Lương 25 triệu nhưng đêm nào cũng trằn trọc vì cái mác “Người tốt” quá đắt giá.
Có bao giờ chúng ta đứng trước gương vào lúc 2 giờ sáng, tự hỏi tại sao mình đã trầy trật hy sinh vì người khác nhưng thứ nhận lại chỉ là sự cẩu thả trong cách họ đối xử?
Chúng ta sợ bị đánh giá, sợ bị nói là “thay đổi”, sợ làm vỡ lở những mối quan hệ đã dày công xây dựng suốt 10 năm.
Lại nữa rồi.
Sự thật là, cái gọi là “biết điều” đôi khi chính là liều thuốc độc làm tê liệt đi quyền được tôn trọng của chính mình. Sự thay đổi mà họ thấy, thực chất là khi chúng ta quyết định ngưng làm một cỗ máy logic phục vụ cảm xúc cho thiên hạ để bắt đầu sống cho mình.
