2026-06-02 – 177

LỚN LÊN TRONG MỘT GĐ CÓ ĐẦY ĐỦ CHA MẸ… NHƯNG CHƯA BAO GIỜ CẢM THẤY ĐƯỢC YÊU THƯƠNG
Mình tâm sự với ChatGPT mãi rồi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại… nó vẫn chỉ là một cỗ máy. Có lẽ mình muốn được nghe từ những người thật sự từng lớn lên trong một gia đình giống mình hơn.
Bố mẹ hai chị em mình đều là giáo viên. Bố thì gần như không có tiếng nói trong nhà, nghiện rượu và đỏ đen. Mẹ thì cực kỳ khắt khe, cực đoan và lúc nào cũng mang cảm giác mình “ở tầng lớp khác”.
Mẹ xuất thân từ gia đình có học thức, có địa vị nên luôn coi thường tầng lớp lao động ra mặt. Những ai không mang lại lợi ích hoặc không “cùng đẳng cấp” với mẹ thì mẹ gần như không muốn giao tiếp. Bạn bè của bố tới nhà, mẹ lúc nào cũng gằn giọng chào hỏi cho có lệ. Mình chưa từng thấy mẹ vui vẻ nấu một bữa cơm mời bạn của bố, dù với thế hệ 5x, 6x đó gần như là cách giữ thể diện cho người đàn ông trong nhà.
Mẹ sạch sẽ một cách cực đoan. Chỉ cần đồ đạc không đúng ý là bắt đầu càm ràm, chì chiết hàng giờ. Có những hôm gần Tết, cả nhà ám ảnh chỉ vì chuyện dọn dẹp. Bố mình từng ngỏ ý tháo quạt trần xuống lau phụ cho mẹ đỡ cực, nhưng mẹ chỉ gằn giọng: “Dọn cái gì mà dọn, chỉ tổ bày thêm việc để người khác theo sau hầu!”
Rồi bà tự làm, vừa làm vừa chửi, vừa khó chịu. Còn bố thì lại bỏ đi uống rượu. Tuổi thơ của hai chị em mình gần như là những ngày sống trong áp lực và xấu hổ. Ngày đó thi được 8 điểm vẫn có thể bị đánh. Không phải kiểu dạy dỗ bình thường mà là đánh vào mặt, đánh trước mặt người khác. Có lần còn bị lột quần áo đứng ngoài cửa để người đi ngang nhìn vào rồi chỉ trỏ.
Những câu như: “Mày vái con A/thằng B làm bố đi.”
“Học bình thường bú b*** cho nó đ*o xong.”
là chuyện quá quen thuộc trong nhà mình.
Có lần em mình bị bắt phải tự cầm dao rạch tay cho chảy máu vì mẹ chưa vừa lòng. Bọn mình bị quản rất quái đản. Cặp sách bị khám định kỳ. Nhật ký bị đọc lén. Chơi với ai mà mẹ không thích thì người đó sẽ bị gọi riêng ra dằn mặt.
Quần áo cũng là một nỗi ám ảnh. Chả mấy khi bọn mình được mua quần áo mới trừ đồng phục. Mà đã vậy còn ép phải mặc những thứ lỗi mốt khác người. Hồi đó mốt quần bó ống côn, mà chả phải mốt nữa, ai đều mặc vậy nhưng mình phải mặc quần hoa hoét ống vẩy vẩy. Cặp sách phải đeo mấy loại cũ hình chữ nhật có dán búp bê hay siêu nhân (các bạn 9x sẽ biết vì hồi tiểu học đứa nào cũng có). Nhưng lúc ấy cấp 2 rồi mọi người đều đeo ba lô hoặc cặp chéo. Mẹ mình bảo: “Chỉ có đám nặc nô mới đeo balo.”
Đi mua quần áo, mẹ bắt mình đứng lên ngồi xuống giữa cửa hàng để kiểm tra có bị “lộ nội y” không. Mình chỉ nhớ cảm giác lúc đó xấu hổ đến nghẹn cổ.
Ăn uống cũng chưa bao giờ là thoải mái. Mẹ nấu ăn thật sự không ngon nhưng lại ám ảnh chuyện “ăn cho thông minh”. Ăn thịt lợn nhiều thì bị bảo ngu. Thịt bò thì “nhiều sán”. Trứng mỗi tuần chỉ được ăn 1-2 quả vì “cholesterol”. Kẹo bánh ai cho thì mẹ ngồi đếm từng cái rồi chia đúng ba phần.
Mình chưa từng cảm nhận được sự gần gũi thật sự trong gia đình.
Điều khiến mình đau nhất là mẹ luôn nghĩ mình hy sinh kinh khủng cho con cái, còn tụi mình phải biết ơn tuyệt đối.
Bây giờ mỗi lần nhắc lại chuyện cũ, mẹ đều chối bay chối biến. Mẹ bảo mình bịa chuyện, rằng: “Mày nói láo rồi sẽ gặp quả báo.”
Mình từng nói: “Ừ, nếu thế thì con xin nhận quả báo, con chết bất đắc kỳ tử cũng được.”
Thế là mẹ tru tréo lên rằng mình rủa bà, rồi kể công: “Tao nuôi mày ăn học, đưa đi đón về, không ai lo cho con được như tao đâu!”
Nhưng thật sự… tụi mình đâu xin được sinh ra? Việc nuôi con vốn là trách nhiệm của cha mẹ mà đúng không? Mẹ luôn nói bố mình vô dụng, rượu chè, không hỗ trợ được gì. Nhưng nếu không có tiền bố đi làm mang về thì mẹ cũng chẳng thể lo nổi mọi thứ. Thời đó giáo viên đi dạy thêm kiếm được rất nhiều, nhưng mẹ chưa từng chịu dạy thêm một buổi nào. Vậy mà lúc nào cũng kể khổ kiểu:
“Đi làm về còn phải lao vào chợ búa, cơm nước cho con.” Rồi giờ bị bệnh xương khớp cũng đổ thừa tại đẻ mình mất máu nên mới phải chịu. Giờ mình lớn r nên chắc ko đem đi vứt đc, chắc mình phải chết đi thì bà mới đỡ thấy tiếc công ??
Giờ mình cũng đã làm mẹ rồi. Mình không hoàn hảo. Có lúc vẫn quát con, vẫn đánh mông con khi quá lì. Nhưng mình chưa bao giờ muốn con sống trong cảm giác phải sợ chính ngôi nhà của mình như mình từng trải qua. Những tổn thương đó biến mình thành một người rất quyết liệt. Ai đụng tới mình là mình phản ứng ngay. Mình không thích giả tạo, không thích kiểu bằng mặt không bằng lòng. Mình sống nhiệt tình với người tốt với mình. Còn ai chơi xấu thì mình sẵn sàng cắt khỏi cuộc đời luôn.
Có thể mình không phải kiểu phụ nữ dịu dàng, đạo đức giả để lấy lòng thiên hạ như mẹ muốn. Nhưng ít nhất đến giờ, mình chưa từng sống trái lương tâm. Mình chỉ mong con mình sau này được lớn lên bình yên hơn mình. Có thể nó không hoàn hảo, có thể nó nói bậy, nghịch ngợm… nhưng ít nhất nó không phải sống cả tuổi thơ trong cảm giác mình chưa bao giờ đủ tốt với chính gia đình mình.
Mình viết dài quá rồi…Không biết có ai đủ kiên nhẫn đọc tới đây không. Chỉ là hôm nay mình thật sự muốn nói ra. Và muốn biết… có ai từng lớn lên trong một gia đình như vậy k ?

This entry was posted in . Bookmark the permalink.