“Tao ăn thế này từ xưa đến nay có sao đâu! Mẹ con mày muốn tao ăn cơm không mới vừa lòng à?”
Đó là câu bố tôi gắt lên, gần như hét thẳng vào mặt mẹ con tôi – chỉ vì chúng tôi khuyên nhủ ông về thói quen ăn uống hàng ngày.
Bố tôi năm nay 57 tuổi, làm bảo vệ ở một kho hàng gần nhà. Ông làm nghề được 5 năm rồi. Không phải vì cần tiền, mà là để “gặp gỡ bạn bè cho vui”.
Nhưng điều khiến tôi lo lắng nhất chính là cách ông ăn uống và sinh hoạt kể từ khi đi làm bảo vệ.
– Sáng 4 – 5 bữa/tuần ăn trứng vịt lộn, có hôm 2 quả.
– Bữa tối mà không có cà muối hay dưa muối là phải chạy đi mua bằng được.
– Đậu rán, thịt luộc, rau luộc… món gì cũng thích chấm mắm tôm.
– Thỉnh thoảng lại nhậu thịt chó với bạn, tháng 2-3 lần.
– Đặc biệt là ông cực kỳ lười tập thể dục.
Tôi và mẹ khuyên mãi, ông không nghe. Có hôm tôi vừa nói, ông gắt lớn:
“Cả đời tao ăn vậy, chả đổ bệnh gì. Mày lo cho thân mày trước đi.”
Và rồi cái ngày định mệnh đó xảy ra…
Tối hôm ấy, cơm vừa xong – bố ôm ngực, mặt tái, mồ hôi vã ra như tắm, rồi ngã sụp xuống sàn. Mẹ con tôi hoảng loạn đưa đi viện.
Tại bệnh viện, bác sĩ nói thẳng:
“Đây là cơn đau thắt ngực cấp – có dấu hiệu tắc hẹp mạch vành nặng. Nếu không cấp cứu kịp, có thể đã chuyển sang nhồi máu cơ tim.”
“Chỉ số xét nghiệm rất xấu:
– Cholesterol toàn phần: 7.8 mmol/L
– Triglyceride: 4.1
– Men gan tăng.
– Huyết áp lúc vào viện: 190/110
– Điện tim có dấu hiệu thiếu máu cơ tim vùng trước.”
“Nếu không thay đổi chế độ ăn và sinh hoạt, nguy cơ đột quỵ và suy tim là rất cao.”
Bác sĩ nhìn chúng tôi rồi đưa cuốn sách trên bàn:
“Tôi khuyên hai mẹ con nên tham khảo cuốn này:
‘Liệu pháp dinh dưỡng cho mọi loại bệnh’
Đây là tài liệu tôi thường khuyên người nhà bệnh nhân nên đọc. Có hướng dẫn rất rõ: món nào nên ăn hay không nên ăn, cách chế biến thế nào cho đúng. Viết dễ hiểu, dễ áp dụng, ai cũng làm được.”
Nghe lời khuyên từ bác sĩ xong tôi đặt mua cuốn đó ngay trong đêm.
Và từ hôm ấy mẹ con tôi bắt đầu áp dụng các món ăn phù hợp theo sách hướng dẫn, mọi thứ dần dần thay đổi:
– Bố tôi bỏ hẳn mắm tôm, dưa cà và giảm trứng vịt lộn.
– Tôi nấu cháo rau củ buổi sáng và chuẩn bị cơm trưa cho ông mang đi.
– Hàng ngày ông bắt đầu tập đi bộ nhẹ, giảm hẳn rượu bia.
3 tháng sau tái khám, bác sĩ bất ngờ: mỡ máu và huyết áp đã cải thiện đáng kể.
Thuốc giảm liều. Bố tôi khỏe hơn, ăn ngủ tốt, tinh thần cũng khác hẳn.
Giờ ông hay đùa:
“Sống được đến tuổi này là nhờ hai bác sĩ trong nhà, chính là vợ với con gái.”
Tôi cười, nhưng trong lòng thầm biết ơn bác sĩ và cuốn sách đã giúp gia đình tôi tránh được bi kịch.
Nếu nhà bạn cũng có một người cha, một người chồng… bảo thủ, hay nhậu nhẹt, ưa thịt chó, mê dưa cà muối, thích mắm tôm, sợ thuốc men mà lười khám… thì xin đừng chờ đến ngày họ gục xuống.
Hãy thay đổi bữa ăn của họ trước khi quá muộn.
