Những đứa trẻ phải trưởng thành quá sớm, khi lớn lên, thường dễ xa cách ba mẹ.
Có những đứa trẻ vô tình trở thành người gánh vác cảm xúc cho cả gia đình:
Phải luôn phải hiểu cho ba mẹ,
Phải xuất sắc thay phần của người anh, người chị trong nhà để ba mẹ được tự hào, nở mày nở mặt
Phải ngoan để gia đình đỡ mệt,
Phải tự lập vì “ba mẹ đã quá vất vả”.
Những đứa trẻ này thường:
cực kỳ tinh tế,
giỏi nhìn nét mặt,
Giỏi đoán ý người khác
trưởng thành trước tuổi,
Tự lập
Nhưng cái giá là:
họ không còn thân thiết với ba mẹ, không xem ba mẹ là nơi để trở về mỗi khi yếu lòng nữa. Bởi vì khi còn nhỏ, những đứa trẻ ấy đã hình thành thói quen không dựa dẫm, không chia sẻ, không kể chuyện với ba mẹ.
Khi trưởng thành, họ có thể vẫn yêu thương ba mẹ bằng trách nhiệm,
nhưng không còn cảm giác gần gũi tự nhiên.
Show more
2:52 PM
Tất cả, suy cho cùng, khi một đứa trẻ phải lo lắng cho cảm xúc của người lớn trước khi lo cho cảm xúc của chính mình, đứa trẻ ấy không mất đi tuổi thơ — mà còn mất đi thứ quan trọng hơn: cảm giác an toàn khi được ở bên ba mẹ.
