Liệu nên tiếp tục chịu đựng vì con, hay giải thoát cho cả hai khi tình cảm đã cạn?
Mình 32 tuổi, chồng 35 tuổi. Nói về chồng mình thì:
Ưu điểm: Làm việc nhà nếu vợ bảo, không sân si với đời, được nhiều người quý mến, sống với nhà ngoại khá ổn (anh chị em vợ nhờ gì cũng nhiệt tình giúp đỡ), siêng chơi với con, không c.ờ b.ạ.c, r.ư.ợ.u chè, h.ú.t c.h.i.c.h hay gái g.ú gì. Làm nhà nước, mỗi tháng đem về khoảng 8 triệu. Hết
Nhược điểm: Làm không ra tiền, ăn tiêu phung phí, không có trách nhiệm trong cuộc sống, bòn rút tiền của vợ, tính toán chi li từng đồng bạc lẻ với vợ, ăn ở bẩn t.h.ỉ.u, lười biếng, không có bất cứ sự chia sẻ nào với vợ. Người ta nói là không có tiền mà cũng không có tình đó mấy bà. Không có chí tiến thủ, không làm ra tiền nhưng sống rất hưởng thụ. Tiền bạc vợ lo, con cái, nội ngoại vợ lo, chồng mình luôn sống như vậy!
Về nhà chồng: H.ã.m, rất h.ã.m. Chồng mình ham chơi nên không có tiếng nói trong gia đình dù là con trai cả. Vì vậy làm dâu mình cũng bị ấm ức, thua thiệt nhiều vì chồng mình không nói được ai, cũng không bảo vệ được vợ. Anh chị em bên chồng không tôn trọng chồng mình và cả mình. Bố mẹ chồng sống không công bằng, thiên vị giữa các con, coi tiền bạc rất to. Ví dụ như thỉnh thoảng mình về chơi (3 tháng về 1 lần), nhà làm một con gà nuôi trong vườn để ăn nhưng lại cân ký rồi bắt mình trả tiền, dù cả nhà cùng ăn.
Tình cảm vợ chồng mình ngày càng xa cách. Mình không cảm nhận được tình cảm gì từ chồng. Đi làm về, mình bảo chơi với con thì anh chơi với con, làm một tí việc nhà rồi lại xả ra đó cho mình dọn. Sau đó lại bấm điện thoại, không nói gì với vợ, không chia sẻ cuộc sống
Hôm trước sinh nhật mình, chồng về nấu nướng để mừng sinh nhật. Nhưng lúc ăn thì gắp miếng ngon nhất cho mẹ chồng. Sau đó ngồi ăn. Mình thì lo cho hai con nhỏ ăn. Đến lúc con ăn xong thì cũng gần tàn tiệc. Sau đó chồng lại bấm điện thoại đến lúc đi ngủ mà không một lời chúc sinh nhật
Mình cũng đã qua giai đoạn nói chuyện nhỏ nhẹ, phân tích vấn đề, nhìn lại bản thân xem có thiếu sót gì để sửa chữa rồi. Nhưng chồng mình có thái độ rất không hợp tác: im lặng, trốn tránh, viện lý do, lấy cớ này kia, khi bí quá thì chửi thề… Mình thật sự bất lực
Nên mình chọn cách sống phân vai trò, ai làm việc nấy, không ai nói với ai cho mệt. Mình dần chán ghét chồng mình. Người mà mình đã yêu 10 năm mới cưới. Nhưng lúc yêu không giống như thế, cưới xong mới hiện nguyên hình.
Giờ đâu thể vì những lý do trên mà l.y hôn được. Con mình sẽ thiếu cha hoặc thiếu mẹ. Nên mình chọn cách phân vai, ai có việc người nấy làm. Nhưng thật sự giờ mình nhìn thấy mặt chồng thôi là đã thấy ghét rồi mọi người ạ
Ngủ chung giường nhưng cả năm không quan hệ. Mình thà t.ự x.ử còn thấy thoải mái hơn. Kiểu mình chán và g.h.é.t thật sự rồi
Theo mọi người, mình có nên l.y hôn rồi tìm mối quan hệ mới không? Hay n.g.o.ạ.i tình? Gì cũng được, xin cho mình một lời khuyên, chứ sống như thế này mình thấy chán quá
Chia sẻ của 1 mem ẩn danh trong Vén Khéo Group (NDC)
