2025-10-16 – 1

Tính ” Thư Giãn ” Trong Luyện Công Và Đời Sống.

Người luyện công vừa phải có động có tĩnh, có cương có như, có tập trung và có thư giãn…
– Động để luyện thân, tĩnh để luyện tâm
– Cương nhu phối hợp nhịp nhàng. Cương mà không có nhu sẽ gây ức chế lên hệ gân-cơ bắp, nhu mà không có cương thì sự ứng dụng trong đời sống cũng như năng lực bảo vệ sẽ kém.
– Tập trung và thư giãn cũng cần phối hợp hài hòa. Nếu tập trung mà không có thư giãn thì sẽ gây ức chế hệ thần kinh, nếu thư giãn mà không tập trung sẽ lan man, mơ hồ, thiếu tính thực tiễn trong đời sống.

* Hôm nay mình chỉ nói riêng về tính thư giãn trong tập luyên.
– Người luyện công ban đầu phải thư giãn được gân cơ bắp bên ngoài nó sẽ tạo nên những khoảng nghỉ giúp hệ vận động phục hồi lại nhanh, cũng như khí huyết được luân chuyển tốt hơn.
– Tiếp tới chúng ta phải thư giãn được trong hơi thở điều này giúp cho khí huyết được cân bằng hệ thần kinh được điều hòa, thu giãn. Nên trong một bài tập hay một buổi tập có khi chúng ta phải thở ở cường độ cao nhưng cũng có khi thở chậm rãi, nhẹ nhàng, thư giãn.
– Cao hơn là sự thư giãn trong tâm trí điều này giúp đầu óc, trí tuệ có những khoảng đệm nghỉ lâu dần giúp trí nhớ, sự tư duy được tốt hơn.
– Và cuối cùng người luyện công phải hướng tới sự thư giãn trong linh hồn … ( phần này sâu mình không phân tích ở đây… )

==> Chúng ta nên kết hợp các trạng thái để điều chỉnh cả thân lẫn tâm. Thông qua quá trình tập luyện lầu dần sự thư giãn sẽ ngấm dần vào trong người và chúng ta có thể ứng dụng nó vào công việc đời sống hàng ngày, mình tin rằng công việc sẽ khong thể tốt lâu dài nếu chúng ta làm trong trạng thái căng thẳng và chất lượng cuộc sông cũng sẽ không thể cao nếu thiếu đi sự thư giãn, nghỉ ngơi. Nên nhớ công phu tập luyện không phải nằm ở vài khả năng đặc biệt mà nó nằm ở sự tăng trưởng an vui, hạnh phúc trong đời sống.
Vài kinh nghiệm về tập luyên….

————— Trương Quyền viết———–

This entry was posted in . Bookmark the permalink.