TUI LÊN CHO MẤY BÀ MỘT BỘ NỮ CƯỜNG THÔNG MINH, TÀN NHẪN VÀ KHÔNG MỀM LÒNG ĐÂY
Năm ta lên ba, mẫu thân qua đời, phụ thân liền tục huyền.
Mẫu thân kế sủng ái ta vô bờ bến, ta đòi thứ gì bà ta cũng chiều chuộng.
Đến năm chín tuổi, ác danh của ta đã vang xa khắp kinh thành.
Cô mẫu thấy chuyện chẳng lành, bèn nhắc nhở phụ thân rằng mẫu thân kế đang dùng kế \”phủng sát\” để hại ta.
\”Kha Ngọc Lan tâm địa độc ác, không thể để ả tiếp tục dạy dỗ A Mãn, nếu không con bé sẽ thành phế nhân mất.\” Nhưng phụ thân ta bỏ ngoài tai.
Năm mười sáu tuổi, thanh danh ta thối nát, vị hôn phu Bạch gia tới tận cửa từ hôn.
Để giữ mối giao hảo, phụ thân ép muội muội kế thay ta thực hiện hôn ước.
Đúng ngày đại hỷ, ta bị nhốt trong phòng, bức ép uống thuốc độc.
Trong khi đó, muội muội kế xúng xính mũ phượng khăn quàng, dừng bước ngay trước cửa phòng ta.
1
Trước lúc này, ta chưa từng mường tượng Thẩm Như Khánh ôm ấp tâm tư gì với ta.
Bởi lẽ, ta chưa bao giờ để ả vào mắt.
Dù sao ả cũng là Nhị tiểu thư Thẩm gia, nhưng Kha Ngọc Lan xuất thân giáo phường, lại chỉ là kế thất.
Đối với ta, ả chẳng phải mối đe dọa.
Về phần Thẩm Như Khánh, ta coi ả như một con chim cảnh mua vui.
Thế mà giờ đây, ả sắp thay ta nghiễm nhiên trở thành Thiếu phu nhân Bạch gia.
\”Đại tỷ.\” Ả nhìn ta qua khe cửa, ánh mắt vừa chế giễu vừa thương hại: \”Đây chắc là lần cuối chúng ta gặp nhau, đại tỷ cứ yên tâm, đến Bạch gia, muội sẽ sống thật sung sướng thay phần tỷ.\”
Lần cuối ư? Sao lại là lần cuối?
Ta còn chưa kịp tiêu hóa, bụng đã đau quặn thắt.
Thức ăn duy nhất hôm nay của ta chỉ là một bát canh từ bữa trưa.
Phụ thân tự ý đổi hôn sự, ta nổi điên đập phá thư phòng của ông ta. Để răn đe, ông ta bắt ta cấm túc.
Mỗi ngày chỉ được phát cho một bát canh.
\”Ngươi dám hạ độc ta?\” Ta nhào tới, cố thò tay qua khe cửa nhưng chẳng thể chạm tới mặt ả. Bộ hỷ phục ả mặc trên người càng khiến ta ghen tức đến phát điên: \”Ngươi dám hại ta, phụ thân sẽ không tha cho ngươi đâu!\”
\”Phụ thân ư?\” Ả bật cười đắc ý: \”Đại tỷ vẫn luôn ngây thơ và… ngu ngốc như vậy.\” Ả ghé sát lại, hạ giọng.
\”Chuyện lớn nhỏ trong nhà, đương nhiên đều do phụ thân quyết định.\”
\”Bằng không, có mượn to gan cũng chẳng ai dám tiễn đại tỷ xuống suối vàng.\”
\”Ngươi nói gì?\”
Ta cứng đờ người, rồi gầm lên giận dữ: \”…Ngươi nói láo!\”
Ta là con gái ruột của ông ta cơ mà.
Sao ông ta có thể nhẫn tâm sát hại ta?
Chắc hẳn vẻ mặt ta lúc đó thảm hại lắm, đến mức Thẩm Như Khánh cũng lộ ra chút thương xót.
Ả chỉnh lại mũ phượng, cất giọng mỉa mai: \”Đại tỷ, tỷ vẫn luôn ngốc nghếch như vậy. Nếu không có sự cho phép của phụ thân, mẫu thân muội sao dám \’tôn sùng\’ tỷ lên tận mây xanh.\”
Tôn sùng ư?
Cô mẫu từng cảnh báo, mẫu thân kế đang dùng kế \”phủng sát\”, nhưng ta nào thèm để tâm.
Muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, ta cứ ngỡ đó là đặc quyền ta đáng được hưởng.
Kha Ngọc Lan không hầu hạ ta, chẳng lẽ bà ta dám hành hạ ta?
Thật nực cười.
\”Mẫu thân tỷ ỷ thế gả cho phụ thân, lúc nào cũng chèn ép ông ấy. Nhà ngoại tỷ lại cậy ơn cứu mạng, lúc nào cũng ra vẻ bề trên.\”
\”Bao năm qua, phụ thân nhẫn nhục chịu đựng. Khó khăn lắm mới đợi được nhà ngoại tỷ cáo lão về quê, rời khỏi kinh thành, ông ấy sao có thể giữ tỷ lại làm gai trong mắt?\”
\”Phụ thân chưa từng có chút tình thương nào dành cho tỷ đâu.\”
Giọng điệu Thẩm Như Khánh đều đều như ngâm nga, nhưng từng chữ lại như lưỡi dao sắc lẹm găm vào lòng ta, khiến ta phát điên.
Ta lắc mạnh cánh cửa, gào thét điên dại: \”Ta phải giết ngươi!\”
\”Giết ta sao?\” Ả cười khẩy: \”Tiếc là, tỷ chẳng còn cơ hội đó nữa rồi.\”
\”Thẩm Như Trang, phụ thân bảo tỷ làm ô uế gia phong, giữ lại chỉ mang họa. Thứ tỷ vừa uống là kịch độc, thêm một khắc nữa thôi, tỷ sẽ đi chầu Diêm Vương.\”
Ả chưa dứt lời, ta đã đau đớn lăn lộn trên sàn.
Cảm giác ruột gan đứt từng khúc, sống không bằng chết, ngũ tạng lục phủ như bị vạn kiến xâu xé.
Chưa từng nếm trải cực hình nhường này, ta không kìm được mà rú lên thảm thiết.
Không cam tâm chịu chết, ta cố hết sức với lấy cánh cửa, thều thào gọi người: \”Người đâu… cứu mạng…\”
Thẩm Như Khánh lùi lại một bước, nở nụ cười dịu dàng giả tạo.
\”Vậy thì, đại tỷ, muội muội xin cáo từ.\”
Ả từ từ khép lại khe cửa, nhốt ta vào bóng tối u ám.
\”…Đứng lại.\”
Ta cố thò tay qua khe cửa hòng ngăn ả, nhưng phí công vô ích.
Tiếng nhạc hỷ rộn rã ngoài hiên vọng vào, đâm xoáy vào màng nhĩ ta.
Mồ hôi vã ra như tắm, ta nằm liệt trên sàn, thoi thóp thở dốc.
Nỗi đau thể xác chẳng bằng sự giằng xé trong tâm hồn, ta có quá nhiều khuất mắc chưa tỏ.
Sao phụ thân lại nhẫn tâm đối xử với ta như vậy? Chỉ vì oán hận nhà ngoại, ông ta sẵn sàng giết chết con đẻ của mình sao?
Cả cuộc đời ta, lẽ nào chỉ là con rối trong tay Kha Ngọc Lan?
Tôn sùng ư?
Thì ra hai chữ ấy, tôn sùng chỉ là vỏ bọc, dồn vào chỗ chết mới là dã tâm thực sự.
Đến tận bây giờ ta mới nhìn thấu sự thật cay đắng này.
Quả nhiên ta quá đỗi ngu xuẩn.
Ta muốn gượng cười chua chát, nhưng chỉ phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt. Trong lúc giãy giụa, ta vô tình giật đứt túi hương bên hông.
Đây là kỷ vật mẫu thân để lại.
Thường ma ma, người vú nuôi chăm bẵm ta từ bé, trước khi rời đi từng dặn dò đây là bùa hộ mệnh của ta.
\”Đại tiểu thư, người phải giữ gìn cẩn thận. Phu nhân dặn chỉ khi nào bước đường cùng mới được mở ra.\”
Chẳng kịp nghĩ ngợi, ta dùng hết sức bình sinh xé toạc túi hương, một viên đan dược rớt xuống.
Thuốc giải sao?
Hay lại là độc dược?
Nhưng ta chẳng còn lựa chọn nào khác.
Là độc dược thì chết nhanh hơn, là thuốc giải thì may ra còn đường sống.
Ta nhắm mắt nhét viên đan dược vào miệng.
Kỳ lạ thay, cơn đau quặn thắt nơi bụng vơi đi nhanh chóng.
Đúng là thuốc giải rồi.
Ông trời vẫn còn chừa cho ta con đường sống.
Ha ha ha, ta cười sảng khoái, loạng choạng bò dậy ghé mắt qua khe cửa nhìn ra ngoài.
Lụa đỏ rợp trời, đèn hoa rực rỡ.
Sắc đỏ ấy cũng là ngọn lửa thù hận bùng cháy dữ dội trong lòng ta.
Phụ thân mắng ta hàng vạn câu, nhưng chỉ có một câu là đúng, ta thực sự đã bị nuông chiều sinh hư rồi.
Những gì bị cướp mất, ta nhất định phải đoạt lại bằng sạch.
2
Ta lặn lội đến Vũ Châu, nơi ở của Bạch gia.
Kha Ngọc Lan mơ tưởng con gái bà ta có thể yên ổn ngồi lên vị trí Thiếu phu nhân Bạch gia, hưởng hết vinh hoa phú quý ư? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Ta vốn chẳng phải người rộng lượng gì cho cam. Ai động đến mạng ta, ta nhất định bắt kẻ đó trả giá gấp bội.
Ta dừng chân ở Vũ Thành.
Gió bấc vùng quan ngoại lạnh buốt đến thấu xương. Ta bước đi chậm chạp giữa màn tuyết dày, chóp mũi đỏ lên vì rét.
Thường ma ma nhìn ta đầy xót xa: “Đại tiểu thư, hay người về nghỉ trước đi, để lão nô tới mã trường canh chừng cho.”
Ta lắc đầu kiên quyết.
\”Xương Ninh Quận chúa không dễ bị dắt mũi đâu, ta phải tự mình ra mặt.\”
Xương Ninh Quận chúa là Đại thiếu phu nhân Bạch gia, mang dòng máu hoàng tộc.
Nàng ta đam mê cưỡi ngựa, sở hữu một mã trường riêng ở ngoại ô, cứ nửa tháng lại đến cưỡi một lần.
Gần đây, mã trường mới mua về một con tuấn mã hung dữ, tính tình ngang tàng khó thuần, đến nay vẫn chưa ai có thể khiến nó phục tùng. Xương Ninh Quận chúa vì chuyện này mà đau đầu không thôi, đang ráo riết tìm người biết thuần ngựa.
Mà ta lại cực kỳ mê cưỡi ngựa.
Không chỉ biết xem tướng ngựa, ta còn có một thân bản lĩnh thuần mã do chính tay mẫu thân truyền dạy.
Cơ hội hiếm có thế này, sao ta có thể bỏ lỡ?
Ta phải nắm chặt lấy nó, mượn cơ hội tiếp cận Xương Ninh Quận chúa để đường đường chính chính bước chân vào Bạch gia.
Thường ma ma đau lòng đưa tay vuốt nhẹ má ta: “Đại cô nương chịu quá nhiều khổ cực rồi.”
“Nếu phu nhân còn sống, chắc chắn sẽ đau lòng lắm.”
Ta vô thức đưa tay chạm lên gò má mình.
Nơi đó có một vết sẹo dữ dội kéo dài đến tận khóe mắt.
Ngày trốn khỏi Thẩm gia, ta tự tay châm một mồi lửa.
Ngọn lửa hừng hực thiêu rụi quá khứ, nhưng vĩnh viễn không thể thiêu rụi hận thù trong lòng ta.
Ta mỉm cười trấn an ma ma, bảo rằng không sao cả.
\”Cứ xem như một dấu ấn nhắc nhở chính mình đi.\”
Sẽ có một ngày, ta bắt Kha Ngọc Lan và Thẩm Như Khánh phải trả giá đắt.
Chờ chực ở mã trường ròng rã một canh giờ, cuối cùng Xương Ninh Quận chúa cũng xuất hiện.
Quản sự mã trường dẫn ta đến diện kiến, giới thiệu ta là người thuần mã mới được tuyển.
\”Là nữ nhân sao?\” Xương Ninh Quận chúa nhíu mày không duyệt: \”Trẻ tuổi thế này, đừng bảo là kẻ lừa đảo đến kiếm chác nhé? Tuyết Lang của ta là giống ngựa quý hiếm, không phải ai cũng cưỡi được đâu.\”
Quản sự vội vàng khúm núm xoa tay: \”Quận chúa yên tâm, nô tài đã đích thân kiểm chứng. Tuy nha đầu này còn trẻ nhưng tay nghề thuần mã rất cừ khôi.\”
Nghe vậy, Xương Ninh Quận chúa dò xét ta từ đầu đến chân.
Ta khúm núm cúi đầu, diễn tròn vai một kẻ rụt rè sợ sệt.
Con ngựa bất kham ấy đã đổi qua cả chục người thuần mã, vậy mà vẫn chứng nào tật nấy, chẳng ai trị nổi.
Hiện giờ, Xương Ninh Quận chúa cũng không còn lựa chọn nào tốt hơn.
Huống hồ, ta đã sớm nhét bạc cho tên quản sự kia. Ông ta vừa muốn moi thêm tiền, lại vừa muốn lập công trước mặt chủ tử, kiểu gì cũng phải mở miệng nói đỡ cho ta vài câu.
Quả nhiên, sắc mặt Xương Ninh Quận chúa dịu đi đôi chút.
“Vậy thì để nàng ta thử xem.”
Tên quản sự lập tức mừng rỡ ra mặt: “Vâng, nô tài dẫn nàng ta đi ngay.”
3
Quả nhiên, ta đã thuần phục được con ngựa chứng ấy cho Xương Ninh Quận chúa.
Con bảo mã vốn hung hăng khó gần giờ lại ngoan ngoãn lạ thường, còn thân thiết dụi đầu vào lòng bàn tay ta.
“Ngươi thật sự làm được?”
Xương Ninh Quận chúa chăm chú nhìn ta, ánh mắt đầy tò mò: “Rốt cuộc ngươi dùng cách gì thế?”
Ta cúi đầu đáp nhỏ: “Thật ra cũng đơn giản thôi. Ta chỉ ghé tai nói với nó rằng, nếu còn không ngoan, ta sẽ làm thịt nó.”
“Ngựa vốn thông minh, tự biết thức thời mới là tuấn kiệt.”
Xương Ninh Quận chúa thoáng sững người.
Nô tỳ bên cạnh lập tức quát lớn: “To gan!”
Ta vội vàng quỳ xuống:
“Xin Quận chúa thứ tội.”
Không ngờ Xương Ninh Quận chúa lại bật cười khanh khách: “Thú vị thật.”
Nàng ta khẽ gật đầu: “Đúng là ngoài dự liệu của ta. Lá gan của ngươi không nhỏ đâu.”
Ta phủ phục trên đất, không nói thêm lời nào, dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn.
Kẻ bề trên thường thích những kẻ can đảm, nhưng lại muốn kẻ đó tuyệt đối thuần phục và tuân lệnh mình.
Xương Ninh Quận chúa cũng không ngoại lệ.
Ánh mắt nàng ta lộ rõ vẻ tán thưởng, bắt đầu dò hỏi lai lịch của ta.
Ta ngoan ngoãn đáp từng câu theo đúng kịch bản đã chuẩn bị từ trước.
Sinh ra nơi thôn dã, từ nhỏ đã theo cha mẹ nuôi ngựa, sau này song thân qua đời, được một bà mối tốt bụng cưu mang.
Không ngờ quê nhà gặp thiên tai liên miên, dân chúng ly tán, ta đành tha hương đến Vũ Châu kiếm kế sinh nhai.
“Nghe cũng thật không dễ dàng.”
Xương Ninh Quận chúa chống cằm nhìn ta, chậm rãi nói: “Trùng hợp là trong phủ ta có một con ngựa cái sắp sinh. Ta đang thiếu người hiểu việc chăm nom, ngươi có bằng lòng làm không?”
Ta vội vàng gật đầu lia lịa: \”Dân nữ tình nguyện.\”
\”Tốt lắm, sáng mai ngươi đến phủ tìm quản gia nhận việc đi.\”
\”Tạ ơn Quận chúa!\”
Đợi xe ngựa của Xương Ninh Quận chúa đi khuất, ta mới đứng dậy.
Thường ma ma vội vàng chạy đến đỡ ta, giọng nói run run vì kích động: \”Đại tiểu thư, thành công rồi.\”
Ta khẽ \”ừ\” một tiếng.
\”Nhưng mà…\” Thường ma ma lộ vẻ lo âu: \”…Dù vào được Bạch gia, làm sao tìm Thẩm Như Khánh báo thù? Ả là Nhị thiếu phu nhân, lão nô nghe ngóng được, vợ chồng ả tình cảm mặn nồng lắm.\”
\”Bạch Nhị thiếu gia say mê ả như điếu đổ, chắc chắn sẽ không đứng về phía đại tiểu thư đâu.\”
Bạch Ngọc Minh đương nhiên sẽ không giúp ta.
Ta và hắn tuy được đính ước từ nhỏ, nhưng chưa từng một lần giáp mặt.
Tình cảm nhạt như nước ốc.
Hắn chắc hẳn còn cầu mong tống khứ được ả ác nữ là ta, rước một nương tử hiền thục như Thẩm Như Khánh về dinh.
\”Vậy ý của đại tiểu thư là…\”
\”Ai bảo báo thù là phải dựa dẫm vào nam nhân?\” Ta cười gằn: \”Không cần Bạch Ngọc Minh, ta vẫn thừa sức lấy mạng Thẩm Như Khánh.\”
Về phần Bạch Ngọc Minh, hắn ngoan ngoãn ngậm miệng thì không sao.
Bằng không, ta sẽ tiễn hắn xuống suối vàng cùng ả.
