2026-06-02 – 98

Bây giờ là gần 1 giờ trưa mà em vẫn chưa được ăn gì, con em sau một trận nôn trớ khóc ngằn ngặt thì cũng đã tạm lịm đi vì mệt. Nhìn trán con dán miếng hạ sốt, hơi thở vẫn còn nóng hổi mà lòng em thắt lại, nước mắt cứ thế chảy tràn ra gối không kìm được. Em viết những dòng này lên đây, chẳng mong giải quyết được gì, chỉ là ngực em thắt lại, nghẹn ứ không thở nổi nữa rồi, nếu không trút ra chắc em phát điên mất…
Vợ chồng em lấy nhau từ hai bàn tay trắng. Cưới xong dính bầu luôn, kinh tế ở quê thì các chị biết rồi đấy, khó khăn đủ đường. Con em từ lúc sinh ra lại hay ốm vặt, tiền sữa tiền thuốc thang như muối bỏ bể. Sau bao nhiêu đêm hai vợ chồng nằm vắt tay lên trán bàn tính, anh quyết định đi làm ăn xa theo công trình trong Nam, vài ba tháng mới dám bắt xe về một lần vì tiếc tiền vé. Anh đi làm mướn vất vả, phơi lưng phơi mặt ngoài nắng công trường, tháng nào có lương cũng chắt bóp giữ lại vài trăm tiêu vặt, còn đâu gửi sạch về cho em nuôi con và lo tiền sinh hoạt phí, điện nước cho cả nhà nội. Khó khăn quá nên anh buôn ma túy nên tiền cũng rủng rỉnh hơn nhưng em ở nhà khổ cực trăm bề mẹ chồng vô cùng khó tính, soi xét nét e từng chút, bố chồng thì hay hôn thơm cháu gái( cháu mới 2 tuổi mà ông cứ hôn vào môi con, dù ông còn hút thuốc lào thuốc lá, có lúc ông bế con mà nựng con thì đụng chạm ngực hoặc chỗ kín của con, e thấy rõ là ông đang xâm hại cháu 2 tuổi mà bà thấy vậy cứ cười bảo ông trêu chứ k có vấn đề gì. Phận làm dâu e chẳng dám lên tiếng. Em ở nhà, mang tiếng là có tiếng có miếng, nhưng thực chất chẳng khác gì một osin cao cấp không lương, lại còn phải nhìn sắc mặt người khác mà sống. Từ ngày chồng em đi xa, thái độ của mẹ chồng thay đổi hẳn. Bà coi em như một kẻ ăn bám ăn hại, là “gánh nặng” đổ lên vai con trai bà. Có những hôm con quấy khóc cả đêm, sáng ra em mệt rũ người, vừa chợp mắt được mươi mười lăm phút thì ngoài sân bà đã cố tình quét chổi loẹt xoẹt, rồi nói bóng nói gió vọng vào: “Nhà này vô phúc nên mới rước cái loại con dâu lười chảy thây, trưa trật chưa thấy mặt mũi đâu. Có lần bà bảo hai mẹ con mày nhảy cầu chết đi cho thằng Long lấy vợ mới. Chỉ khổ con trai tôi đi làm còng lưng nuôi béo cái loại ăn hại”. Lúc đó tai em ù đi, ngực đau nhói nhưng vẫn phải bật dậy lau nước mắt, vội vàng vào bếp nhóm lửa nấu đồ ăn sáng cho cả nhà. Có những lúc em tiêu cực mua 1 liều thuốc chuột cho vào nồi canh rồi cả nhà cùng chết, chứ chết 1 mình em không cam tâm.
Tiền chồng gửi về, em tiêu gì cũng phải ghi chép. Mua cho con hộp sữa tốt một chút, hay mua cân thịt ngon về cải thiện bữa ăn cho cả nhà thì bà đi rêu rao khắp đầu làng cuối ngõ là em hoang phí, ở nhà chỉ biết “bào” tiền của chồng để ăn diện với ăn ngon. Trong khi bà đâu có biết, có những tháng con đi viện, tiền thuốc tiền bỉm vượt quá số tiền chồng gửi, em phải muối mặt đi vay mượn bạn bè từng đồng một vì không muốn chồng ở xa phải lo nghĩ, phân tâm rồi tai nạn lao động.
Đỉnh điểm là đêm nay, con em bị sốt sình sịch, người nóng như hòn than. Thằng bé quấy khóc, em một tay bế con, một tay lục đục dậy nấu nước ấm lau người cho con, rồi dọn dẹp bãi nôn trớ của cháu. Tiếng động làm mẹ chồng em thức giấc. Em cứ nghĩ bà vào hỏi han cháu thế nào, nhưng không. Bà mở sầm cửa phòng, mặt hầm hầm rồi mắng xối xả vào mặt em:
“Mày làm cái gì mà đêm hôm không cho ai ngủ nghê gì thế? Nuôi đứa con cũng không xong, để nó ốm đau khóc lóc làm khổ cả nhà này. Thằng Hải nó đi làm khổ sở trong Nam nuôi mẹ con mày chưa đủ khổ hay sao mà mày còn ở nhà làm mình làm mẩy?”
Lúc đó, nhìn khuôn mặt lạnh lùng và những lời cay nghiệt của bà, em uất nghẹn đến mức tim thắt lại, không thốt lên được một lời nào. Em chỉ biết ôm chặt con vào lòng, lấy lưng che cho con rồi khóc nghẹn ngào. Con người ta đi lấy chồng, chồng đi xa thì được nhà chồng thương, nhà chồng đùm bọc. Còn em, một mình ôm đứa con thơ, cô độc và bất lực giữa bốn bức tường nhà chồng.
Nhiều lúc em nghĩ quẩn, em muốn thu xếp quần áo, ôm con bỏ về nhà ngoại ngay trong đêm cho khuất mắt. Nhưng nhìn lại, chồng em ở xa, anh ấy là người thương em thật lòng. Cứ nghĩ đến cảnh anh ở nơi đất khách quê người, cơm hàng cháo chợ, nghe tin vợ con ở nhà lục đục chắc anh suy sụp mất. Chính vì thương chồng mà em cứ nhẫn nhịn, cứ nuốt nước mắt vào trong suốt bao lâu nay.
Nhưng đến ngày hôm nay thì em kiệt sức thực sự rồi các chị ạ. Sống trong cái nhà này em thấy ngột ngạt như địa ngục, tinh thần em rệu rã lắm rồi. Có chị nào từng trải qua hoàn cảnh này chưa, cho em một lời khuyên với. Em nên tiếp tục nhẫn nhịn vì chồng, hay dứt khoát ôm con đi để tự giải thoát cho mình đây?

This entry was posted in . Bookmark the permalink.