2026-06-02 – 65

Có ai như mình không…
Sinh ra trong gia đình thuần nông, nhà có 4 anh chị em. Chị cả lấy chồng cách nhà khoảng 40km, nhưng anh rể nghiện rồi mất sớm, hơn 10 năm nay chị một mình nuôi 2 con. Anh trai duy nhất lấy vợ cách nhà 20km, có 2 con nhỏ, làm công ty nên thuê trọ gần chỗ làm, không ở cùng bố mẹ. Còn mình là con gái thứ 3, lấy chồng cách nhà 140km, hiện đã ly hôn và đang một mình nuôi 2 con gái nhỏ. Em gái út cũng từng ly hôn, giờ đã có gia đình mới và cuộc sống ổn định hơn.
Nhìn vậy thôi chứ cả 4 anh chị em ai cũng có cái khó riêng. Giờ bố mẹ đã ngoài 75 tuổi, sức khỏe yếu đi nhiều nhưng vẫn làm ruộng, chăn nuôi để sống. Bố mẹ vẫn hỗ trợ anh trai và chị dâu hoàn toàn gạo ăn, thức ăn thì tháng 1-2 lần anh chị lại về lấy thịt, gà, trứng, rau, cá…
Chị gái và em gái mình thì hoàn toàn không giúp được gì nhiều cho bố mẹ. Còn mình, thi thoảng bố mẹ có việc như sơn sửa nhà cửa, làm lại sân, mình cũng cố gắng hỗ trợ 5-7 triệu. Hoặc mua cho bố mẹ vài thứ lặt vặt như máy giặt, nồi cơm điện… Những lúc bố mẹ ốm đau cũng gửi chút tiền thuốc thang, hay thêm tiền để bố mẹ thuê người cấy, thuê máy gặt.
Chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói nếu bố mẹ không ngày một lớn tuổi và hay tủi thân hơn. Có những hôm mẹ gọi điện tâm sự rồi khóc. Mẹ nhắc chuyện ngày xưa chị dâu bị tắc vòi trứng, bố mẹ đã phải bán mấy chỉ vàng để lo cho chị đi mổ. Nhưng người đứng ra nói với bố mẹ, xin bố mẹ giúp là anh trai mình, còn chị dâu thì chưa từng mở lời hay nói một câu.
Rồi khi chị sinh cháu đầu, mẹ ra ở trọ chăm từ lúc sinh đến lúc cháu đi học. Sau đó sinh bé thứ hai, mẹ lại tiếp tục chăm đến lúc cháu cứng cáp mới về quê. Trong suốt thời gian đó, bố mẹ vẫn đều đặn hỗ trợ đồ ăn thức uống cho vợ chồng anh chị.
Nhưng điều làm mẹ buồn nhất là những lúc bố mẹ ốm đau, chỉ có anh trai gọi điện hỏi han hay về thăm. Còn chị dâu thì chưa bao giờ chủ động hỏi thăm bố mẹ một câu. Có lần mẹ ra gần chỗ anh chị để khám bệnh, tiện ghé vào chơi với cháu, chị cũng không hỏi han hay nói lấy một câu kiểu “mẹ cầm ít tiền đi xe ôm”, thế là mẹ tự bắt xe bus đi về.
Bản thân mình cũng là con dâu nên luôn động viên mẹ rằng thương con thương cháu thì nên nghĩ thoáng, đừng để ý nhiều cho mệt lòng. Nhưng tuổi già mà… nhiều khi bố mẹ nghĩ mình sống vì con cháu cả đời, đến lúc già yếu lại cảm thấy có con dâu mà như người dưng nên tủi thân.
Chị em mình với nhau thì không có hiềm khích gì cả, vẫn nhắn tin hỏi han, nói chuyện bình thường với chị dâu. Nhưng để mở lời góp ý thì thật sự chưa ai dám, vì ngại và cũng sợ mất lòng.
Nhiều lúc không biết phải làm sao nữa…
ps: Đây là tin nhắn e nhắn chung nhóm 4 anh chị em ruột trong nhà, chứ ko phải nhắn cho chị dâu đâu ạ

This entry was posted in . Bookmark the permalink.