2025-10-17 – 16

“Con có làm gì đâu mà đánh nó…” – tiếng kêu nghẹn của người mẹ vang lên giữa đêm, yếu ớt đến nỗi tưởng như tan vào bóng tối. Câu nói ấy xuất phát từ căn nhà nhỏ ở xã Kbang, tỉnh Gia Lai, nơi một người phụ nữ và đứa con trai đang sống trong những ngày mà sợ hãi đã trở thành thói quen. Người phụ nữ ấy là Cái Thị Thuý, 35 tuổi. Hai năm trước, chị từng tin rằng ly hôn sẽ là lối thoát, rằng khi rời xa người đàn ông ấy, chị có thể tìm lại bình yên. Nhưng cuộc đời đâu cho chị cơ hội. Nguyễn Đăng Khánh, chồng cũ của chị, vin vào lý do “vẫn còn tài sản chung”, ép chị tiếp tục ở cùng nhà. Và kể từ đó, căn nhà ấy không còn là nơi để về, mà là nơi chị cùng con trai 14 tuổi học cách im lặng, học cách chịu đựng để tránh thêm những tổn thương.

Rồi đến đêm 10 tháng 10, định mệnh lại khiến mọi thứ vỡ tung. Hôm đó, chị đi dự sinh nhật cháu họ, một buổi họp mặt gia đình bình thường, chỉ vì không nói trước, mà khi trở về, cơn giận của Khánh đã bùng lên dữ dội. Trong tiếng quát mắng và những lời nặng nề, cậu con trai 14 tuổi sợ hãi chạy vào phòng, trốn dưới chăn, nín thở mong mọi chuyện sớm qua. Nhưng Khánh không dừng lại. Hắn chạy thẳng vào phòng, nơi đứa trẻ đang trốn, và đá mạnh vào người con trai. Cậu bé ngã xuống, ôm lấy bụng, mắt mở to không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Từ bên ngoài, chị Thuý hoảng hốt lao đến, vừa khóc vừa nói: “Con có làm gì đâu mà đánh nó…” – câu nói run rẩy ấy như dao cắt vào lòng người. Nhưng sau khi đẩy đứa bé ngã vào góc phòng, Khánh quay ra, tiếp tục tấn công chị Thuý, khiến căn nhà vốn yên tĩnh bỗng trở thành cơn ác mộng.

Camera trong tiệm spa nhỏ của chị đã ghi lại toàn bộ cảnh tượng ấy – một người đàn ông trút giận, một người phụ nữ gục ngã, và tiếng khóc không dám phát ra thành lời của đứa trẻ. Đêm hôm đó, không ai trong xóm ngủ được khi nghe tiếng đồ đạc va chạm và tiếng cầu xin vọng ra từ căn nhà nhỏ.

Sau sự việc, chị Thuý được đưa đến Bệnh viện Đa khoa Trung tâm tỉnh Gia Lai để điều trị. Khuôn mặt chị sưng tím, cổ còn hằn vết bầm, giọng nói mệt lả. Khi được hỏi, chị chỉ khẽ nói: “Tôi chỉ mong công an làm rõ, xử lý để mẹ con tôi được yên.” Một câu nói ngắn, nhưng trong đó là cả nỗi tuyệt vọng của người mẹ đã chịu đựng quá lâu. Còn cậu con trai từ hôm đó đến nay hầu như không nói. Cậu ngồi hàng giờ nhìn trân trân ra cửa sổ, chỉ cần nghe tiếng bước chân mạnh là giật mình trốn vào góc giường. Trong đôi mắt non nớt ấy, hình ảnh người cha xông vào phòng tối kia chắc sẽ không bao giờ phai.

Không ai sinh ra để chịu đựng. Không người phụ nữ nào đáng phải sống trong lo sợ, và cũng không đứa trẻ nào đáng phải chứng kiến cảnh mẹ mình gục ngã. Hai năm sau ly hôn, chị Thuý vẫn chưa được sống đúng nghĩa của hai chữ tự do. Cầu mong Công an xã Kbang, tỉnh Gia Lai sớm vào cuộc, xử lý nghiêm hành vi của Nguyễn Đăng Khánh, để mẹ con chị thật sự được bình yên.

Nếu bạn đang xem video này, xin đừng lướt qua. Một lượt chia sẻ, một lời bình luận, có thể giúp tiếng nói của nạn nhân đến được nơi cần đến. Vì tổn thương không chỉ nằm trên da thịt, mà còn hằn sâu trong ký ức của những người ở lại. Phía sau cánh cửa khép kia, có thể vẫn còn một người mẹ đang âm thầm chịu đựng, chỉ mong ai đó lắng nghe. Hãy lên tiếng – trước khi quá muộn.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.