Có một người mẹ, trong suốt nhiều năm, luôn mang trong mình một niềm tin rất chắc chắn:
“Bé nhà chị yếu lắm, bé không làm được đâu…”
Là một người mẹ, chị luôn cố gắng bảo vệ và chăm sóc con theo cách tốt nhất mà chị biết.
Nhưng cũng chính vì tin rằng con yếu, nên ngay cả một việc tưởng chừng rất bình thường như đạp xe, chị cũng không dám để con thử.
Trong tâm trí chị, hình ảnh về con đã được “đóng khung” từ rất lâu rồi.
Thế rồi, trong chuyến đi rừng vừa qua, đã có một điều mà chính chị cũng không thể ngờ tới:
bé nhà chị đã đạp xe và hoàn thành chặng đường 15km.
Khoảnh khắc con chạm đích…
người mẹ đứng lặng vài giây, rồi vỡ òa.
Chị khóc.
Không chỉ vì con đã làm được.
Mà vì lần đầu tiên, chị nhận ra:
hình ảnh về con trong tâm trí mình – bấy lâu nay – có thể đã sai.
Còn đứa trẻ?
Có lẽ, cũng lần đầu tiên trong đời, con có một trải nghiệm rất khác về chính mình:
Mình làm được.
Mình không yếu như mình từng nghĩ.
Mình có thể vượt qua.
Và đó là một khoảnh khắc rất quan trọng.
Bởi vì có những đứa trẻ không thất bại vì năng lực…
mà thất bại vì chưa bao giờ được tin rằng mình có thể.
Làm việc với rất nhiều phụ huynh, Duyên nhận ra một điều rất quen thuộc:
Chúng ta thường mang trong mình rất nhiều “niềm tin giới hạn” về con.
“Con mình yếu lắm.”
“Con mình không làm được đâu.”
“Thôi đừng ép, con không chịu nổi đâu.”
Những câu nói ấy, nghe thì có vẻ là bảo vệ.
Nhưng thực ra, lại đang vô tình tạo nên một “chiếc lồng sắt” giới hạn con.
Và để thay đổi một đứa trẻ, đôi khi không phải là thêm kiến thức hay kỹ năng.
Mà là một trải nghiệm đủ mạnh để phá vỡ niềm tin cũ.
Giống như hành trình 15km ấy.
Không chỉ là một quãng đường,
mà là một cột mốc.
Nơi một đứa trẻ bước ra khỏi vùng an toàn.
Và một người mẹ, cũng bắt đầu bước ra khỏi những giới hạn trong chính suy nghĩ của mình.
——————————-
Chuyên gia tâm lý Hoàng Duyên
Giám đốc Trung tâm Tâm lý và Phát triển Con người NHC Việt Nam CN Hoàng Hoa Thám (HCM)
