2026-04-19 – 10

Có bao giờ bạn thử quay lại… làm chính mình của những năm tháng cắp sách đến trường?

Một buổi chiều tan học.
Bạn đứng trong lớp đầy lo lắng khi trong tay là một bài kiểm tra… điểm kém.

Bạn đi về nhà với biết bao tưởng tượng và sợ hãi:

“Không biết ba mẹ có la mình không…”
“Có phải mình làm ba mẹ thất vọng rồi không…”
“Liệu ba mẹ còn yêu mình nữa không…”
“Ba mẹ sẽ phạt mình cho xem…”
“Hay là… mình thật sự không giỏi như người ta?”

Và ngay trong khoảnh khắc đó,
nếu được quyền ước một điều thôi…

Bạn sẽ ước gì?

Có phải là:

“Dù con điểm kém… ba mẹ vẫn ôm con như mọi ngày.”
“Ba mẹ đừng vội thất vọng… hãy nghe con nói.”
“Ba mẹ hiểu rằng… con đã rất cố gắng.”

Bạn không cần một bài giảng dài.
Không cần những lời so sánh.
Càng không cần một cơn giận dữ.

Thứ bạn cần…
chỉ là một ánh nhìn không phán xét.
Một câu hỏi nhẹ nhàng.
Và một cảm giác rất rõ ràng:

“Con vẫn được yêu thương… ngay cả khi con chưa làm tốt.”

Bởi vì thật ra,
không có đứa trẻ nào muốn mình kém cả.

Đằng sau một bài điểm thấp,
có thể là một chỗ chưa hiểu.
một ngày mệt mỏi.
một nỗi lo không nói thành lời.
hay chỉ đơn giản… là một lần chưa kịp tốt hơn.

Nhưng nếu sau tất cả,
điều con nhận lại là sự trách mắng, thất vọng, so sánh…

Con sẽ học được gì?

Có thể con sẽ sợ.
Có thể con sẽ cố gắng… nhưng là cố gắng để không bị la.
Có thể con sẽ im lặng… giấu tiệt bài kiểm tra này đi.

Còn nếu sau một lần chưa tốt,
con vẫn được lắng nghe, được hiểu, được tin tưởng…

Thì điều con học được không chỉ là kiến thức.

Mà là:
“À, mình có thể sai… nhưng mình vẫn có giá trị.”
“À, mình có thể chưa giỏi… nhưng mình có thể tốt hơn.”

Và từ đó,
con mới thật sự muốn cố gắng.

Không phải vì sợ.
Mà vì con tin… mình có ba mẹ làm điểm tựa và yêu thương mình.
——————————-
Chuyên gia tâm lý Hoàng Duyên
Giám đốc Trung tâm Tâm lý và Phát triển Con người NHC Việt Nam CN Hoàng Hoa Thám (HCM)

This entry was posted in . Bookmark the permalink.