CHỒNG THẤT NGHIỆP 5 THÁNG, NHẤT QUYẾT KHÔNG ĐI LÀM CÒN MÌNH THÌ SẮP KIỆT SỨC
Mình lấy chồng được 2 năm. Thời gian đầu mọi thứ vẫn khá bình thường. Chồng mình đi làm đều, mỗi tháng đưa vợ khoảng 7 triệu để lo sinh hoạt trong nhà. Tổng chi tiêu của hai vợ chồng khoảng gần 17 triệu/tháng nên phần còn lại mình tự bù thêm từ lương của mình. Dù không dư dả nhưng mình vẫn nghĩ chỉ cần hai vợ chồng cùng cố gắng thì mọi thứ sẽ ổn
Nhưng từ đầu năm 2026 đến giờ, chồng mình thất nghiệp.
Ban đầu mình nghĩ chắc anh áp lực nên nghỉ ngơi một thời gian rồi sẽ đi tìm việc mới. Mình cũng không trách móc gì, vẫn động viên nhẹ nhàng vì ai cũng có lúc khó khăn. Nhưng rồi 1 tháng, 2 tháng… đến nay đã hơn 5 tháng trôi qua, chồng mình hoàn toàn không có ý định đi làm lại. Anh không tìm việc. Không đọc tin tuyển dụng. Không nộp CV. Không chủ động hỏi han ai
Suốt ngày chỉ ở nhà nấu cơm, làm vài việc lặt vặt rồi ngủ, chơi game. Có hôm mình đi làm về thấy anh vẫn nằm nguyên trên giường từ sáng đến tối
Mình đã nói chuyện rất nhiều lần. Nhẹ nhàng có, khuyên nhủ có, khóc lóc có, cáu giận cũng có. Mình bảo nếu công việc chuyên ngành khó xin thì tạm thời chạy Grab hay làm gì đó trước cũng được, miễn là có thu nhập, chứ một mình mình gồng mãi thật sự rất mệt. Nhưng chồng mình phản ứng rất gay gắt
Anh nói: “Làm y dược mà giờ đi lái xe ôm à? Từ giờ nhịn không ăn nữa.” Mình cứ nghĩ anh nói lúc nóng giận thôi. Nhưng không… anh làm thật. Anh không ăn đồ mình mua nữa. Không đụng đến cơm mình nấu. Thi thoảng mình thấy anh về nhà bố mẹ đẻ lấy bánh mì, mì tôm, lương khô mang về ăn qua ngày. Cũng không nấu cơm cho mình nữa. Mình đi làm về mệt vẫn phải tự lo hết mọi thứ
Có những hôm mình đi bộ đi làm để tiết kiệm tiền xăng. Đi siêu thị cũng phải cân đo từng nghìn một. Trong khi chồng vẫn nằm nhà chơi game như thể mọi áp lực tiền bạc không liên quan đến mình vậy
Điều khiến mình mệt nhất không chỉ là tiền. Mà là cảm giác mình đang sống cùng một người đã buông xuôi hoàn toàn. Mình không cần chồng phải kiếm quá nhiều tiền, cũng không cần phải thành đạt gì lớn lao. Nhưng ít nhất anh phải có ý chí muốn đứng dậy chứ… Nhiều lúc mình nhìn chồng mà vừa thương vừa bất lực
Không biết anh đang tự ái, sĩ diện, hay thực sự đã mất động lực sống nữa. Còn mình thì đang dần kiệt sức thật sự
