Có mẹ chồng gia trưởng độc đoán là cảm giác gì?
Chào mọi người,
Mình 30 tuổi, hiện đang mang thai 30 tuần. Mình lên đây xin ý kiến vì thực sự đang rất bế tắc trong mối quan hệ với nhà chồng.
Mình và chồng bằng tuổi. Khi quen nhau, mình vừa bán nhà để về quê ở gần bố mẹ cho tiện chăm sóc, còn chồng mình vừa chia tay người yêu cũ. Gia đình chồng, đặc biệt là mẹ chồng, rất thích người yêu cũ của anh vì là người Hà Nội, gia đình có điều kiện.
Mẹ chồng mình là lãnh đạo cơ quan nhà nước, là người quyết định hầu hết mọi việc trong gia đình. Ngay từ khi biết anh yêu mình, bà phản đối rất gay gắt, không chỉ phản đối mà còn kéo cả họ hàng vào khuyên can anh chia tay. Bà nói rất nhiều điều xúc phạm đến mình và gia đình mình. Thời điểm đó chồng mình còn khá trẻ con trong cách ứng xử nên những gì mẹ nói anh đều kể lại cho mình nghe, thậm chí cho mình đọc cả tin nhắn.
Những lời lẽ mình từng phải nghe là: con gái có 2 nyc thì không có phẩm chất tốt, mình mắc bệnh xã hội, chưa biết bố mẹ mình làm gì mà đã phán người ở vùng đó toàn công nhân ko học hành… Nói chung là phủ nhận hoàn toàn nhân phẩm, danh dự của mình và gia đình mình.
Có thời điểm mình đã quyết định dừng lại vì thấy không thể chịu nổi một người mẹ chồng như vậy. Nhưng chồng mình đã về tận quê gặp từng người thân trong gia đình mình, xin phép bố mẹ mình, cam kết nghiêm túc và chủ động nói chuyện cưới xin. Chính vì sự quyết tâm đó mà mình quay lại Hà Nội, quyết định ở lại và tiếp tục mối quan hệ.
Khi thấy con trai không thay đổi ý định, mẹ chồng lại tìm đủ cách trì hoãn việc cưới. Chồng mình đã chủ động đưa mình đi đăng ký kết hôn để khẳng định quan điểm của anh, nhưng việc tổ chức đám cưới vẫn liên tục bị kéo dài. Cuối cùng bọn mình quyết định thả em bé rồi mới tổ chức đám cưới.
Đến ngày cưới, gần như mọi thứ đều do mẹ chồng quyết định: váy cưới, makeup, giày cưới, địa điểm tổ chức… Mình có cảm giác đó là đám cưới của bà chứ không phải của hai vợ chồng. Vì muốn mọi chuyện êm xuôi nên mình và chồng đều nhịn.
Đỉnh điểm là chuyện hòm tiền mừng.
Trước đám cưới, bố mẹ hai bên đã thống nhất bằng tin nhắn rằng chỉ để một hòm tiền chung. Tiền mừng bên nhà gái thì bố mẹ mình sẽ cho các con, còn tiền cỗ nhà gái bố mẹ mình tự chi trả. Nhà mình cũng đã thông báo với họ hàng và khách mời rằng chỉ có một hòm tiền chung.
Thế nhưng đến ngày cưới, bố mẹ chồng mình tự ý mang thêm một hòm tiền riêng cho nhà gái mà không hề báo cho nhà mình biết, cũng không hỏi ý kiến nhà mình. Điều khiến bố mẹ mình bức xúc nhất là hòm tiền đó còn không có người đứng tiếp đón. Khi mình biết chuyện thì đám cưới đã kết thúc rồi. Bố mẹ mình lúc đó rất giận nhưng vẫn cố nhịn vì không muốn làm ảnh hưởng ngày vui của con.
Sau đám cưới, mình hỏi chồng vì sao lại xảy ra chuyện đó. Chồng hỏi lại bố mẹ thì nhận được câu trả lời rằng làm hai hòm cho đỡ mất thời gian kiểm phong bì, bận quá nên quên báo cho nhà gái, rồi còn hỏi ngược lại rằng sao nhà gái thấy mà không hỏi. Sau rất nhiều chuyện đã chịu đựng trước đó, lần đầu tiên mình không thể nhịn được nữa. Mình muốn nhắn hỏi bố mẹ chồng cho rõ lý do nhưng không muốn trực tiếp nhắn riêng. Chồng bảo mình cứ nhắn vào nhóm gia đình, có gì anh sẽ đứng ra giải thích. Mình đã nhắn rất lịch sự, chỉ hỏi lý do vì sao tự ý mang thêm hòm tiền mà không nói với nhà gái để nhà gái rơi vào tình huống khó xử trước quan khách.
Từ đó chiến tranh thực sự bùng nổ.
Mẹ chồng cho rằng mình đang chất vấn, nói chuyện ngang hàng với bố mẹ, hỗn láo và không biết trên dưới. Bố chồng cũng không hài lòng vì chính ông là người quyết định việc đặt thêm hòm tiền.
Gia đình họp lại để giải quyết. Trong suốt buổi nói chuyện mình vẫn dạ thưa đầy đủ, không cãi tay đôi, không xúc phạm ai. Ngay cả chồng mình cũng nói rằng cách nói chuyện của mình là bình thường. Nhưng trong mắt mẹ chồng, mình vẫn là đứa con dâu hỗn.
Cuối buổi họp, cả nhà thống nhất khép lại sự việc và không nhắc lại nữa. Nhưng ngay hôm sau mẹ chồng lại tiếp tục nhắn trong nhóm gia đình để nói lại chuyện cũ. Quá mệt mỏi, mình đã chủ động rời khỏi nhóm. Sau đó mẹ chồng đòi đuổi hai vợ chồng ra khỏi nhà. Chiều hôm đó mình về và thấy đồ đạc của chồng bị mang từ trên kho xuống vứt ngổn ngang trong phòng. Phòng của bố mẹ thì cài khóa vân tay. Lúc đó mình đang mang thai khoảng 20 tuần, 2 vợ chồng quyết định dọn ra ở riêng chỉ sau một tuần cưới. Những tháng sống riêng tuy vất vả nhưng thực sự rất bình yên. Vợ chồng mình không còn cãi nhau vì mẹ chồng, mình cũng không bị soi xét hay áp lực như trước.
Hiện tại mình chuẩn bị sinh em bé. Bố chồng có ngỏ ý rằng nếu mình về xin lỗi mẹ chồng thì hai vợ chồng có thể chuyển về căn nhà mà bố mẹ đã mua cho chồng mình ở cạnh nhà ông bà.
Mẹ ruột mình cũng khuyên nên nhịn một lần cho êm chuyện.
Nhưng điều khiến mình khó xử là mình không cảm thấy mình đã làm điều gì sai đến mức phải xin lỗi. Nếu có xin lỗi thì chỉ là vì muốn mọi chuyện kết thúc và có chỗ ổn định để sinh con, chứ trong lòng mình không thể thật sự thấy mình có lỗi. Chồng mình là con trưởng, cháu đích tôn nên anh không thể cắt đứt với bố mẹ. Còn mình thì đã quá mệt mỏi với những mâu thuẫn kéo dài suốt từ lúc yêu, cưới cho đến khi mang thai.
Trong hoàn cảnh này, mọi người nghĩ mình nên nhịn để xin lỗi và quay về hay tiếp tục giữ khoảng cách, chấp nhận ở riêng dù khó khăn hơn?
