“Xạ thủ Liên Xô không nhắm đầu lính Đức… họ cố tình bắn vào chỗ này mới đáng sợ!”
Trong Thế chiến II, nhiều tay bắn tỉa Liên Xô thường không nhắm vào đầu binh lính Đức.
Thay vào đó, họ ngắm thẳng vào phần đùi.
Lý do là vì một người bị thương sẽ không thể tự rời chiến trường.
Anh ta cần từ hai đến bốn đồng đội khiêng đi cứu chữa.
Điều đó đồng nghĩa chỉ với một phát đạn, nhiều binh sĩ khác cũng phải rời khỏi giao tranh.
Trong khi đó, nếu bắn chết tại chỗ, họ chỉ loại bỏ được đúng một người.
Vì vậy tại trận Stalingrad, chỉ cần bắn bị thương một lính Đức, xạ thủ Liên Xô có thể khiến cả một tổ lính mất khả năng chiến đấu.
Vừa làm suy yếu đối phương, vừa tiết kiệm đạn dược.
