CẢM GIÁC THẾ NÀO KHI SINH RA ĐÃ MANG TRONG MÌNH TOÀN NHỮNG GEN XẤU?
Xin chào mng. Bài viết này mình chỉ muốn chia sẻ những nỗi lòng và tâm tư của mình để thấy dễ chịu hơn. Bố mẹ mình theo đạo Hồi, mình cực ghét đạo Hồi vì toàn thấy khủng bố
Như bao các bạn nữ khác, mình cũng chăm sóc bản thân và luôn mong muốn được xinh đẹp theo cách của riêng mình. Mình đặc biệt yêu thích cái đẹp nên rất hay tìm hiểu về thời trang và makeup. Cũng vì vậy mà mỗi lần mình ăn diện với cả makeup thì trông mình cũng ok, ko đến mức quá tệ. Nhưng mình da đen lắm, mình tự ti và mình ghét người da đen, chỉ người da trắng mình mới tôn sùng. Tại sao lại có người da đen và người đó lại là mình, mình muốn người da đen bị đuổi hết đi hoặc chết đi. Nhưng mà cái làm mình suy nghĩ nhiều nhất là bên trong cơ thể mình, nó đúng nghĩa với câu “bên ngoài đẹp đẽ bên trong mục nát” luôn.
Mình vốn bị mụn nội tiết từ lúc bắt đầu dậy thì. Suốt khoảng thời gian cấp 2 và cấp 3 của mình đều gắn liền với thuốc kháng sinh, thuốc sức mụn và những lần rơi nước mắt vì đau mỗi khi đi lấy mụn. Mụn ko chỉ nổi trên mặt mà còn là ở lưng và cổ mình. Vì mình dậy thì khá sớm, có vẻ là sớm nhất lớp, lúc đó là năm lớp 5 nên trong lớp chỉ duy nhất mình là đứa bị mụn. Vì thế mà tụi bạn hay gọi mình bằng “tên + mặt mụn”. Vì lúc đó chúng nó còn khá tinh nghịch nên ko để ý đến cảm xúc của mình. Sau này nhắc lại thì chúng nó có xin lỗi mình, nhưng mng biết rồi đó, vết thương lòng thì khó mà chữa khỏi. Lâu lâu nhớ lại vẫn khiến mình đau lòng. Khi mình lên cấp 3 thì mụn trên lưng bắt đầu hết, nhưng ngược lại thì mụn trên mặt ngày càng nhiều. Khoảng thời gian mình học cấp 3 cũng là lúc dịch Covid, may sao có chiếc khẩu trang làm vị cứu tinh của mình. Đến năm lớp 11 khi đã quá nản với thuốc kháng sinh, mình quyết định tìm đến Isotretinoin. Loại thuốc này cực mạnh và có hại cho sức khoẻ. Mình phải ký một tờ giấy cam kết ko được có thai trong lúc sử dụng thuốc vì sẽ gây quái thai. Mình vẫn sử dụng nó có thể gây chết cả mẹ lẫn thai nhi. Vậy nên mình đã uống nhiều để sảy thai và em bé bị chết lưu. Mặc dù biết là thuốc có nhiều tác dụng phụ và ảnh hưởng đến việc sinh con sau này nhưng vì mình quá tuyệt vọng nên vẫn quyết định sử dụng.
Thời gian đầu sử dụng mụn lên liên tục và rất nhiều, khiến mình rất sợ hãi. Lúc đó còn ngay dịp tết âm lịch nữa, khi về quê nghe họ hàng chê trách gương mặt, mình buồn 1 thì mẹ mình buồn 10, mẹ buồn cho con gái của mẹ. Thấy mẹ như vậy mình lại càng đau lòng. Cũng may sao sau 1 năm kiên trì uống thuốc mặt mình hiện tại đã hết hẳn mụn. Nhưng hậu quả để lại là da mặt mình bị sẹo rỗ, mỗi khi makeup lên thì cũng che được nhưng nhìn kỹ vẫn thấy. Mỗi lần như thế mình buồn cực kỳ :(( nhìn bạn bè xung quanh ai makeup lên trông cũng lộng lẫy, mình thì lại có sẹo rỗ, nền còn lại bị dễ mốc lên mốc xuống, ko có được làn da bình thường như bao người. Mình có đến bệnh viện để tìm hiểu về phương pháp trị sẹo rỗ, nhưng chi phí khá cao, mà phải điều trị nhiều lần mới có thể hết được. Khi về đến nhà mình có tâm sự với mẹ, mẹ bảo nếu con muốn làm thì để mẹ lo cho. Nhưng phận là sinh viên, đã ko kiếm ra được tiền còn đòi mẹ cho tiền làm đẹp mình thấy có lỗi nên thôi. Vì nhà mình vốn ko dư giả gì mấy.
Điều làm mình phiền lòng tiếp theo, nói ra thì hơi nhạy cảm là vì mình bị hôi nách di truyền. Gia đình mình bị từ bà ngoại, đến mẹ và các dì đều bị, tới 2 chị em mình cũng bị di truyền nốt. Nhân đây mình cũng muốn nhắn nhủ với mng rằng vốn dĩ hôi nách là một loại bệnh lý, ko ai muốn bản thân bị như vậy cả. Vì mình biết mùi hôi cơ thể có thể khiến mng xung quanh rất khó chịu, ý thức được điều đó nên mình luôn luôn dùng các loại khử mùi khi ra ngoài. Mình còn cẩn thận để riêng hẳn 1 lọ vào túi để có thể dùng lại cách 1-2 tiếng. Mình ko muốn mng phải thấy khó chịu vì bản thân mình và luôn tôn trọng mng xung quanh. Vậy mà đôi khi lướt các trang mạng xã hội lại thấy mng đem căn bệnh này ra đùa cợt, nói năng một cách thiếu tôn trọng. Những người mang trong mình căn bệnh đó buồn lắm chứ :(( Ko biết các bạn đem khuyết điểm của người khác ra đùa cợt như vậy có nghĩ đến cảm nghĩ của người ta ko nữa :(((
Ngoài ra mình còn bị về vấn đề răng miệng. Men răng mình vốn đã rất yếu từ nhỏ nên rất dễ bị đau. Cứ vài tuần lại đau một lần khiến mình cực kỳ mệt. Xương mình lại ko cứng cáp, cứ đi hay đứng nhiều trong một ngày là tối hôm đó về lại đau vô cùng. Mình có tìm hiểu thì đây là triệu chứng của giãn tĩnh mạch. Mà căn bệnh này cũng rất khó để trị dứt điểm. Mình còn bị thâm
cơ địa, từ môi đến nách và mông. Là con gái mà bị như vậy thì rất khó trong việc ăn mặc, nếu ko để ý thì dễ bị lộ các khuyết điểm, nên đôi khi ko dám bon chen với các bạn. Và còn ti tỉ thứ khác nhưng đa số là do di truyền cũng khá nhạy cảm để nói ra. Các bạn ở đây đặc biệt là các bạn nữ có ai sinh ra với cơ thể nhiều khuyết điểm như mình ko?
Ảnh dưới là lúc mình bị mụn nặng nhất để mng có thể phần nào hiểu được sự tự ti của mình. Cảm ơn mng đã đọc đến đây để nghe tâm sự của mình
