Có những chuyện trong gia đình, người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ đơn giản là “máu mủ ruột thịt thì giúp nhau thôi”. Nhưng chỉ những người ở trong cuộc mới hiểu cảm giác bất lực và đau lòng kéo dài nhiều năm là như thế nào.
SỰ NUÔNG CHIỀU TẠO RA KẺ VÔ ƠN
Mình sinh ra trong một gia đình mà mẹ luôn dành tất cả tình thương cho anh trai. Dù anh đã 35 tuổi, không công việc ổn định, không biết lo cho tương lai, cũng chưa từng thật sự nghĩ cho mẹ. Anh sống dựa vào mẹ từ tiền ăn, tiền thuê nhà, đến những khoản chi tiêu hằng ngày. Mỗi lần hết tiền lại quay về đòi mẹ, xem sự hi sinh của mẹ như điều hiển nhiên.
Điều đau lòng nhất là anh chưa từng biết thương mẹ. Không hỏi mẹ có mệt không, có đủ tiền không, có lo lắng gì không. Chỉ cần bản thân thiếu thốn là tìm đến mẹ. Mà mẹ thì cứ thương con trai vô điều kiện, dù bản thân đã lớn tuổi, sức khỏe không còn như trước.
Là con gái, mình nhìn tất cả mà đau lòng vô cùng. Mình đã nhiều lần khuyên mẹ phải biết thương lấy bản thân, phải nghĩ cho tuổi già của mình. Mình nói với mẹ rằng con cái lớn rồi phải tự chịu trách nhiệm với cuộc đời của mình, không thể để mẹ nuôi mãi đến già. Nhưng lần nào mẹ cũng bênh anh, cũng sợ anh khổ, sợ anh đói, sợ anh không có chỗ ở.
Có lẽ trên đời này, tình thương của người mẹ đôi khi lớn đến mức mù quáng.
Điều khiến mình chạnh lòng nhất là số tiền mẹ dùng để lo cho anh trai lại là số tiền con gái chắt chiu gửi mẹ dưỡng già. Mình đi làm, tiết kiệm từng chút chỉ mong mẹ có cuộc sống đỡ cực hơn, có tiền ăn ngon hơn, mua thuốc khi đau ốm, sống an nhàn sau cả đời vất vả. Nhưng rồi cuối cùng, số tiền đó lại tiếp tục chảy vào sự vô trách nhiệm của một người đã trưởng thành nhưng chưa bao giờ muốn tự đứng trên đôi chân của mình.
Nhiều lúc mình cảm thấy rất tủi thân. Không phải vì tiếc tiền, mà vì thương mẹ. Thương một người phụ nữ cả đời hi sinh cho con nhưng lại không biết yêu thương chính mình. Mình bất lực vì dù cố gắng khuyên bao nhiêu, mẹ vẫn chọn chịu cực thay cho con trai.
Mình chỉ mong một ngày nào đó mẹ hiểu rằng: tình thương không phải là nuôi con mãi trong sự dựa dẫm. Thương con thật sự là để con biết tự lập, biết sống có trách nhiệm. Và hơn hết, mẹ cũng xứng đáng được sống cho bản thân mình một chút sau quá nhiều năm hi sinh.
Ai còn mẹ thì xin hãy thương mẹ đúng cách. Đừng biến tình thương của mẹ thành gánh nặng kéo dài đến hết cuộc đời của bà.
Có những chuyện trong gia đình, người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ đơn giản là “máu mủ ruột thịt thì giúp nhau thôi”. Nhưng chỉ những người ở trong cuộc mới hiểu cảm giác bất lực và đau lòng kéo dài nhiều năm là như thế nào.
