Nếu được chọn lại từ đầu, có lẽ cả tôi và anh đều sẽ không chọn nhau…
Nhìn từ bên ngoài, cuộc hôn nhân của tôi là điều mà nhiều người phụ nữ ao ước. Chồng tôi không rượu bia, không cờ bạc, không ngoại tình, không tụ tập bạn bè. Anh chỉ biết đi làm rồi về nhà, đưa đón con đi học, dành thời gian còn lại cho công việc. Mỗi tháng anh đưa tôi hơn 60 triệu đồng, chưa từng hỏi tôi tiêu gì, mua gì hay quản lý chi tiêu ra sao. Tôi thích gì có thể mua nấy, muốn chi tiêu thế nào cũng được. Bản thân anh gần như không có nhu cầu hưởng thụ, ngoài những chi phí sinh hoạt cơ bản cho bản thân.
Ngày trước, chúng tôi đến với nhau vì tình yêu. Anh là người chủ động theo đuổi, kiên trì và chân thành. Tôi từng tin rằng mình đã gặp đúng người đàn ông để đồng hành cả đời.
Nhưng rồi theo năm tháng, không có biến cố lớn nào xảy ra, không có người thứ ba, cũng chẳng có những trận cãi vã dữ dội. Chỉ là cảm xúc dành cho nhau cứ âm thầm hao mòn. Mệt mỏi tích tụ dần qua từng ngày, đến mức cả hai đều không còn đủ năng lượng để vun đắp, không còn muốn giải thích, không còn muốn chứng minh điều gì với đối phương nữa.
Chúng tôi không còn kể cho nhau nghe chuyện công việc, không còn chia sẻ những niềm vui hay nỗi buồn trong cuộc sống. Những cuộc trò chuyện dần biến mất. Sự im lặng ngày một nhiều hơn.
Giờ đây, ngày nào anh cũng ở lì trong phòng làm việc. Anh nhận cùng lúc hai công việc, hết làm việc lại chơi game đến tận khuya. Chỉ khi thật sự mệt mỏi và buồn ngủ anh mới bước vào phòng ngủ. Tôi biết anh lựa chọn như vậy không phải vì đam mê công việc hay trò chơi điện tử. Anh chỉ muốn bản thân bận rộn đến kiệt sức để không phải đối diện với thực tế giữa hai vợ chồng nữa.
Chúng tôi đã không còn đời sống vợ chồng từ rất lâu. Nếu có, một năm cũng chưa chắc nổi một lần.
Thế nhưng không ai rời đi.
Có lẽ chúng tôi ở lại vì trách nhiệm, vì con cái, vì sự tử tế mà cả hai vẫn còn dành cho nhau. Chúng tôi cùng nuôi dạy cô con gái nhỏ 4 tuổi, cố gắng mang đến cho con những điều tốt đẹp nhất. Trên danh nghĩa, chúng tôi vẫn là một gia đình trọn vẹn.
Ngày cuối tuần, hai bố con cùng vào bếp nấu ăn, cùng cười đùa với nhau. Nếu là tôi của nhiều năm trước, chắc hẳn tôi sẽ hạnh phúc lắm. Tôi sẽ chụp ảnh, sẽ trầm trồ, sẽ thấy biết ơn vì có một gia đình như vậy. Nhưng bây giờ tôi chỉ lặng lẽ đứng nhìn. Không vui, không buồn, không ghen tị, không kỳ vọng. Chỉ đơn giản là… sao cũng được.
Tôi đã đi qua giai đoạn tủi thân, trách móc và khóc lóc. Tôi đã học cách chấp nhận và thích nghi với cuộc sống hiện tại. Nhưng càng bình thản, tôi lại càng thấy lòng mình trống rỗng. Một cảm giác khó diễn tả thành lời.
Không phải hôm nay chúng tôi cãi nhau nên tôi viết những dòng này. Cũng không phải tôi đang quá xúc động hay đau khổ. Ngược lại, hôm nay là một ngày rất bình yên. Một ngày phẳng lặng như bao ngày khác. Chỉ là trong sự bình yên ấy, tôi chợt nhận ra mình không còn cảm nhận được niềm vui, mà cũng chẳng còn thấy buồn nữa.
Tôi không biết mình đang trải qua điều gì. Tôi chỉ biết rằng mình đang sống trong một cuộc hôn nhân không có sóng gió, nhưng cũng không còn hơi ấm
