, liền cố ý chọc ghẹo: “Vậy thì để em vào vali bay theo anh đi, như thế chúng ta không cần xa nhau nữa.”
Sau chuyện kinh hoàng mấy tháng trước, cả hai đều ngầm hiểu mà né tránh, chẳng ai nhắc lại nữa. Mỗi ngày, Thịnh Thiếu Du đều tìm đủ cách khiến Hoa Vịnh vui vẻ. Ban đầu, cậu vẫn còn chìm trong đau khổ, nhưng dưới sự kiên trì của anh, nụ cười dần trở lại. Đến hiện tại, đóa hoa lan đã có thể thoải mái buông vài câu bông đùa với anh như trước kia.
Sức khỏe của Hoa Vịnh hiện tại đã tốt lên không ít, nhưng định kỳ vẫn cần bác sĩ đến làm kiểm tra. Nếu không vì thế, Thịnh Thiếu Du đã không xoắn xuýt chuyện một mình đi công tác như thế, cứ bắt đóa hoa lan đi cùng anh luôn là được.
Điều khiến anh lo lắng nhất vẫn là những cơn mất kiểm soát pheromone thỉnh thoảng xuất hiện của Hoa Vịnh. Lần đầu tiên cậu phát tác đã dọa Thịnh Thiếu Du sợ đến xanh mặt. Sau này tuy không còn tái phát nghiêm trọng, nhưng trong lòng anh vẫn luôn thấp thỏm, chẳng thể hoàn toàn yên tâm.
Thế nhưng, khi nghe câu nói đùa của Hoa Vịnh, Thịnh Thiếu Du lại thật sự nghiêm túc mà suy nghĩ. Ánh mắt anh sáng lên, trong đầu chợt nảy ra một ý nghĩ bốc đồng.
Chỉ cần anh kéo đội ngũ bác sĩ và thiết bị y tế lên hết trên máy bay thì Hoa Vịnh sẽ đi cùng được rồi không phải sao. Tuy quá trình hơi rườm rà và phiền phức, nhưng mà đóa hoa lan sẽ được ở bên cạnh anh.
A Vịnh sẽ vui lắm đây!
Nghĩ thế Thịnh Thiếu Du liền vui vẻ, ngồi thẳng người lại, xoay Hoa Vịnh đối diện với mình, lên tiếng: “Anh quyết định rồi. Em đi cùng anh luôn đi!”
Trái ngược với trong suy nghĩ của Thịnh Thiếu Du, Hoa Vịnh sau khi nghe xong cũng không có vui vẻ, cậu chỉ hơi mở to mắt, vẻ mặt hơi nghi hoặc nhìn Thịnh Thiếu Du khiến anh cũng có chút ngốc theo: “Sao vậy, em không muốn đi cùng anh à?”
Tim đóa hoa lan run lên khi chạm phải ánh mắt tràn đầy mong đợi kia. Cậu khẽ ho khan, nghiêng đầu né tránh, lí nhí đáp: “Không cần đâu, em chỉ nói đùa thôi… Công việc của anh quan trọng hơn, em đi theo cũng không giúp gì được, em ở nhà cũng được mà.”
Hoa Vịnh trong lòng thầm than không ổn. Diễn hơi lố rồi, làm Thịnh Thiếu Du cũng muốn dẫn cậu đi theo…
Nội tâm đóa hoa lan lúc này đang dậy sóng, vừa muốn ở cạnh Thịnh Thiếu Du, lại vừa phải kiềm chế không thể được hùa theo anh. Kỳ mẫn cảm của cậu sắp đến, không thể bị anh lừa đi cùng được.
Thịnh Thiếu Du khẽ nhíu mày, nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng: “Sao lại không giúp gì chứ, có em anh sẽ ngủ ngon hơn, hiệu suất làm việc sẽ càng nhanh chứ sao. Anh quyết định rồi, sẽ đem bác sĩ đi cùng, vậy thì sẽ không cần bận tâm đến vấn đề sức khỏe của em nữa.”
Hoa Vịnh: “…”
“Nhưng mà–…”
Thịnh Thiếu Du hơi bĩu môi không vui, ngắt lời cậu: “Nhưng mà cái gì, em có phải không muốn đi cùng anh không?”
“…”
Đóa hoa lan im lặng nhìn bộ dạng cố chấp kia, chỉ thấy bất lực.
Thật hết cách… trò làm nũng này sao mà đỡ nổi đây.
Cuối cùng, cậu đành thỏa hiệp, khẽ cong môi: “… Vậy, em sẽ đi cùng anh.”
Kế hoạch lần này lại phải hủy bỏ nữa rồi…
Đóa hoa lan khẽ thở dài trong lòng. Cậu vừa bất lực lại vừa buồn cười. Dù rõ ràng biết không nên, nhưng chỉ cần nhìn thấy ánh mắt tràn đầy mong đợi của Thịnh Thiếu Du, cậu lại chẳng thể nào nói ra lời từ chối với anh.
__________
Chương 30
Thịnh Thiếu Du dạo gần đây đặc biệt dính lấy Hoa Vịnh. Mỗi tối sau khi tan làm về, anh đều sẽ quấn lấy cậu một lúc. Có lần quậy đến mức làm hỏng nguyên nồi canh cá, bị đóa hoa lan môi đã sưng đỏ vùng vẫy thoát khỏi nụ hôn, dùng đôi mắt ướt át chẳng chút uy hiếp nào đuổi ra khỏi bếp. Lúc này anh mới chịu ngoan ngoãn đi tắm.
Nồi canh cá đáng lẽ phải thơm ngon ngọt ngào, lúc này lại vì để lửa quá lâu mà thịt cá cùng rau củ rệu rã, trộn thành một khối mơ hồ chẳng phân biệt nổi đâu là cá đâu là rau. Nước canh cũng bị rút cạn đi phân nửa, khiến món canh thơm ngon ban đầu biến thành một nồi ‘cháo cá’ ngoài ý muốn…
Hoa Vịnh nhìn cảnh tượng hỗn độn trong nồi, chỉ biết thở dài bất lực. Thế là hôm đó, cả hai đành phải ăn mì thay cơm.
Nhưng ăn mì cũng có thú vui của ăn mì, hai người rảnh rỗi bày trò chia nhau một sợi mì mà ăn. Thịnh Thiếu Du chơi đến nghiện, cuối cùng môi Hoa Vịnh lại sưng đỏ lần nữa, nhưng mì thì vẫn chưa ăn được bao nhiêu.
Gần đây, Thịnh Thiếu Du cảm thấy cơ thể mình lại mệt mỏi, nhưng khi ở cạnh Hoa Vịnh, anh lại bất giác thả lỏng không ít, vì thế liền đặc biệt dính lấy đóa hoa lan.
Tình trạng mất kiểm soát pheromone của Thịnh Thiếu Du lại xuất hiện. Lần đầu tái phát là ngay trong văn phòng chủ tịch, may mắn thay thư ký Trần vốn làm việc luôn cẩn trọng, từ sau lần đầu tiên mất kiểm soát của Thịnh Thiếu Du, lúc nào y cũng mang theo miếng dán ức chế pheromone bên người. Nhờ vậy, mỗi khi nhận thấy sếp mình có dấu hiệu bất ổn, y sẽ lập tức lấy miếng dán ra, nhanh chóng dán lên cho anh.
Tình trạng này cũng cho thấy kỳ mẫn cảm của Thịnh Thiếu Du lại sắp đến. Điều khiến anh đau đầu là cơ thể gần đây thường xuyên rơi vào trạng thái mệt mỏi. Một Alpha cấp S vốn khỏe mạnh, từ trước đến nay chưa từng thất bại trong việc khống chế pheromone, vậy mà hai kỳ mẫn cảm gần đây liên tiếp mất kiểm soát. Cảm giác như có một sức mạnh vô hình đang âm thầm phá vỡ sự ổn định của anh.
Thịnh Thiếu Du lại đến bệnh viện, tiến hành hàng loạt kiểm tra nghiêm ngặt một lần nữa.
Thế nhưng, kết quả trả về lại là hai chữ: “Bình thường”.
Thịnh Thiếu Du không tin. Cơ thể anh rõ ràng đang lên tiếng cảnh báo, từng đợt pheromone hỗn loạn như ngọn lửa âm ỉ sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào. Càng nghĩ, anh càng cảm thấy hoang mang, nếu một ngày thật sự không thể kiểm soát nổi lúc ở nhà, người bị ảnh hưởng… chắc chắn sẽ là Hoa Vịnh.
Bình thường, Thịnh Thiếu Du lúc khỏe mạnh cũng đã sợ làm tổn thương đến đóa hoa lan, huống hồ lúc này còn không thể kiểm soát pheromone, cộng thêm sự việc ám ảnh kia vẫn chưa thể nguôi ngoai. Đến nay, Thịnh Thiếu Du cùng Hoa Vịnh cũng chỉ dừng ở mức hôn, vậy nên anh liền nghĩ cũng không thèm nghĩ sẽ cùng Hoa Vịnh trải qua kỳ mẫn cảm. Trước một tuần bay đi nước P cùng đóa hoa lan, liền để cậu lại một mình, bản thân thì lặng lẽ bay đến một hòn đảo nào đó, tự mình trải qua kỳ mẫn cảm.
Sau khi quyết định sống cùng đóa hoa lan, Thịnh Thiếu Du đã dứt khoát chia tay Omega tên Thư Hân. Nhưng cô nàng làm sao chịu buông bỏ ‘túi tiền di động’ của mình, hết khóc lóc năn nỉ lại mặt dày thi thoảng sẽ gửi ảnh và nhắn tin cho Thịnh Thiếu Du, mong được anh ‘bao nuôi’ trở lại. Thịnh Thiếu Du cũng không chặn cô, mặc cô muốn làm gì thì làm.
Vì sự dai dẳng đó, cái tên Thư Hân vẫn còn vương lại trong trí nhớ Thịnh Thiếu Du. Anh do dự một lúc, cuối cùng vẫn bảo Trần Phẩm Minh liên lạc với cô ta, sắp xếp đến giúp anh vượt qua kỳ mẫn cảm.
Khi nhận được tin, Thư Hân có hơi ngạc nhiên, sau đó nhớ ngay đến khuôn mặt xinh đẹp của Hoa Vịnh trong lần gặp trước. Cô nghi hoặc nghĩ, chẳng lẽ Thịnh Thiếu Du đã chán đóa hoa lan đó rồi? Suy nghĩ ấy khiến cô ta vừa nhẹ nhõm vừa hả hê, bắt đầu mơ tưởng những ngày tháng quẹt thẻ xa hoa của mình sắp quay trở lại.
Nhưng ngay trước khi lên máy bay, Thịnh Thiếu Du chợt nhớ đến lần Hoa Vịnh ngửi thấy mùi pheromone của một Omega khác trên người anh. Đôi mắt cậu đỏ hoe, cúi mặt lặng lẽ không nói một lời. Hình ảnh ấy khiến bước chân anh khựng lại, trong lòng chùng xuống, lâm vào suy tư…
.
Tối hôm đó, Hoa Vịnh không đợi được Thịnh Thiếu Du về nhà mà nhận được điện thoại của thư ký Trần.
Trong điện thoại Trần Phẩm Minh bảo Thịnh Thiếu Du có việc đột xuất phải đi trước. Anh đã sắp xếp kỹ càng cho cậu một chuyến máy bay khác vào tuần sau. Đến lúc đó Trần Phẩm Minh sẽ đích thân đến đón Hoa Vịnh lên chuyến bay.
Ai cũng đoán được việc đột xuất của Thịnh Thiếu Du là gì. Trần Phẩm Minh biết rõ sự tình, nhưng không dám nhiều lời xen vào chuyện riêng của sếp, y chỉ có thể lúng túng nói mấy câu khuyên nhủ khó hiểu với Hoa Vịnh. Chẳng hạn: “Thịnh tổng rất quan tâm đến cậu”, “Thịnh tổng lần này thật sự vì nghĩ cho cậu”, “Hoa tiên sinh đừng suy nghĩ lung tung”…
Hoa Vịnh nghe không hiểu, lúc này cũng không có tâm tình đi phân tích lời nói ẩn ý của Trần Phẩm Minh. Sắc mặt cậu dần tối đi, chỉ lạnh nhạt đáp một tiếng, sau đó liền cúp máy.
Anh Thịnh của cậu đến kỳ mẫn cảm lại chạy đi âu yếm với Omega khác… Còn khuyên cậu “đừng suy nghĩ lung tung”?
Ánh đèn vàng nhạt trong phòng khách chiếu xuống, bao phủ khuôn mặt đang cúi thấp của cậu. Sắc sáng dịu dàng ấy cũng chẳng thể xoa dịu, trái lại càng làm nổi bật vẻ mệt mỏi và cô đơn nơi đáy mắt của đóa hoa lan. Hoa Vịnh khẽ cong môi, nụ cười nhạt đến mức chẳng còn chút hơi ấm. Ngực cậu nhói đau, nhưng càng đau, tâm lại càng lạnh thêm.
Cậu vốn biết Thịnh Thiếu Du vô tình, nhưng chưa từng nghĩ anh có thể nhẫn tâm đến như thế. Hết lần này đến lần khác dặn lòng tha thứ cho anh, trái tim đau đớn đến mấy vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Thế nhưng, kết quả đến cuối cùng vẫn chẳng hề thay đổi…
Tâm của Thịnh Thiếu Du làm bằng đá sao?…
Enigma trước giờ làm gì cũng thuận lợi, thế mà hết lần này đến lần khác lại thất bại trong tay người mình thương. Cậu hơi suy sụp nhắm mắt, hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh. Trái tim vẫn từng nhịp đau thắt, nhưng trong cơn đau ấy, ánh sáng nhu hòa ít ỏi trong mắt cũng dần biến đổi, hóa thành một mảnh tối âm u, thâm trầm khó lường…
Anh Thịnh, anh cứ không ngoan như thế… Em phải làm sao bây giờ?…
Nhốt anh lại thì không nỡ… Nhưng nếu không cho anh một bài học, anh sẽ còn tiếp tục khiến em đau…
