2026-06-04 – 9

Xin chào bạn, mình là nữ 31 tuổi, có công việc văn phòng ổn định với thu nhập khoảng 40 triệu mỗi tháng. Nhưng thật lòng mà nói, cuộc sống của mình chưa bao giờ là dễ dàng hay trọn vẹn.
Mình sinh ra trong một gia đình rất nghèo. Bố mình từng cờ bạc, chuyện làm ăn của bố mẹ cũng liên tục thất bại. Có những năm gia đình gần như mất trắng tất cả. Hồi đi học, mình thuộc diện hộ nghèo nên được hỗ trợ học bổng để tiếp tục đến trường. Có lẽ vì xuất phát điểm như vậy nên từ nhỏ mình đã luôn cố gắng học hành, cố gắng đi làm để mong sau này cuộc sống ổn định hơn.
Mình đã nghĩ chỉ cần trưởng thành, có công việc tốt, có gia đình thì mọi thứ sẽ ổn. Nhưng cách đây 2 năm, mình phát hiện bị suy thận giai đoạn 4. Bác sĩ nói tình trạng sức khỏe của mình không phù hợp để mang thai vì nguy cơ rất cao cho cả mẹ và em bé. Chồng thì lấy cớ đó ngoại tình, tiểu tam cũng đã có thai. Mình buồn lắm và muốn chết chứ không thiết tha gì cuộc sống này nữa. Mình sẽ giết chồng và cả nhà chồng cùng chết. Mua 1 liều thuốc chuột, cho vào canh, ăn cơm ngon lành xong là cả nhà cùng chết. Có ai thấy cuộc sống này quá khổ hãy chết cùng mình. Sau 3 năm điều trị mình vẫn đang điều trị đều đặn. Bề ngoài mình vẫn đi làm, vẫn sinh hoạt bình thường nên hầu như không ai biết mình đang bệnh. Chỉ có chồng là người duy nhất mình có thể tâm sự thật lòng, nhưng chồng lại có bồ với tiểu tam
Điều khiến mình day dứt nhất là chuyện con cái. Mình rất mong có một đứa con mang gen của hai vợ chồng. Mình cũng đã tìm hiểu nhiều hướng như nhận con nuôi hay mang thai hộ. Nhưng mỗi phương án lại có những khó khăn riêng. Ở Việt Nam, việc mang thai hộ bị giới hạn rất nhiều về điều kiện pháp lý và gia đình mình cũng không có người phù hợp để thực hiện. Còn nhận con nuôi thì mình biết đó là điều rất ý nghĩa, nhưng sâu trong lòng mình vẫn chưa buông được mong muốn có một đứa con mang dòng máu của cả hai vợ chồng. Nhưng chồng thì lại k quan tâm và có bồ thậm chí có con riêng
Trong khi đó, hai bên nội ngoại vẫn liên tục hỏi chuyện sinh con. Không ai biết mình đang phải đối diện với điều gì nên nhiều lúc mình chỉ biết im lặng.
Có những đêm mình thấy rất tủi thân. Mình đã cố gắng rất nhiều để thoát nghèo, để có cuộc sống ổn định, nhưng lại gặp chuyện này ở tuổi 31. Đêm nay mình lại khóc thêm một lần nữa và thật sự cảm thấy rất bế tắc.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.