2025-06-02 – 5

“Mấy hôm nay thấy các anh chị lùm xùm vụ BYD Sealion 6 leo dốc Núi Mắt Thần, nào là có xe kéo lên, nào là clip đoạn dưới đâu, nào là sao không quay đầu đi lùi lên, bla…bla… thấy rôm rả quá.

Là người trong cuộc mà không đưa ra thông tin ngọn ngành em cũng hơi áy náy, thực ra là em tự chạy xe Sealion 6 lên chứ không được xe nào kéo cả, không được công nhận công sức nghe cũng cay nên phải lên cái bài này để kiếm tý fame.

Đầu tiên là lý do vì sao lại có con Sealion 6 ở đây: chiếc xe trong clip mang biển số Bắc Giang đang tham dự sự kiện lái thử của BYD Bitcar dành cho khách hàng, hành trình có điểm dừng nghỉ tại 1 homestay bên cạnh núi Mắt Thần.

Mặc dù cả đoàn đã được cảnh báo rằng nếu muốn thăm quan núi Mắt Thần thì xe chỉ đỗ ở bãi rồi mọi người đi bộ, chả hiểu thế nào mà buổi sáng định mệnh đấy các bạn quay phim muốn có hình xe với hình ảnh biểu tượng của Cao Bằng nên đã đưa xe tới con dốc đầy thị phi này. Lúc xuống chắc đường vẫn khô, nên mấy bạn tự tin đi xuống tới cái sân bê tông, cũng may là xuống đến đấy là dừng lại chứ đi tiếp xuống bãi cỏ thì chắc phải cẩu xe mới lên được.

Đang chụp thì mưa, mấy ông em te tởn chạy lên thì ôi thôi, đường ướt lấp sấp trên mặt, bùn trộn với ứt trâu, đá thì lổn nhổn, nhoe nhoét nguyên cái dốc với độ dốc không dưới 15%, mấy ông em cũng cố chạy lên được ½ con dốc nhưng nhát chân nên chỉ dừng lại ở đó, thế là lại câu thần chú quen thuộc “Alo! Anh ơi,…”

Sáng sớm chạy từ Thác Bản Giốc về tới homestay, đang đá tạm bát mì tôm trứng, còn chưa kịp húp cốc cà phê double, đang ngái ngủ nghe cuộc điện thoại thì cốc cà phê coi như chỉ uống lấy vị, lại tức tốc chạy ra xem hiện trường, trên đường ra thấy anh chủ home có xe bán tải có hẳn lốp AT, dán 4×4 to đùng nên nhờ ra hỗ trợ luôn. Ra đến nơi thấy con xe Sealion 6 lưng chừng dốc, mấy ông em quay phim cũng biết lấy đá ra chặn bánh cho đỡ trôi, thôi thì cũng đỡ bực.

Mấy anh em bỏ đá chặn ra, lùi xuống tận cái sàn bê tông thử lấy đà leo lên 1 cái xem sao, tắt Traction Control, đạp ga lấy trớn, chiếc xe lao lên cùng tiếng rít của lốp cạ vào đá nghe xé lỗ tai, sợ nổ lốp nên hơi chùn ga, xe chỉ qua được điểm dừng ban đầu cỡ 1 mét. Cùng lúc đó anh chủ home cũng hùng hổ phi tới rồi phanh cái roẹt, đúng chất các anh chạy bán tải, sẵn mã ní cáp mềm quăng xuống, mấy anh em triển khai ngay công tác cứu hộ, xe bán tải có móc kéo phía trước nên quyết định phương án kéo lùi.

Thao tác móc cáp, mã ní hoàn thành, đàm báo sẵn sàng kéo đi anh thì ôi thôi, bán tải chỉ có cầu sau, loay hoay 1 hồi tiến lên lùi xuống, tráo đầu tráo đuôi cũng không ăn thua, thôi lại thân ai người đấy lo. Em lại 1 mình cân 2 con xe lên đốc.

Bán tải gầm cao, lốp AT bám tốt hơn nên em phi lên trước, vừa để dò đường, căn độ dốc, tính toán lấy đà, vừa để cho bới bớt lớp đất mặt đang trơn như bôi mỡ, vẫn là thao tác quen thuộc là tắt Traction Control, trên bán tải là ESP OFF, cài thêm quả “Cầu Trời”, tự tin là thế nhưng lúc phi lên cũng phải chân to lắm mới lên được.

Tới lượt Sealion 6, kiểm tra lại Traction Control đã tắt, bật thêm cái chế độ đi đường trơn và đương nhiên là bật cả Cầu Trời, lần này tự nhủ chân phải to, cố gắng tránh mấy viên đá sắc nhọn, rồi cứ thế đạp ga. Chiếc xe lao lên trên con dốc trơn trượt, văng sang bên trái rồi văng sang bên phải, lắc nhẹ vô lăng 2 bên để lấy lại lái và tăng độ bám, vẫn là tiếng lốp xoáy rát tai nhưng không ngớt ga, và cô thương thế nào lại lên được đỉnh dốc trong tiếng hò reo của mọi người mà em vẫn nghe rõ câu “Được về rồi”.

Đó câu chuyện là như thế thôi, các anh cứ thấy 3 cái hình trên mạng xong nói này nói kia, có nguyên cái video xe nó lao lên dốc rồi, vẫn cố chấp là xe này kéo xe kia kéo, mình có 2 tai để nghe nhiều hướng, có 2 mắt để xem nhiều hình, chứ đừng chỉ nghe những điều mình thích, chỉ nhìn những điều mình muốn, rồi lại để mấy thành phần nó dẫn dẵn lèo lái mất hết cả quan điểm.”

This entry was posted in . Bookmark the permalink.