Chương 6
Chi phí của bệnh nhân gường số 291 đã được thanh toán…
.
Cuộc gọi đầu tiên của Hoa Vịnh đến Thịnh Thiếu Du đã bị ngắt máy.
‘Omega’ khoác trên mình chiếc áo choàng bằng lụa màu đen, tóc còn hơi ướt, đang tựa lưng vào cửa sổ bằng kính sát đất nhìn cuộc điện thoại vừa bị ngắt đi, khuôn mặt không chút biểu cảm, hình như vừa tắm ra lại càng trắng hơn.
Biết được Alpha kiêu ngạo đó với số lạ sẽ không bắt máy, cậu mím môi cúi đầu gửi tin nhắn cho Thịnh Thiếu Du. Sau khi nói rõ danh tính cậu thử gọi lại lần nữa.
Lần này chờ không lâu điện thoại đã được kết nối.
Đầu dây bên Thịnh Thiếu Du khá ồn ào, tiếng nhạc ầm ĩ lẫn với tiếng nam nữ cười đùa, thực sự không phải là thời điểm tốt để nói chuyện.
Hoa Vịnh cau mày, nhưng giọng nói vẫn dịu dàng: “Chào Thịnh tiên sinh, tôi là Hoa Vịnh,…nếu anh đang bận, vậy tôi sẽ gọi lại sau.”
Đầu dây bên kia dừng một lát, cậu nghe thấy bên cạnh Thịnh Thiếu Du có nhiều hơn một người đến gần, hình như còn nói gì đó với anh, có thể là muốn biết anh đang nói chuyện với ai, cả hai kỳ kèo một lúc Thịnh Thiếu Du mới lên tiếng nói với cậu: “Không bận, có chuyện gì cậu cứ nói đi.”
Omega dường như đang do dự, tiếng thở nhẹ nhàng sát bên tai khiến Thịnh Thiếu Du hơi ngứa ngáy. Nhưng anh không nói gì, mỉm cười chờ đợi hoa lan nhỏ nợ anh ân tình tự chui đầu vào lưới.
“Thịnh tiên sinh”, một lúc sau Omega lên tiếng, giọng nói mềm mại không giống như khi vừa xông ra khỏi thang máy, hùng hồn nói không ngại làm đối tượng trút giận cho anh: “…Có phải anh đã thanh toán tiều phẫu thuật cho tôi không?..”
Nụ cười của Thịnh Thiếu Du càng tươi hơn khi nghe hoa lan nhỏ nói chuyện với mình bằng giọng điệu nhẹ nhàng đó, bỏ qua đôi mắt đang trợn to kinh ngạc của Lý Bách Kiều ngồi cạnh.
Bên kia đầu dây, Omega thấy anh không trả lời liền hơi khẩn trương: “Tuy tôi không biết tại sao anh lại làm như vậy, nhưng thực sự rất cảm ơn anh. Tôi sẽ cố gắng trả lại tiền trong thời gian sớm nhất!”
Sau đó, cậu nghe được tiếng cười nhẹ truyền qua từ đầu dây bên kia, Thịnh Thiếu Du lên tiếng: “Ngoài tiền ra, cậu không còn gì khác muốn nói với tôi sao?”
Hoa Vịnh ngẩn ra, im lặng, dường như đang cố gắng nghĩ xem ngoài tiền ra thì giữa họ còn gì để nói nữa.
Trước khi Thịnh Thiếu Du hết kiên nhẫn và trở nên khó chịu, cậu lại dịu dàng lên tiếng: “Vậy…thứ bảy tuần này Thịnh tiên sinh có rảnh không? Tôi muốn mời anh ăn cơm.”
Mắc bẫy rồi…
Thịnh Thiếu Du hơi nhếch mép: “Thứ bảy sao?”, giọng điệu lại làm như khó xử: “Hôm ấy tôi có hẹn rồi.”
“Xin lỗi, vậy–…”
“Không sao, thứ bảy này cậu cứ đến chỗ tôi là được, chỉ là cuộc hẹn tụ tập bạn bè.” Trước khi Hoa Vịnh đổi ngày, Thịnh Thiếu Du liền cướp lời trước.
Đầu dây bên kia lại im lặng.
Biết cậu không muốn, giọng nói của anh hơi trầm xuống: “Nếu thư ký Hoa cảm thấy không tiện thì không cần đến.”
Đầu dây bên kia liền gấp gáp đáp lại: “Không, tiện mà. Vậy phiền Thịnh tiên sinh gửi địa chỉ cho tôi nhé”.
Quả nhiên, hù dọa một tí đóa hoa lan ấy liền đồng ý…
.
Cuối tuần ở Giang Hỗ không bao giờ thiếu tiệc tùng, hôm này địa điểm ăn chơi của đám bạn phú nhị đại hẹn Thịnh Thiếu Du đến là câu lạc bộ mới mở của Lý Bách Kiều, nằm ở tòa nhà đôi rất náo nhiệt và sang trọng, là biểu tượng của Giang Hỗ.
Thịnh Thiếu Du gặp Hoa Vịnh ở tiền sảnh. Omega đáng thương nghèo khổ đang mặc một chiếc áo len cổ lọ rất trẻ trung, gần như vùi cả khuôn mặt vào cổ áo, nhưng cách ăn mặc của cậu không phù hợp với hoàn cảnh hiện tại. Lần gặp này, đóa hoa lan yếu ớt ấy lại bị làm khó dễ bởi bảo vệ tòa nhà, ăn mặc ‘quê mùa’ như cậu đến nơi sang trọng như này, lại còn không có giấy mời, bị bảo vệ chặn lại cũng không có gì bất ngờ. Nếu là ‘bạn đồng hành’ khác, Thịnh Thiếu Du nhất định sẽ sa sầm mặt mũi đuổi người đi vì dám làm anh mất mặt, nhưng hôm nay anh lại không tức giận, thậm chí còn đi lại cười với cậu: “Ngây ra đó làm gì? Mau vào đây.”
Hoa Vịnh bị làm khó dễ sau khi thấy được người quen, đôi mắt lập tức sáng lên đi nhanh về phía anh, sau đó cậu liền ngại ngùng giải thích: “Xin lỗi, anh nói là tụ tập bạn bè, nên tôi… Tôi không biết buổi tiệc lại sang trọng như vậy…Nếu không tiện, tôi có thể đi ngay. Hôm khác–…”
“Đi đâu?” Thịnh Thiếu Du đánh giá cậu từ trên xuống dưới, thấy khuôn mặt trắng trẻo bối rối chôn trong cổ áo của cậu thật đáng yêu, không khỏi cười nói: “Cứ vậy cũng được, đi thôi.”
Bữa ‘tụ tập’ nhỏ mà Thịnh Thiếu Du nói với cậu cũng quá to đi. Thật nhiều người đều lại chào hỏi anh, Thịnh Thiếu Du đã quen với đều này, còn Hoa Vịnh đi sau anh dường như cảm thấy mọi thứ đều rất mới mẻ, đôi mắt xinh đẹp không nhịn được nhìn ngó xung quanh.
Thịnh Thiếu Du thấy thú vị: “Thẩm Văn Lang chưa từng dẫn cậu đi dự tiệc sao”
Đầu nhỏ đang ngó xung quanh quay lại nhìn Thịnh Thiếu Du: “Chưa, tôi mới vào làm không lâu, Thẩm tổng thường sẽ dẫn theo thư ký Cao đến các bữa tiệc.”
Thịnh Thiếu Du ồ một tiếng rồi lại hỏi: “Vậy hôm nay là lần đầu tiên của cậu à?”
“Ừm ừm”. Nghe anh hỏi vậy, hoa lan nhỏ gật đâu, sau đó hơi căng thẳng mà đứng sát anh hơn, thậm chí còn vô thức nắm lấy cánh tay Thịnh Thiếu Du lắc nhẹ: “Thịnh tiên sinh, tôi ăn mặc thế này…liệu có ổn không?”
“Hửm?”
Hoa Vịnh cúi đầu, tay lại vô thức siết nhẹ lấy tay Thịnh Thiếu Du: “Tôi sợ làm anh mất mặt.”
Hôm nay Thịnh Thiếu Du rất vui vẻ, đóa hoa lan này thật sự rất thú vị, anh không nhịn được lại muốn trêu chọc cậu, liền nghiêm mặt giả vờ tức giận: “Cũng hơi hơi”
Hoa Vịnh quả nhiên mắc bẫy, khuôn mặt hơi đỏ, mím môi do dự nói: “Xin lỗi…Hay là, tôi vẫn nên đi về? Hôm khác sẽ mời anh một bữa riêng.” Nói rồi Omega buông bàn tay đang nắm lấy cánh tay Alpha ra, lùi lại một bước, xoay người muốn đi. Bàn tay ngay lập tức được Alpha phía sau giữ lại.
“Lại đi đâu?” Thịnh Thiếu Du trêu chọc thỏa thích rồi lại dỗ dành cậu: “Đã đến rồi, hiện tại cậu lại rời đi chẳng phải còn làm tôi mất mặt hơn sao? Ngoan, tôi mặt mũi cũng lớn, chút mất mặt này chẳng sao. Bữa cơm riêng của cậu đương nhiên sẽ tính vào hôm khác.”
“Nhưng mà…”
“Không nhưng nhị gì hết. Nhưng mà lần sau tôi gọi đi dự tiệc, phải ăn mặc cho đàng hoàng đấy.”
Hoa Vịnh cúi đầu suy nghĩ một lúc, độ cong khóe môi lúc này đã hạ xuống: “Lần sau thì thôi đi.”
Lời vừa dứt, sắc mặt của Thịnh Thiếu Du lập tức khó coi, anh nhíu mày: “Thôi?”
Hoa Vịnh thản nhiên gật đầu: “Ừm, tôi không có quần áo phù hợp với các bữa tiệc sang trọng như vậy. Sẽ làm mất mặt Thịnh tiên sinh nữa đấy”, sau đó liền cười với anh một cái.
Đóa hoa lan dùng lời nói đùa nói lên hoàn cảnh khó khăn của mình, cậu ra vẻ như không sao lại khiến tim của Thịnh Thiếu Du hẫn đi một nhịp. Đóa hoa lan yếu đuối như vậy nhưng thật quật cường. Tim anh như bị mèo cào, vừa ngứa vừa đau, nhưng nghe lý do không phải cậu không muốn đi cùng anh mà chỉ là không có quần áo, anh liền thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Quần áo thì dễ thôi, hôm nào tôi bảo Trần Phẩm Minh dẫn cậu đi chọn vài bộ.”
Đang lúc Hoa Vịnh muốn nói lại gì đó, một người quen của Thịnh Thiếu Du đi đến chào hỏi anh, nên cậu không tiện nói nữa.
Sau một hồi chào hỏi qua lại, buổi tiệc tổ chức mừng câu lạc bộ mới của Lý Bách Kiều chính thức bắt đầu. Mọi người đều người vào bàn, chỗ ngồi của Thịnh Thiếu Du ngay bên cạnh Lý Bách Kiều. Là chủ tiệc, Lý Bách Kiều sau khi chào hỏi, kính rượu một vòng mọi người mới nghiêng ngả ngồi vào bàn. Tầm mắt nhập nhèm lướt qua người ngồi cạnh Thịnh Thiếu Du lập tức ngẩn người.
Hoa Vịnh đang cúi đầu ngồi bên cạnh Thịnh Thiếu Du, dưới ánh đèn của buổi tiệc, làn da trắng mịn của cậu phát sáng, dù bộ quần áo trên người không phù hợp với hoàn cảnh bữa tiệc cũng không thể che giấu vẻ đẹp của cậu, cách mặc khác người này thậm chí còn làm cậu nổi bật hơn trong đám đông.
“Vị này là?”
Nghe Lý Bách Kiều hỏi, Hoa Vịnh từ từ ngẩng đầu nhìn hắn. Mỹ nhân lúc nãy cúi đầu đã đẹp rồi, giờ ngẩng đầu lên càng làm Lý Bách Kiều xao xuyến, hắn huých nhẹ vào khuỷu tay Thịnh Thiếu Du, hỏi anh: “Anh nhặt được bảo bối này ở đâu thế?”
Thấy Thịnh Thiếu Du chỉ cười không đáp, hắn liền tò mò đi đến sau lưng Hoa Vịnh, cúi đầu ngửi ngửi, sau đó ngạc nhiên nói: “Cậu cũng là hương hoa à?”
Cũng là hương hoa?
Ngay lúc mọi người không nhìn thấy, ánh mắt ‘Omega’ đang cúi đầu trở nên nguy hiểm, lại như là ảo giác, sau đó liền nhanh chóng biến mất.
Như bị hành động khiếm nhã của Lý Bách Kiều làm cho giật mình. Cậu đứng bật dậy, khiến cái mũi heo đang ngửi của Lý Bách Kiều va phải vai cậu đau điếng, hắn phải ôm mũi lùi lại vài bước.
“Cái đệch, đau quá!”
“Xin lỗi” Hoa Vịnh lạnh lùng xin lỗi, trên mặt cũng không có chút áy náy nào. Thái độ này của cậu khiến Thịnh Thiếu Du cũng ngạc nhiên, rồi lại thích thú quan sát tiếp.
“Ây da, tôi chỉ ngửi tí thôi mà, tiểu mỹ nhân đừng giận. Nói cho tôi biết cậu tên gì nào?”
“…Hoa Vịnh”, cậu vừa nói vừa liếc mắt nhìn Thịnh Thiếu Du bên cạnh, trong mắt có chút khó chịu cùng cầu cứu.
Thịnh Thiếu Du thích thú nhìn vẻ mặt nhẫn nhịn lúc đen lúc trắng thật sinh động của Hoa Vinh, trước khi Lý Bách Kiều vòng tay qua eo cậu, anh liền đứng dậy hất đi, giả vờ tức giận nói: “Quấy rồi bạn đồng hành của tôi trước mặt tôi, Lý Bách Kiều cậu có thể bình thường chút được không?”
Lý Bách Kiều cũng thật vô tội, đám công tử ăn chơi bọn hắn lần nào mang bạn đồng hành đi cùng cũng đều thưởng thức như vậy mà. Không phải quấy rối bạn đồng hành của bạn bè là thói quen thường ngày của hắn sao? Trước đây có thấy Thịnh Thiếu Du nói gì đâu? Sao hôm nay anh phản ứng dữ vậy?
Hừ, lần này vớ được mỹ nhân, cả bạn bè cũng keo kiệt không chia sẻ. Hắn sờ một cái thì mất miếng thịt nào sao? Lát nữa hắn phải trao đổi một chút với Thịnh Thiếu Du, sau này nếu chơi chán mỹ nhân này rồi nhất định phải đưa qua cho hắn mới được!
__________
Chương 7
Lý Bách Kiều uống rất nhiều rượu. Sau khi bữa tiệc kết thúc, lúc ra về, bước chân hắn loạn choạng, cố ý vô tình chen giữa Thịnh Thiếu Du và Hoa Vịnh, đẩy anh sang một bên, sau đó nghiêng ngả dựa vào đóa hoa lan. Hoa Vịnh tránh né vài lần đều không được, cuối cùng vẫn bị hắn sàm sỡ, sờ lấy eo nhỏ vài cái.
Thịnh Thiếu Du lập tức nắm cổ áo xách tên say xỉn làm bậy kia qua một bên, sau đó kéo hoa lan nhỏ đang mê man vào trong lòng, đi ra ngoài.
Trong bữa tiệc, với tư cách là bạn đồng hành của Thịnh Thiếu Du, Hoa Vịnh liền bị ép uống vài ly. Lúc này đầu óc đã không còn tỉnh táo, trong lúc mơ màng liền bị Lý Bách Kiều ăn đậu hũ, sau đó ngửi được mùi pheromone quen thuộc của Alpha cấp S, liền cảm thấy được anh ôm vào lòng. Mùi pheromone đầy tính xâm lược quá gần khiến đầu óc vốn đã choáng váng của cậu nay càng choáng váng hơn, gương mặt trắng nõn giờ đây ửng hồng vì say, chân hơi nhũng ra liền dựa sát vào Thịnh Thiếu Du hơn để anh dìu mình ra ngoài.
Thịnh Thiếu Du uống không nhiều lắm, mọi người trong bữa khi lại kính rượu anh đều nhìn về phía hoa lan nhỏ, tính ra cậu đã tiếp cho anh tận mấy ly rượu. Giờ đây nhìn đóa lan trắng mềm xèo đang tựa lòng mình liền dìu cậu lên xe, đánh một vòng lớn đưa Hoa Vịnh về nhà cậu.
.
Trong xe bật điều hòa rất ấm, Hoa Vịnh sau khi ngẩn người một lúc cũng tỉnh táo lại mấy phần. Đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cậu chậm chạm lấy điện thoại từ trong túi ra, mở ra một tệp gì đó đưa qua cho Thịnh Thiếu Du.
“Thịnh tiên sinh, đây là kế hoạch trả nợ của tôi, mời anh xem qua.”
Giọng nói mềm mại đang say của đóa hoa lan khiến tâm Thịnh Thiếu Du ngứa ngáy, lại nhìn lên gương mặt còn hơi mê man nhưng đang cố tập trung của cậu liền bật cười. Anh ghé sát lại, tò mò xem cậu đã lên kế hoạch trả nợ như thế nào, bàn tay cầm lấy chiếc điện thoại đang được Hoa Vịnh đưa sang, cố tình nắm luôn tay không cho cậu rút ra khiến gương mặt của Omega lại hồng hồng.
Trong bản kế hoạch, Hoa Vịnh cần đến 3 năm mới trả hết nợ…
Thịnh Thiếu Du nhìn chằm chằm vào thời gian trả nợ đến cạn lời, xoa nhẹ lên bàn tay không rút ra được vì bị mình nắm lại của Hoa Vịnh, sau đó lên tiếng nói: “Cậu biết không, thực ra còn có cách nhanh hơn.”
Bàn tay bị anh nắm nãy giờ như gặp phải bỏng mà dùng sức rút ra, sau đó không nhìn anh nữa mà cúi đầu xuống, tay đặt trên đầu gối hơi siết lại. Rõ ràng cậu hiểu được ‘cách nhanh hơn’ mà Thịnh Thiếu Du nói với cậu là gì, nhưng vẫn giả vờ không hiểu, thẳng thừng từ chối: “Xin lỗi, lương của tôi có hạn, nếu không được thăng chức tăng lương thì đây là cách nhanh nhất rồi. Tôi biết thời gian hơi lâu, lãi suất cũng không cao, đúng ra tôi không có tài sản thế chấp, lãi suất nên cao hơn nữa”. Vẻ mặt cậu hơi căng thẳng nói tiếp: “Nhưng mà, sau khi trả hết tiền gốc, tôi sẽ tính tổng số tiền lãi theo lãi suất gấp bốn lần của ngân hàng, sẽ tiếp túc trả lãi cho đến khi trả hết!”
Thịnh Thiếu Du cảm thấy bản thân lúc này hơi tàn nhẫn, thẳng thắn nói: “Hoa Vịnh, không cần phải lâu như vậy. Làm bạn tình của tôi đi. Nếu cậu đồng ý, số tiền này liền không cần trả, sau này cậu còn được nhiều hơn…”
Omega đối diện im lặng một lúc, đúng như dự đoán của anh, cậu đã từ chối. Nhưng khác với lần hùng hổ ở bệnh viện, lần này có lẽ vì nghĩ đến ơn tình của anh nên đã lựa lời từ chối: “…Xin lỗi, Thịnh tiên sinh, tôi trả hơi chậm. Nhưng tôi sẽ cố gắng trả hết cho anh trong thời gian sớm nhất…”
Nhìn khuôn mặt say rượu nhưng kiên quyết của cậu. Thịnh Thiếu Du lúc này nên tức giận vì bị từ chối lại không ép buộc nữa, miễng cưỡng đồng ý.
Sau đó, suốt dọc đường, Hoa Vịnh đều nhắm mắt, cậu thở thật nhẹ, cố gắng giảm sự có mặt của mình hết sức có thể vì không muốn Thịnh Thiếu Du bên cạnh khó chịu thêm. Không tiếng động lặng lẽ dịch sát người vào cửa xe, kéo giãn thêm khoảng cách vốn đã xa nhau bởi chiếc ghế ở giữa, khiến hai người lại càng xa hơn. Cậu nghiêng đầu dựa nhẹ vào cửa sổ, phần cổ hồng hồng lộ ra khiến Alpha nãy giờ thu hết hành động của cậu vào mắt, nuốt khan, Thịnh Thiếu Du lại không thể nổi giận với đóa hoa lan kiên định này chỉ đành thở dài ngồi thẳng người lại nhắm mắt tịnh tâm.
Xe chạy qua trung tâm thành phố náo nhiệt, dừng trước một khu trung cư cũ, đèn đường nhấp nháy phát sáng yếu ớt. Hoa Vịnh mở mắt, lông mi run run, nhẹ nhàng lên tiếng cảm ơn Thịnh Thiếu Du: “Đến nơi rồi, cảm ơn Thịnh tiên sinh đã đưa tôi về”.
“Tôi đưa cậu lên nhé?”
Hoa Vịnh ngập ngừng, lịch sự từ chối: “Đường trong hẻm hơi khó đi, có nhiều vũng nước nhỏ, đèn đường không được sáng lắm, đi trúng sẽ làm bẩn giày Thịnh tiên sinh.” Nói rồi cậu đưa tay mở cửa bước xuống xe, nói một tiếng chúc ngủ ngon với Thịnh Thiếu Du, sau đó cúi người chào một cái với anh rồi xoay lưng bước vào tiểu khu.
Khi xe bắt đầu lăn bánh, Thịnh Thiếu Du lại thấy đóa lan ấy dừng bước, xoay người lại đứng đó nhìn xe anh rời đi. Omega xinh đẹp lặng lẽ đứng dưới ánh đèn chiếu sáng yếu ớt, sau lưng là sự đổ nát của những công trình xưa cũ…
Lúc ấy, trong lòng Thịnh Thiếu Du có một suy nghĩ, Omega này không nên sống ở nơi như vậy…
__________
Chương 8
Cuộc họp tổng kết cuối tháng lúc nào cũng kết thúc rất muộn. Sau khi họp xong, Thiếu Thịnh Du trở lại văn phòng, một lát sau bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, thư ký Trần bước vào trên tay đang cầm một tờ hóa đơn và một cái túi giấy.
Đó là hóa đơn Omega hiện tại đang được Thịnh Thiếu Du bao nuôi. Omega tên Thư Hân, có mùi hương hoa mà Lý Bách Kiều đã nói đến trước đó. Trong tháng này, cô đã dùng thẻ phụ của anh chi tiêu hơn một triệu tệ. Thịnh Thiếu Du luôn hào phòng với bạn tình, liếc nhìn tổng số tiền một cái rồi ký tên, thuận miệng hỏi Trần Phẩm Minh túi giấy y đang cầm: “Đó là gì?”
Trần Phẩm Minh đặt túi giấy lên bàn, đồ bên trong độn cái túi phình to, y lên tiếng: “Cái này là thư ký Hoa của HS nhờ tôi chuyển cho anh”. Nói rồi liền đặt túi giấy lên bàn làm việc của Thịnh Thiếu Du, đưa tay lấy đi tờ hóa đơn đã được anh ký tên, sau đó cúi người rời khỏi văn phòng.
Trong túi giấy là khoản tiền mặt đầu tiên mà Hoa Vịnh trả lại cho Thịnh Thiếu Du, tổng cộng hai vạn tệ, đi kèm với đó còn có một tờ giấy nhắn cảm ơn do chính tay cậu viết.
Thịnh Thiếu Du bỗng nhiên nhớ đến nơi ở của Hoa Vịnh, rồi lại nhìn xấp tiền kia. Số tiền không biết phải tiết kiệm đến mức nào mới có được này, còn chưa bằng một cái áo vớ đại của Thư Hân.
So sánh như vậy, Thịnh Thiếu Du càng cảm thấy Omega có mùi hoa lan ấy thật mới lạ.
Những người như Hoa Vịnh, từ chối làm bạn tình của Thịnh Thiếu Du, thà làm nhiều công việc cùng một lúc để kiếm tiền trả nợ, thực sự anh mới thấy qua. Lại nghĩ đến cổ tay gầy gò dường như chỉ cần anh nắm mạnh một chút sẽ gãy lộ ra từ chiếc áo len cũ đã xù lông của Hoa Vịnh, trong lòng Thịnh Thiếu Du bỗng dâng lên một cảm giác chua xót.
Song anh lại cố chấp cho rằng sự khó chịu này là do cuộc họp tổng kết cuối tháng không ra gì của nhóm nghiên cứu gây ra.
.
Dự án nghiên cứu công nghệ kéo Gen của Thịnh Phong Sinh Vật tiến triển chậm chạm, bị HS vừa đưa ra thị trường một phát triển mới hả hê không xem anh ra gì. Tuần trước lúc Thịnh Thiếu Du đang phát hỏa, Trần Phẩm Minh do dự hỏi có nên thử bắt đầu từ Hoa Vịnh hay không.
Anh ta đã điều tra lai lịch của Hoa Vịnh. Cậu có học vấn cao, ngoại hình lại xuất sắc, rất được Thẩm Văn Lang trọng dụng. Gần đây khi tham gia các cuộc họp quan trọng của hội đồng quản trị, Thẩm Văn Lang cũng dẫn cậu theo, không kiên dè sự có mặt của cậu.
Lại nói đến lý do Hoa Vịnh là việc cho HS là vì Thẩm Văn Lang đã tài trợ cho cậu trong thời gian đại học, đồng thời sắp xếp cho em gái cậu vào bệnh viện Hoa Từ. Để báo đáp, Hoa Vịnh đã ký hợp đồng bán thân 10 năm cho HS từ khi còn học đại học. Mức lương Thẩm Văn Lang trả cho chức vị thư ký riêng cũng không thấp, nhưng em gái cậu nằm viện tư, tiền kiếm ra đều đổ hết cho bệnh viện, cho nên cậu rất thiếu thốn.
Đối với phương án bắt đầu từ Hoa Vịnh, Thịnh Thiếu Du không mấy hứng thú, chỉ cảm thấy cậu còn có chút ngốc.
Đẹp như vậy mà không biết tận dụng lợi thế, lại còn là học bá mà chẳng biết tranh thủ gì cả. Có thể nói là tài sắc vẹn toàn, nếu đổi thành ai có chút đầu óc, bị Thẩm Văn Lang quấy rối tình dục trong văn phòng, chắc chắn sẽ moi được một khoản lớn.
Vậy mà đóa hoa lan ấy không biết lợi dụng lối tắt. Còn thật ngây thơ đi xin bệnh viện phẫu thuật trước cho em gái của mình.
Đừng nói đến tống tiền từ vụ bị quấy rối, chắc trong cái đầu nhỏ ấy còn chưa nghĩa đến việc nghỉ việc. Bị tên họ Thẩm quấy rối như vậy còn một mực ở lại làm việc cho hắn, lý do là vì phải báo ân?
Lúc ấy Thịnh Thiếu Du bỗng có suy nghĩ, phải chi anh là người tài trợ cho đóa hoa lan ấy thì tốt biết mấy, lại để tên họ Thẩm không biết điều đó hời rồi!
.
Sau khi nhận được xấp tiền được gói kỹ trong túi giấy của Hoa Vịnh, Thịnh Thiếu Du đầu óc cứ nghĩ về cậu, hiệu quả công việc giảm hẳn, hôm nay vậy mà tan làm sớm không tăng ca nữa.
Bảy giờ rưỡi tối, Thịnh Thiếu Du hiếm khi về nhà sớm, vừa tắm ra thì nhận được tin nhắn của Hoa Vịnh.
Cậu hỏi anh đã nhận được tiền chưa.
Thịnh Thiếu Du đang lau tóc định nhắn lại đã nhận được nhưng nghĩ nghĩ, lại xóa đi rồi gửi cho cậu một chữ: “Chưa”.
Hoa Vịnh bên kia dường như rất sốt ruột, lập tức gọi điện, nhưng sau khi đó liền cúp máy ngay.
Vài giây sau, Thịnh Thiếu Du thấy cậu lại gửi đến một tin nhắn.
“Thịnh tiên sinh, hiện tại anh có tiện nghe máy không?”
Thịnh Thiếu Du mỉm cười gọi lại cho cậu.
Đầu dây bên kia vừa bắt máy đã gọi một tiếng “Thịnh tiên sinh”, nhưng giọng cậu rất nhỏ, như đang lén lút gọi điện.
Thịnh Thiếu Du ừ một tiếng, hỏi: “Đang làm gì vậy? Sao lại nói thều thào như thế?”
Hoa Vịnh nhỏ giọng trả lời: “Tôi vẫn còn đang ở công ty, đang đợi Thẩm tổng họp”.
Thịnh Thiếu Du nhíu mày: “Muộn đến vậy?”
Hoa Vịnh bên kia chỉ ừm một tiếng qua loa, sau khi liền hỏi đến vấn đề chính: “Thịnh tiên sinh, số tiền hôm nay tôi gửi anh chưa nhận được sao?”.
Thịnh Thiếu Du nhận ra cậu gấp gáp, nhưng vẫn cố tình trêu chọc: “Tiền gì?”
Quả nhiên hoa lan nhỏ liền sốt ruột: “Chính là túi giấy tôi nhờ thư ký Trần chuyển cho anh đó”.
“Vậy sao?”
“Anh nhận được chưa?”
“Chưa”. Nhịn cười Thịnh Thiếu Du nói tiếp: “Cậu trả rồi à? Sao tôi không biết?”
Hơi thở của Hoa Vịnh trở nên gấp gáp, cậu lên tiếng: “Sao kỳ vậy, thư ký Trần đã nói sẽ đưa cho anh mà”.
Thịnh Thiếu Du có thể tưởng tượng ra gương mặt tái nhợt, lo lắng của Hoa Vịnh ở đầu dây bên kia, tự nhiên muốn gặp cậu, liền giả vờ thơ ơ hỏi: “Mấy giờ cậu tan làm?”
Hoa Vịnh ngẩn ra, dường như thắc mắc tại sao anh lại hỏi vậy, nhưng cũng ngoan ngoãn trả lời: “Chắc khoảng nửa tiếng nữa.”
“Nói qua điện thoại không tiện lắm, tôi tiện đường sẽ qua đón cậu tan làm, lát nữa gặp mặt rồi nói sau.”
Hoa lan nhỏ quả nhiên lo lắng về số tiền đã gửi đi kia, không do dự đồng ý.
__________
Chương 9
Trước cửa tập đoàn HS, một chiếc Maybach không kiên dè đậu ngay tại cửa lớn. Thịnh Thiếu Du đến trễ hơn một chút, vừa đến liền thấy thân ảnh cao gầy của Hoa Vịnh đang đứng đợi trước cửa công ty.
Hoa Vịnh thấy xe của Thịnh Thiếu Du đến liền chạy lại. Hôm nay cậu mặc một bộ đồ công sở, càng tôn lên dáng người của cậu so với hôm mặc áo len, nhưng dù mặc cái gì cậu cũng đều đẹp trong mắt Thịnh Thiếu Du.
Buổi tối mùa đông rất lạnh, có thể là đã đứng ở ngoài đợi một lúc, mũi của Hoa Vịnh hơi đỏ vì lạnh, lúc chạy hơi gấp đến còn hé miệng nhỏ thở một chút.
Sau khi Thịnh Thiếu Du mở khóa, cậu liền mở cửa run rẩy ngồi vào trong. Thấy cậu không có ý định đóng cửa lại, Thịnh Thiếu Du không hài lòng với thái độ định nói vài câu rồi đi ngay của cậu, sắc mặt liền thay đổi, trầm giọng nói: “Đóng cửa lại. Lạnh chết đi được.”
Bị anh quát, Hoa Vịnh giật mình, vội vàng đóng cửa lại.
Điều hòa trong xe được bật lên cao, nhiệt độ ấm dần lên. Hoa lan nhỏ dường như đỡ lạnh hơn không còn run nữa, nhưng vẫn vô thức ôm lấy cơ thể, quay sang nhìn Thịnh Thiếu Du lo lắng hỏi: “Thịnh tiên sinh, số tiền đó…”
“Cái đó à”. Thịnh Thiếu Du thản nhiên nói: “Trần Phẩm Minh vừa nhắn lại, bảo hôm nay cậu ta quên gửi cho tôi, ngày mai sẽ đưa ngay”.
Hoa Vịnh thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt rồi”. Nói xong cậu mỉm cười tiếp tục đảm bảo: “Khoản tiền tiếp theo, tôi sẽ trả ngay khi nhận lương tháng sau”.
Nhìn đóa hoa lan lúc này còn run rẩy lo lắng, hiện tại liền vui vẻ, Thịnh Thiếu Du hào phóng nói: “Không cần, cậu cứ nửa năm trả một lần đi. Bao nhiêu tùy cậu, đừng tiết kiệm quá mức, coi cậu gầy như thế nào đi kìa. Xấu luôn rồi…”
Hoa Vịnh nghe vậy cúi đầu, như muốn xem bản thân có thật sự gầy đi nhiều như Thịnh Thiếu Du nói hay không.
Xấu thế nào được! Chỉ là xót cho đóa hoa lan thôi…
Nữa tháng không gặp Hoa Vịnh quả nhiên ốm đi một vòng, Thịnh Thiếu Du khó chịu nghĩ, chút tiền ấy anh thiếu sao? Không chăm lo đàng hoàng cho cơ thể, làm việc thì bán mạng như thế, muốn sớm trả hết nợ để khỏi liên quan tới anh hay gì?
“Nhưng mà…”
“Nhưng cái gì? Cậu cứ tiết kiệm quá mức như vậy, một khi đổ bệnh còn trì hoãn việc trả tiền hơn, rồi cả em gái của cậu? Không cần tiếp tục điều trị nữa à. Có bao nhiêu tiền liền đưa tôi hết thì lấy gì chữa bệnh cho em gái cậu, còn nhiều khoản chi tiêu khác nữa. Hay đến lúc đó lại đi khóc lóc xin bác sĩ gia hạn?”
Hoa Vịnh im lặng cúi đầu, môi mỏng mím lại, hồi lâu mới lên tiếng: “Cảm ơn anh, Thịnh tiên sinh.” Sau đó ngập ngừng muốn nói gì đó nhưng lại do dự. Thịnh Thiếu Du nhìn ra được.
“Có chuyện gì?”
“…Thịnh tiên sinh, anh có thể cho tôi kết bạn Wechat với anh không?”
“Có thể”, anh hào phòng lấy điện thoại ra, đưa mã QR cho cậu quét.
Hoa Vịnh mắt toàn là ý cười quét mã, sau khi được Thịnh Thiếu Du đưa về liền nghiêm túc cúi đầu nói cảm ơn anh rồi xoay người đi vào trong tiểu khu.
Khi xe lần nữa chạy đi, qua kính chiếu hậu, Thịnh Thiếu Du mỉm cười khi thấy được thân ảnh cao gầy đang bước đi ấy lại xoay người lại, đứng nhìn xe anh chạy đi.
.
Thịnh Thiếu Du trở về nhà là chuyện của nửa tiếng sau, còn cố tình đợi đến lúc sắp ngủ mới đồng ý lời mời kết bạn của Hoa Vịnh.
Không lâu sau khi được chấp nhận, Hoa Vịnh đã gửi tin nhắn đến.
Hoa Vịnh: [Thịnh tiên sinh, chào anh. Tôi là Hoa Vịnh 😊]
Thịnh Thiếu Du xem được tin nhắn xong liền vui vẻ đặt điện thoại xuống đi ngủ, cố tình không trả lời cậu.
Đợi đến trưa ngày hôm sau, sau khi họp xong, anh mới lấy điện thoại ra nhắn lại.
Thịnh Thiếu Du: [Biết rồi.]
Chắc đang là giờ nghỉ ngơi lúc trưa, Hoa Vịnh lập tức trả lời lại.
Hoa Vịnh: [Thịnh tiên sinh, sáng nay tôi có nướng bánh quy, đã nhờ người gửi đến quầy lễ tân của công ty anh, không biết anh thích vị gì nên tôi chỉ làm vị nguyên bản. Mong anh sẽ thích 🥰]
Bánh quy?
Thịnh Thiếu Du không thích đồ ngọt.
Nhưng mà hôm nay họp lâu quá, anh có hơi đói một chút…
Đành ăn đỡ mấy cái bánh của cậu vậy.
Thịnh Thiếu Du đã nhận được đủ loại quà đắt tiền, bánh quy tự làm như thế quả thực rất tầm thường. Gọi Trần Phẩm Minh xuống quầy lễ tân lấy bánh lên. Lần này gửi đến là một chiếc hộp giấy có dán vài miếng dán gấu nâu nhỏ ở trên, mở ra liền thấy được những chiếc bánh quy nhỏ được cậu xếp ngay ngắn thành hàng, thành ý tràn đầy.
Đóa hoa lan kia tuy hơi ngốc, nhưng tay nghề cũng không tệ. Bánh quy không quá ngọt, nướng vừa mềm vừa giòn, trong túi còn kèm theo một mảnh giấy nhắn, chia sẻ quá trình làm bánh của cậu.
[Đây là mẻ thứ hai của hôm nay. Mẻ đầu tiên không chú ý nướng hơi bị khét T.T , nhưng tôi không bỏ phí đâu, đã ăn hết! ^-^]Thịnh Thiếu Du cảm thấy buồn cười, mở Wechat lên gửi tin nhắn cho cậu
Thịnh Thiếu Du: [Tốt nhất là đừng ăn đồ khét, sẽ bị ung thư.]
Hoa Vịnh chắc đang bận, một lúc sau mới trả lời lại.
Hoa Vịnh: [Cảm ơn lời nhắc nhở của Thịnh tiên sinh. Tôi đã cẩn thận nhả phần khét ra rồi ^^]
Lúc nhận được tin nhắn của Hoa Vịnh, Thịnh Thiếu Du đang nghiêm mặt quát trưởng nhóm bộ phận phát triển nghiên cứu công nghệ kéo Gen. Nhìn thấy tin nhắn của cậu, sắc mặt anh dịu lại, được một lần kể từ khi nhậm chức chủ tịch đến nay không hành ông ta quá nửa tiếng, anh phẩy phẩy tay đại xá thiên hạ bảo ông ta cút ra ngoài.
Kể từ lần đại xá ấy, những ngày tiếp theo, hầu như ngày nào Thịnh Thiếu Du cũng có bánh quy ăn.
Trong ngăn kéo trống ban đầu ở bàn làm việc, những mẫu giấy nhỏ viết linh tinh của Hoa Vịnh ngày càng nhiều.
Thịnh Thiếu Du cảm thấy một người trưởng thành như anh bắt đầu quay lại thời kỳ yêu đương trong sáng kiểu học sinh tiểu học! Anh chưa từng yêu đương nghiêm túc, huống chi học sinh tiểu học thời đại này chắc cũng không chơi cái trò nhắn tin bằng giấy cổ lỗ này nữa rồi.
Nhưng không sao, Thịnh Thiếu Du anh thấy rất mới mẻ, anh thích cái trò trẻ con này.
Dần dần, việc Trần Phẩm Minh mỗi ngày phải xuống lấy bánh quy đem lên trên văn phòng chủ tịch là chuyện quen thuộc. Từ một người vốn không thích đồ ngọt, Thịnh Thiếu Du vậy mà lại có phần mong chờ, còn có thói quen nhỏ mỗi tối nghĩ xem hôm sau hoa lan nhỏ ấy sẽ làm cho anh vị bánh quy gì, sẽ lảm nhảm kể chuyện gì với anh.
Không khí trong công ty cũng phấn khởi hẳn. Bộ phận phát triển kéo Gen ầm thầm đội ơn vị nào đó đã làm cho vị sếp trẻ của họ không còn mang vẻ mặt ầm ầm sát khí mỗi lần đến giám sát bộ phận nghiên cứu của bọn họ nữa.
Nhưng nhẹ nhõm chưa được bao lâu. Vị sếp trẻ của bọn họ gần đây lại không thoải mái nữa rồi!
Từ tháng trước, bánh quy nhỏ vốn xuất hiện đều đặn mỗi ngày ở quầy lễ tân đã thường xuyên không thấy.
Bánh quy vốn mỗi ngày một lần, dần dần trở thành một tuần ba lần, một tuần hai lần…
Tuần này đến một hộp cũng không có!
Một người rất ít khi lướt xem vòng bạn bè như Thịnh Thiếu Du vẫn không nhịn được tò mò muốn xem cậu có cập nhật gì gần đây không, bận chuyện gì đến nổi không làm bánh quy nhỏ cho anh nữa.
Lạnh lùng lướt vòng bạn bè của Hoa Vịnh, anh phát hiện bài đăng mới nhất của cậu đã dừng lại từ năm ngày trước, cậu đăng hình ảnh chụp một góc bàn làm việc của bản thân, nội dung ghi trên đó là than thở tan làm quá muộn, phải đợi thêm cả tiếng mới bắt được xe.
__________
Chương 10
Vòng bạn bè của Hoa Vịnh rất phong phú, bài đăng thứ hai của Hoa Vịnh là bức ảnh tự chụp bản thân cậu. Trong ảnh cậu cầm một chiếc cốc in hình hoa lan, đang khoát một chiếc áo len mỏng, nghiêng đầu mỉm cười rạng rỡ với ống kính, nội dung bài đăng dí dỏm: ‘Gặp được một tiểu hoa lan.’
Anh đã bị bức ảnh Hoa Vịnh tiện tay chụp làm cho thất thần trong giây lát. Như bị ma xui quỷ khiến, ngón tay Thịnh Thiếu Du bấm vào bức ảnh, nhấn lưu lại.
Sau đó, anh lãng phí cả buổi chiều để xem hết những chia sẻ lặt vặt, linh tinh trên vòng bạn bè của Hoa Vịnh.
Vòng bạn bè của Hoa Vịnh như một cuốn nhật ký. Cậu sẽ viết về tâm trạng đi làm về mỗi ngày, chia sẻ về tình hình thăm bệnh và những chuyện vụn vặt khác.
Ví dụ như một bài đăng cậu khóc lóc nói mình đi làm muộn: [Ôi trời, mình thật ngốc. Đã dậy muộn vì cài sai đồng hồ báo thức rồi còn đi nhầm chuyến tàu điện ngầm nữa. Chạy đến công ty thì muộn đúng một phút!!! Aaa, tạm biệt tiền thưởng chuyên cần tháng này của tuiii! 😭😭], kèm theo là một cái ảnh meme mèo con ưỡn bụng lên trời gào thét, chảy nước mắt ròng ròng.
Thịnh Thiếu Du bật cười, sau đó thấy được một bài đăng khác, chụp một đám mây trên bầu trời đầy nắng. Nội dung viết: [Miệng anh ấy rất độc, nhưng tâm hồn lại mềm mại hơn cả những đám mây. Cảm ơn anh, X tiên sinh của tôi ☺️]
Thịnh Thiếu Du giật mình, xem lại ngày tháng của bài viết, phát hiện đó chính là ngày anh gặp Hoa Vịnh trong thang máy, vì tâm trạng không được tốt đã nói những lời khó nghe với cậu, sau đó lại bốc đồng giúp cậu trả viện phí.
X tiên sinh sao?
Thịnh Thiếu Du không nhịn được lại bật cười.
Không nhìn ra đóa hoa lan này trên mạng xã hội lại lắm lời như vậy, nhưng cũng có chút đáng yêu…
Từ vòng bạn bè của cậu, anh có thể thấy rõ tính cách của cậu. Cậu thực sự là kiểu người không chút mưu mô, suy nghĩ đơn giản, lạc quan yêu đời, nỗ lực vươn lên.
Đang xem vui vẻ, Thịnh Thiếu Du bỗng nhớ lại lý do vì sao mình lại ngồi ngốc cả buổi trời lướt vòng bạn bè của Hoa Vịnh. Kiềm chế mãi, cuối cùng nhịn không được nhắn tin hỏi cậu dạo này thế nào.
Bất ngờ là, người thường ngày trả lời rất nhanh như Hoa Vịnh cả đêm không phản hồi tin nhắn của anh, mãi đến sáng hôm sau mới nhắn lại.
Hoa Vịnh: [Xin lỗi Thịnh tiên sinh, hôm qua tôi mệt quá nên ngủ quên mất.]
Thịnh Thiếu Du đang ăn bữa sáng, nhìn chằm chằm dòng chữ ‘đang nhập…’ trên khung chat không vội trả lời lại. Quả nhiên đối phương nhanh chóng gửi đến một tin nhắn mới.
Hoa Vịnh: [Gần đây tôi hơi bận, phải tăng ca với chuyển nhà.]
Hoa Vịnh: [Hiện giờ tôi phải ở tạm nhà bạn một thời gian, dùng bếp của người ta làm bánh quy không tiện lắm, nên tạm thời không thể gửi bánh cho anh được.]
Nhìn thời gian, Thịnh Thiếu Du đoán lúc này chắc cậu vẫn còn đang trên tàu điện ngầm, anh không nhắn tin nữa mà gọi trực tiếp cho cậu luôn.
Điện thoại vừa kết nói, anh liền hỏi: “Sao lại chuyển nhà?”
Ở đầu dây bên kia, anh nghe thấy Hoa Vịnh thở dài: “Chỗ đấy sắp bị giải tỏa, chủ nhà yêu cầu tôi phải chuyển đi trong vòng ba ngày…”
Thịnh Thiếu Du hơi nhíu mày, hỏi: “Chuyện xảy ra khi nào?”
Hoa Vịnh lại muốn thở dài, chậm rãi nói: “Tuần trước.”
Thịnh Thiếu Du hơi tức giận, chuyện lớn như vậy mà giấu cả tuần. Hít sâu một hơi anh hỏi tiếp: “Vậy bây giờ cậu ở đâu?”
“Nhà bạn”. Hoa lan nhỏ buồn bã tâm sự: “Tìm nhà ở trung tâm thành phố khó quá, dù tôi đã rất cố gắng nhưng vẫn chưa tìm được chỗ nào phù hợp.” Cậu khẽ thở dài: “Chủ nhà đã khóa cửa, bảo tôi khi nào chuyển đi thì lại gọi cho bà ta. Nên dạo này, tôi chỉ có thể ở nhà bạn. Thịnh tiên sinh, bánh quy của anh, đợi khi nào tìm được chỗ ở mới, chuyển nhà xong tôi sẽ làm tiếp.”
“Hoa Vịnh.” Giọng Thịnh Thiếu Du nghiêm nghị hơn một chút.
Hơi thở của Hoa Vịnh lập tức ngưng lại, dè dặt hỏi: “Sao vậy? Xin lỗi, có phải tôi nói quá nhiều không…”
“Sao cậu dễ bị người ta bắt nạt thế?” Thịnh Thiếu Du bực bối: “Lúc gặp tôi không phải cậu hung dữ lắm sao? Sao lại để chủ nhà ăn hiếp? Bà ta không chịu mở cửa thì cậu liền không vào được? Thợ bẻ khóa ở Giang Hỗ chết hết rồi hả, không có thì sao cậu không đập cửa vào lấy đồ luôn đi.”
Hoa Vịnh dường như không ngờ anh sẽ nói như vậy, phì cười nói: “Thịnh tiên sinh, tôi chỉ là người thuê nhà, chủ nhà không đồng ý sao tôi có thể tùy tiện tìm thợ khóa chứ? Đập cửa thì thôi đi, anh đừng dạy hư con nít.”
Thịnh Thiếu Du bất lực: “…Vậy bạn nhỏ à, hợp đồng thuê nhà của cậu đâu?”
“Hợp đồng thuê nhà hết hạn rồi, nhưng lúc trước chủ nhà không gia hạn thêm cho tôi, hiện tại cũng không có giấy tờ gì để nói hết. Tôi vẫn còn tiền đặt cọc ở chỗ bà ta.” Quen nhau vài tháng, hiện tại Hoa Vịnh đã mạnh dạn hơn, biết nói đùa và kể lể nhiều chuyện vụn vặt cho Thịnh Thiếu Du: “Tôi mà không chuyển đi đúng hạn, e là tiền đặt cọc cũng bay đi luôn.”
Thịnh Thiếu Du lòng chợt mềm nhũn, buột miệng nói: “Không lấy lại được thì thôi. Hoa Vịnh, tôi có một căn hộ nhỏ tạm thời bỏ trống, rất gần công ty cậu, vẫn chưa cho thuê, cậu có muốn thuê không?”
Hoa Vịnh ngẩn ra một chút, sau đó hỏi: “Nhà của Thịnh tiên sinh chắc là rất đắt, tôi…”
“Không đắt”. Thịnh Thiếu Du cắt ngang lời nói của Hoa Vịnh. Anh nhớ giá trên thị trường của căn hộ đó hình như hơn mười vạn, nghĩ một chút, chủ động giảm giá: “Ba vạn, bao gồm phí quản lý và hai chỗ đậu xe.”
Thấy đối phương không trả lời, anh hơi lo lắng, nhỏ giọng thúc giục: “Hoa Vinh, cậu thấy thế nào?”
Anh nghe thấy, ở đầu dây bên kia, Hoa Vịnh lại cười, cậu ngọt ngào gọi anh một tiếng: “Thịnh tiên sinh”.
Giọng nói ngọt ngào khiến trái tim Thịnh Thiếu Du rung động, sau đó anh nghe Hoa Vịnh trở về giọng điệu ôn hòa như cũ, chậm rãi nói: “Đắt quá, tôi không trả nổi.”
Ba vạn cũng đắt sao?
Thịnh Thiếu Du nhíu mày, lại rất nhanh nhớ ra chuyện vài tháng trước, Hoa Vịnh phải tiết kiếm từng đồng mới trả được hai vạn tiền nợ kia cho anh, không khỏi tự mắng mình là một tên ngốc.
Anh dịu dàng hỏi: “Vậy ngân sách của cậu là bao nhiêu?”
Hoa Vịnh suy nghĩ một chút: “…Hai ngàn”
Thịnh Thiếu Du: “? ? ?”
Hả?
“Một ngày?”
“Không phải.” Hoa Vịnh lại cười, hôm nay cậu cười rất nhiều: “Là một tháng”.
Thịnh Thiếu Du rốt cuộc cũng hiểu vì sao đóa hoa lan này lại vất vả không kiếm được nhà để thuê rồi. Thời buổi này, ở trung tâm Giang Hỗ làm gì còn chỗ nào hai ngàn một tháng?
“Được, vậy hai ngàn một tháng. Lát nữa tôi gửi địa chỉ và mật khẩu vào nhà cho cậu, tan làm hôm nay cậu chuyển đến luôn.”
“Ơ, sao mà được?”
“Sao mà không được.” Thịnh Thiếu Du nói như lẽ đương nhiên: “Nhà đó bỏ trống, cậu không chuyển vào, mỗi tháng tôi còn phải tốn tiền thuê người dọn dẹp. Cậu vào ở tôi còn nhận được tiền, phần chênh lệch coi như cậu dọn dẹp bù vào.”
Hoa lan nhỏ vẫn do dự: “Nhưng mà…”
Thịnh Thiếu Du lại nói: “Phòng thí nghiệm công ty tôi cách căn hộ đó không xa, thỉnh thoảng tôi cũng có thể qua đêm ở đó. Lúc đấy cậu chăm sóc tôi, nấu bữa khuya bữa sáng gì đó coi như bù vào.”
Đầu dây bên kia bỗng nhiên im lặng, đến mức Thịnh Thiếu Du sốt ruộc.
Một lúc sau, Hoa Vịnh mới nói: “Hình như vẫn không ổn lắm…”
“Lại chỗ nào không ổn?” Thịnh Thiếu Du cười khẩy: “Hay cậu sợ tôi làm gì cậu?”
“Không phải.” Hoa Vịnh gấp gáp nói: “Tôi biết nhân phẩm của Thịnh tiên sinh, chỉ là, nếu vậy tôi lại nợ anh thêm một ân tình nữa.”
“Không sao cả, nợ ít nợ nhiều thì cũng là nợ. Cậu nhớ là được.”
Hoa Vịnh lại cười: “Vậy tôi đành phải nhận ân tình của Thịnh tiên sinh rồi”. Giọng nói mềm mại như đang làm nũng: “Cảm ơn Thịnh tiên sinh”.
“Không cần khách sáo, tan làm hôm nay tôi đến đón cậu, giúp cậu chuyển nhà”.
Trước khi cúp máy, Hoa Vịnh lại gọi anh: “Thịnh tiên sinh”
Thịnh Thiếu Du đáp lại một tiếng, sau đó anh nghe Hoa Vịnh nói: “Tôi sẽ mãi mãi ghi nhớ lòng tốt của anh.”
Giọng nói dịu dàng của đóa hoa lan như có dòng điện chạy qua, khiến anh tê dại, cơ thể nóng lên. Anh lại bắt đầu lo lắng, nếu hôm nay anh không chủ động hỏi, đóa hoa lan xinh đẹp kia sẽ phải chịu khổ đến thế nào nữa. Anh sợ đóa hoa lan ấy sẽ bị xã hội này vùi dập ở nơi anh không biết. Một đóa lan như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ bị người ta lợi dụng. Cậu thật sự quá ngây thơ, khiến tim Thịnh Thiếu Du mềm mại, không nỡ nhìn cậu vất vả.
