Đề nghị giảm lương GV (giảng viên/ giáo viên):
Nghề chân chính nào cũng vì sự phát triển chung của đất nước chứ không riêng 1 ngành nghề nào để khẳng định là cao quý nhất. Ngành giáo đang suy thoái về đạo đức, những câu như: “Trường học là ngôi nhà thứ 2, thầy cô là người cha người mẹ thứ 2,…” chỉ thích hợp để thể hiện trong văn chương, thực tế thì hoang tưởng lắm. Dĩ nhiên, công nhận trong hành trình học tập chúng ta sẽ có những người xứng đáng với chữ “GV” nhưng rất ít, không vì 1 số lượng “rất hiếm” người tử tế có năng lực thực sự mà đi đề cao, tung hô cho 1 đám người làm ít than nhiều, tham lam, lợi ích bào mòn trong xã hội hiện nay, cần truyền thông cân bằng nhận thức dân trí. Mấy giảng viên thì khỏi phải nói, dạy gì nhiều, lo chạy thành tích cá nhân, ăn trên xương máu SV/HV/NCS mà lại tỏ ra cao thượng. Còn giáo viên lúc học được miễn HP, được trợ cấp, ra làm GV thì than khóc kể công kể lể đói khát đòi ăn đòi tăng lương, giờ tăng lương rồi lòng tham không dừng lại được. Cả đám GV hùa nhau giãy giụa trên mạng để đòi thêm đặc quyền, phúc lợi, chưa kể còn hưởng nhiều phụ cấp; mở miệng ra là cống hiến, là vì sự nghiệp đất nước. => Suy thoái cả về đạo đức lẫn năng lực. Dùng thực lực bước ra ngoài xin việc coi doanh nghiệp nó chịu nhận không? Nhất là mấy đứa dạy mầm non bị ảo tưởng, không tự lượng sức (tự nhận mình là những người cống hiến cao cả nhất chịu bất công, lương thấp, “đang ươm mầm cho thế hệ tương lai”, phải qua tay nó dạy dỗ thì con cái người ta mới có tương lai). Trình độ ra sao thì nhận lương như vậy, đòi ăn đòi hưởng lợi khắp trên mxh, chạy bằng cấp, cầm mấy cái bằng giấy chứ thực lực không xứng. Xếp hạng, thi đua, đánh giá định kỳ đều phải diễn ra đúng quy luật vận hành của xã hội; không để tình trạng cùng 1 công việc năng suất khác nhau ai cũng nhận lương như nhau. Phải để người học, phụ huynh, người dân đánh giá, xem xét chứ không để chỉ nội bộ bao biện cho nhau cùng hưởng lợi. GV vi phạm đạo đức học thuật, nguyên tắc ứng xử kỷ luật bằng khiển trách, cảnh cáo… thì nhằm nhò gì; cho thôi việc, nhẹ đi tù nặng tử hình thị cáo dân chúng. Nhân viên trường ĐH/ trường học, GV dạy mầm non khổ cái gì không biết; dạy con người ta đút nhét tiền cho ăn ngập họng thì mới vui vẻ; không thôi mặt cộc, thái độ với con người ta các kiểu. Có yêu thương, tấm lòng cao cả thì ở trên các clip õng ẹo quay để đăng tiktok. Còn mấy đứa làm trong văn phòng, thư viện ngồi 1 chỗ máy lạnh, gõ word excel mà còn chưa xong, ngáp ngắn ngáp dài xong đòi tăng lương; nhân cách cặn bã, bẩn thỉu. Mấy hạng mầm non, văn phòng này chỉ xứng lương 3 triệu; làm không được thì chủ động nghỉ việc để người khác làm. Làm đơn giản thì ăn ít, đòi ăn đòi cán nhiều quá trời phạt ói ra hết, còn không ói kịp thì đời sau cũng bại xụi. GV mà suốt ngày túc trực trên mxh, mồm kêu công việc khó khăn, áp lực nhưng có rất nhiều thời gian để đăng content đú đởn, lẳng lơ; thoái hoá bởi ảnh hưởng ngôn từ “GenZ”, tôn thờ những từ ngữ bị biến chất “Brainrot”; truyền tải niềm tin theo trào lưu vô nghĩa, lạm dụng vốn từ tha hoá, xa rời văn hoá truyền thống; làm không ra gì mà suốt ngày nham nhở “đòi chữa lành, manifest, có tí thành tích là *xin vía, *sĩ đến hết đời (thành tích nó tự hào là thứ người ta chán chê), Mlem mlem, *giờ anh/em lương cao rồi em/anh hối hận chưa?, đi làm nhà nước mà để chụp/ quay clip đưa bản mặt rẻ tiền ra vậy tưởng hay,…”. Bác Trọng – Tổng Bí thư đáng kính của chúng ta vì nước vì dân 1 đời sống giản dị, liêm khiết, không danh lợi. Còn các hạng tôm tép của xã hội bây giờ làm thì ít, thiếu tư duy độc lập; cống hiến bằng miệng thì nhiều (cống hiến cho cái miệng nó ăn) lại ảo tưởng làm giá, đòi hỏi. Trong khi bọn nó lên mạng khoe nhà, khoe xe, khoe *bằng cấp/ kiến thức trên giấy, khoe tài khoản, khoe đi du lịch, tiệc tùng sang chảnh; cho con cái học trường quốc tế, đi du học các kiểu (học thói mất dạy của nó nhiều hơn)… vẫn than lương thấp, bất công, thiếu thốn đủ đường, thiệt không biết hổ thẹn, vật họp theo loài! Giá cả vật chất leo thang? Gạo, đường… lên vài đồng thì gào thét, còn trang thiết bị giảng dạy, đồ công nghệ, xe cộ bây giờ giá rẻ dễ mua sao không nhắc? Làm nhà nước mà muốn xài toàn đồ hiệu, đi xe sang, ở nhà tiền tỷ như doanh nhân giới thượng lưu. Hạng người tư duy, cốt cách nghèo hèn, ti tiện làm gì cũng ra thói đê hèn, rẻ rúng; loại giá trị thấp, gồng mấy cũng không cao sang nổi. Cái tầng lớp hạ lưu gắn mác “trí thức” cùng lắm gồng lên và kẹt lại ở tầng bình lưu. Ai comment trái ý, khác quan điểm thì chụp mũ tiêu cực, cũng cào phím, gõ chữ không rành, nói năng lung tung; cợt nhả, không khác gì kẻ vô học, thấp kém. Bởi thế giờ 1 thế hệ trẻ nối tiếp bị văn hoá mxh thao túng, dạy hư bởi chính “cái nôi” của nền giáo dục. Bị ảnh hưởng bởi tư duy rập khuôn, máy móc mà tự hào nghĩ mình trí thức cao quý; giáo dục khai phóng, sáng tạo chứ học thói văn hoá tây hoá rồi đòi bỏ đi cái truyền thống. Sáng tạo và đổi mới phải có giá trị nhân văn và phát huy được văn hoá ông bà để lại. Ngôn từ “vẩn đục” thì đầy hiểu biết còn tiếng Việt thì chưa rành. Thất bại của giáo dục chính là sản sinh ra khối người nhận thức thiển cận, bại hoại mà nghĩ đó là đổi mới, cải tiến; truyền thống đất nước bị mai một. Dạy không có tâm, thiếu năng lực chuyên môn, bất tài, suy đồi đạo đức, ngành giáo dục đang phát triển nhờ phần lớn “khả năng tự học” của các em. GV cần chất lượng chứ không cần số lượng. Đất nước ~100 triệu người, nhận thức xã hội không nên là bắt buộc bởi sự tán thành của chỉ 451 người. Phải là nhóm người có khả năng tư duy chi phối được nền kinh tế cả nước thì còn có lý do thuyết phục. 1% dân trí cố gắng phát triển trí tuệ, vật chất, văn hoá, đạo đức chân chính cho quốc gia; thì 99% nhóm người còn lại với tầm nhìn phá cho nát. Tiền để tăng lương cho “các nạn nhân chịu bất công” trong đó có tiền thuế từ người dân cả nước; còn các mảnh đời cùng cực ngoài kia đã có “Hoa Sen Group” lo. Ca tụng và tăng lương quá lố cho khối GV thiếu năng lực lẫn đạo đức khiến các khối ngành nghề lên mxh đấu tố, chửi bới, công kích. Cùng là con rồng cháu tiên, tổ tiên chúng ta sẽ không hài lòng khi quyền lực và quyết định chỉ thuộc về nhóm người nhất định trong xã hội, 1 bộ phận ngành nghề bức phá hưởng lợi. Còn khối con dân thì ai oán, bị phớt lờ. => Thiên địa sát phạt, thiên tai, dịch bệnh, xã hội xào xáo không được yên ổn cho đến khi đất nước có được hiền tài thật sự dùng cả tâm và tài để thay đổi cục diện.
