2026-04-22 – 92

Bởi vì mắc chứng mù mặt, kết hôn đã vài tháng nhưng tôi vẫn chẳng thể nhớ nổi khuôn mặt của chồng mình, chỉ biết anh là một thú nhân Rắn đen.

Tối nay, tôi vẫn ra cửa đón chồng đi làm về như thường lệ, nhưng trước mắt lại bất thình lình hiện lên một loạt bình luận:

[Nữ phụ thật đáng thương, chồng cô ta ỷ vào việc cô ấy mù mặt không phân biệt được ai là ai nên phái anh em tốt đến giả mạo mình, còn bản thân thì chạy đi hú hí với mối tình đầu. Quá đáng thật sự!] [Nhưng mà cô ta hoàn toàn không phát hiện ra người trước mặt chẳng phải chồng mình thật à? Chồng cô ta là rắn, còn tên này là một con sói, căn bản chẳng có điểm nào giống nhau cả!]

Tôi nhìn mấy dòng bình luận mà chợt hơi ngờ ngợ. Nhưng nếu chỉ nhìn mặt, tôi thực sự không thể phân biệt được người trước mắt rốt cuộc là ai.

Mãi cho đến lúc tắm rửa xong xuôi, tôi dán mắt vào “anh chồng” chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm, thắc mắc lên tiếng:

“Chồng ơi, sao hôm nay anh… chỉ có một cái thôi vậy?”

1

Nghe vậy, động tác của người trước mặt bỗng chốc cứng đờ. Hai má anh ta ửng hồng, chẳng biết là do ngượng ngùng hay do tức giận: “Đâu có, em nhìn nhầm rồi.”

Giọng anh ta trầm ấm. Không biết có phải cố tình bắt chước hay không, nhưng quả thực cực kỳ giống với chất giọng của chồng tôi.

Tôi khẽ nheo mắt, bước tới gần: “Sao lại không có?”

Ngón tay tôi lướt dọc từ cơ ngực xuống tận bụng dưới, vừa sờ soạng vừa nhận xét: “Cơ ngực vẫn rất săn chắc, cơ bụng cũng rõ nét, đường cơ vline cũng không thay đổi nhiều, nhưng mà…”

Nói đoạn, ngón tay tôi dừng lại ở vùng bụng dưới của anh ta, ranh mãnh khều một cái: “Nhưng mà chỗ này của chồng hôm nay có vẻ hơi lỏng lẻo thì phải, trước kia rõ ràng căng phồng đến mức nứt cả quần cơ mà.”

Mặc dù thú nhân sở hữu hình dáng con người, nhưng chung quy lại vẫn giữ lại một phần đặc trưng của dã thú.

Loài rắn thì, hai cái song song.

Theo từng động tác của tôi, cơ thể người trước mặt bỗng run lên bần bật. Anh ta vội vã đè tay tôi lại, giọng điệu có phần run rẩy: “Đâu có, là… là do cái quần này mua nhầm size lớn quá, nên… nên mới không bó sát nữa đấy.”

“Ra là vậy…”

Tôi nhìn chằm chằm vào đôi tai và chiếc cổ đã đỏ ửng của anh ta, khẽ mỉm cười. Tôi bước tới choàng tay qua cổ anh ta, làm ra vẻ lo lắng vô cùng: “Chồng à, nhỡ đâu có bệnh thật, anh cũng đừng giấu giếm mà không chịu đi khám, biết chưa?”

Người đàn ông cắn răng nặn ra một chữ “Được” từ trong cổ họng. Anh ta đưa tay gỡ tôi ra khỏi người: “Muộn rồi, mau nghỉ ngơi đi.”

Nhưng tôi lại không chịu buông tha. Tôi vòng tay ôm chặt cổ anh ta, kéo tuột cả hai ngã nhào xuống giường: “Không được, em phải kiểm tra xem anh thực sự không có vấn đề gì mới yên tâm.”

Màn hình bình luận hiện lên đầy vẻ khó hiểu:

[Sao tự dưng hôm nay nữ phụ lại khác thường thế nhỉ? Có phải cô ta phát hiện ra điều gì rồi không?] [Chắc không đâu, Lương Mục đã đóng giả đến mấy lần rồi mà cô ta có nhận ra điều gì đâu.] [Nhưng mấy lần trước đâu có hành động vượt quá giới hạn thế này. Hôm nay là lần đầu tiên hai người họ chung giường chung gối, Lương Mục có một cái thì làm sao mà đọ lại hai cái của nam chính được chứ~]

Thì ra anh ta tên là Lương Mục.

Thì ra anh ta thực sự không phải là chồng tôi.

Tôi khẽ nheo mắt, bàn tay men theo vòng eo của anh ta trượt dần xuống dưới: “Chồng ngoan, cho em thử một chút đi mà…”

Trong lúc mải nói chuyện, ngón tay tôi đã luồn thẳng vào trong áo anh ta. Lương Mục run lên bần bật, từ trong cổ họng bật ra một tiếng hừ đầy kìm nén.

Giây tiếp theo, một đôi tai thú trắng như tuyết đột ngột mọc ra từ trên đỉnh đầu anh ta.

2

Quá lộ liễu rồi, tôi thực sự không thể nhắm mắt làm ngơ được nữa.

Bầu không khí trong phòng nháy mắt chìm vào tĩnh lặng. Cả người Lương Mục cứng đờ như tượng đá.

Tôi cố nhịn cười, vươn tay bóp nhẹ chiếc tai thú của anh ta: “Chồng ơi, cái gì đây?”

Lương Mục chật vật định thần lại, cười gượng gạo: “Đây… đây là bất ngờ anh dành cho em.”

Tôi ngẩn người: “Hả?”

“Thì là… mấy cái tai thú các kiểu ấy.” Ánh mắt Lương Mục lảng tránh, cố gắng bịa chuyện: “Anh nghe nói con gái mấy em đều thích mấy thứ này, nên… nên anh đã chuẩn bị một chút.”

Bịa chuyện cũng bài bản gớm.

Tôi lại bóp thêm vài cái nữa. Chiếc tai thú mềm mại, ấm áp, xúc cảm tuyệt vời đến mức mấy cái đạo cụ tai thú rởm trên mạng hoàn toàn không thể sánh bằng.

Tôi giả vờ tin sái cổ, cố tỏ ra ngây thơ ngó ra phía sau lưng anh ta: “Vậy chồng ơi, anh có chuẩn bị thêm đuôi không?”

Mặt Lương Mục cứng đờ: “Có… có chứ.”

Thực ra chẳng cần anh ta nói tôi cũng đã nhìn thấy rồi.

Phía sau quần cộm lên một cục to đùng.

Bây giờ thì phía trước xẹp lép mà phía sau lại phình to rồi.

[Chậc chậc chậc, nữ phụ đúng là phụ nữ thạo đời, dăm ba chiêu đã dụ dỗ được tên xử nam Lương Mục hiện cả nguyên hình thú rồi.] [Nữ phụ cũng quá lẳng lơ và trơ trẽn rồi, đứng trước mặt người đàn ông nào cũng có thể tỏ ra quyến rũ được.] [Não của lầu trên bị úng nước rồi à. Từ đầu đến cuối nữ phụ đều nhầm người đối diện là chồng mình đấy! Nếu muốn chửi thì phải chửi nam chính và nam phụ kia chứ! Dựa vào việc nữ phụ bị mù mặt mà làm ra chuyện này, thực sự nên cho hai gã đó một bài học nhớ đời!]

Quả thực nên cho bọn chúng một bài học thích đáng.

Tôi nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Lương Mục, trong lòng tôi chợt nảy ra một ý: “Chồng vẫn nhớ phải chuẩn bị bất ngờ cho em, em vui quá!”

Nói rồi, tôi bước xuống giường, lôi từ sâu trong tủ quần áo ra một chiếc hộp. Mở ra, bên trong là một bộ đồ lót bó sát xuyên thấu, ngay vị trí trước ngực còn đính kèm hai chiếc kẹp bạc nhỏ xinh.

“Vậy chắc chắn chồng cũng không quên cái này đâu. Mau thay vào đi, bộ này mà kết hợp với đôi tai thú kia thì đúng là một tuyệt tác!”

Lương Mục sững sờ, không dám tin vào mắt mình: “Em muốn anh mặc cái này?!”

“Đương nhiên rồi.”

Tôi vờ như không hiểu: “Chồng quên rồi sao? Lần trước anh đã hứa với em rồi mà.”

Lương Mục nghiến răng: “Em nhớ nhầm rồi, anh không có…”

“Chồng không được chơi xấu!”

Ánh mắt tôi đầy ẩn ý: “Hay là… chồng muốn em đích thân thay cho anh?”

This entry was posted in . Bookmark the permalink.