Một ngày bỗng bản thân cảm thấy sự có mặt hay không có mặt của đối phương cũng dần không còn quan trọng với mình.
Em và bạn trai yêu xa, anh là banker công việc bận bịu với hồ sơ. Còn em làm văn phòng bình thường sau giờ làm vẫn học ngoại ngữ, chơi thể thao nhưng cũng chưa đủ bận như anh. Hầu như ban ngày bọn em nhắn vài ba tin, ăn chưa, về nhà chưa. Đại loại như vậy, dần em cảm thấy khá cô đơn trong mối quan hệ này. A cũng nói đặc thù công việc của anh rất bận mong em thông cảm. Nhưng khoảng thời gian này em càng thấy cô đơn hơn cả. Em dần cảm thấy em có anh hay không có anh vẫn như nhau. Mọi việc em đều phải tự thân vận động. Chưa bàn tới tương lai như thế nào nhưng lúc nào anh cũng bảo anh cố gắng vì tương lai 2 đứa.
Mong anh/chị cho em xin lời khuyên ạ
