2026-04-12 – 38

BỘ NÀY TAG LÀ TRUYỆN LINH DỊ MÀ NÓ HÀI THÌ THÔI LUÔN Á TRỜI, TIẾP NỐI SERIES NGƯỜI GIỮ TỪ ĐƯỜNG HÔM BỮA NHA MẤY BÀ ƠI

Chị họ rủ tôi tham gia một chương trình truyền hình thực tế phát sóng trực tiếp. Trong đó có một phân đoạn chị ấy phải hóa thân, tái hiện lại cuộc sống thường ngày của một kỳ nữ thời Thanh.

Vở diễn vừa khép lại, cả trường quay rần rần vỗ tay tán thưởng, chỉ riêng người luôn đối đầu với chị họ là bĩu môi chê bai.

“Đứng không ra đứng, ngồi không ra ngồi, lại còn chẳng có gót sen ba tấc, sao có thể gọi là hay cơ chứ?”

Vốn dĩ xưa nay chị họ tôi luôn hiền thục dịu dàng, nay bỗng dưng xắn tay áo lao vào tát lấy tát để vào mặt cô ả: “Con ranh con ồn ào!”

Đánh người xong, chị họ còn quay sang khóc lóc tố cáo với tôi: “Uyển Như, sao cô ta dám bảo chị đóng chính bản thân mình mà cũng không xong.”

Thật đau đầu, bà cô tổ nhập vào người chị họ lại nổi giận rồi.

1

Vừa kết thúc chuyến du lịch Tân Cương trở về nhà tổ, tôi đã nhận được ngay điện thoại của chị họ.

“Uyển Như à, tổ sản xuất chương trình chị đang tham gia muốn quay một tập về truyền thừa gia tộc, có thể cho chị mượn tạm nhà tổ làm bối cảnh quay được không? Em là người trông coi nhà thờ tổ, chuyện này chị chỉ có thể bàn bạc với em thôi.”

Chị họ nói không sai, vì bẩm sinh đã có đôi mắt âm dương, có khả năng nhìn thấu quỷ thần nên tôi được các vị tổ tiên chọn làm người canh giữ từ đường.

Tôi còn chưa kịp mở miệng, bà cô tổ đã từ trong chuỗi hạt bồ đề chui ra tranh lời trước: “Hỏi con bé xem có trả tiền thuê không, có thì cho mượn.”

Tất nhiên, chị họ chẳng thể nào nghe thấy giọng của bà được. Tôi đưa tay day trán, bà cô tổ đúng là nữ thương nhân huyền thoại thời đại Thanh có khác, mở miệng ra là tiền với bạc. Nhưng tổ tiên nhà mình, làm sao có thể cãi lời được, chỉ đành chiều theo ý bà thôi.

Tôi đem câu đó hỏi lại chị họ. Chị ấy nhanh nhảu đáp chắc chắn là có, chỉ cần đồng ý cho chương trình mượn nhà làm bối cảnh quay, giá cả hai bên cứ từ từ thương lượng.

Bà cô tổ đưa ra một con số, tôi truyền đạt lại cho chị họ và chị ấy sảng khoái gật đầu đồng ý luôn.

Lúc này, vị tổ tông râu tóc bạc phơ từ trong chuỗi hạt bồ đề chui ra, mặt mày sa sầm. Bà cô tổ nhẹ nhàng khuyên nhủ ông: “Tổ tông à, nhiều tiền thì nhang khói nhà chúng ta mới càng nghi ngút chứ.”

Tổ tông đành phải miễn cưỡng gật đầu đồng ý: “Thôi được rồi, dù sao bà cũng đã đồng ý rồi thì không thể nuốt lời được. Còn nữa, đồ đạc trưng bày trong nhà tuyệt đối không được tùy tiện đụng chạm vào, những thứ này đáng giá cả một gia tài đấy.”

Tôi lại đem tất cả những lời này dặn dò lại với chị họ. Chị ấy liên tục đảm bảo sẽ không có chuyện đó xảy ra, đến lúc đó nhân viên tổ sản xuất sẽ đến sắp xếp hiện trường trước, bảo chúng tôi cứ yên tâm.

Chị họ nói quả không sai, chưa đầy hai ngày sau, tổ sản xuất chương trình đã đến gõ cửa nhà tổ. Người ra mở cửa là quản gia bác Trần.

Bác Trần nhắc nhở bọn họ đi đứng phải cẩn thận, không được giẫm đạp lên hoa cỏ, nếu không tổ tiên sẽ nổi giận đấy. Tuy đám nhân viên không hiểu gì, nhưng vẫn răm rắp nghe lời, vô cùng cẩn trọng.

Dưới sự giám sát gắt gao của bác Trần, tổ sản xuất đã hì hục làm việc suốt một ngày trời mới đóng gói xong xuôi tất cả những món đồ cổ thật dễ vỡ trong nhà của bác cả vào thùng và cất gọn vào kho. Cất đồ thật xong xuôi, họ mới lấy những món đồ cổ giả đã chuẩn bị từ trước ra bày biện.

Tổ sản xuất đến nhanh như gió, đi cũng nhanh như chớp. Sáng sớm hôm sau, chị họ dẫn theo một người đàn ông trung niên quay trở lại nhà tổ. Vừa nhìn thấy tôi, chị họ đã vô cùng lịch sự giới thiệu.

“Đạo diễn Lộ, đây là em họ tôi, Uyển Như.”

Đạo diễn Lộ đánh giá tôi vài cái rồi rút một tấm danh thiếp từ trong túi ra: “Cô Trần, cô có hứng thú bước chân vào giới giải trí không?”

Gương mặt chị họ thoáng hoảng hốt, vội vàng thay tôi từ chối: “Đạo diễn Lộ, Uyển Như là người giữ nhà tổ, con bé không màng đến chuyện thế tục đâu.”

Nói đến thế là đủ hiểu, đạo diễn Lộ là một người thông minh, ông ta cất tấm danh thiếp đi rồi tự động tìm một chủ đề khác để trò chuyện.

Tôi và chị họ dẫn đạo diễn Lộ đến địa điểm quay, nhờ ông ta nhắc nhở nhân viên và các khách mời ngày mai đến không được chạy lung tung trong nhà tổ. Đạo diễn Lộ liếc nhìn những bông hoa ngọn cỏ ven con đường đá nhỏ, đưa tay quệt những giọt mồ hôi lạnh toát ra trên trán.

“Tất nhiên rồi, những loài hoa cỏ quý hiếm này, sao lại cứ thế trồng tùy tiện ở đây vậy?”

Tôi nở nụ cười gượng gạo đáp lời ông ta: “Tổ tiên nhà chúng tôi thích vậy.”

Hoa cỏ trong sân nhà tổ đều đã trải qua trăm năm sương gió, tùy tiện nhổ một cây cũng đáng giá cả gia tài.

Đạo diễn Lộ gật gù ra chiều đã hiểu: “Cô Trần cứ yên tâm, tôi sẽ dặn dò bọn họ thật kỹ lưỡng.”

This entry was posted in . Bookmark the permalink.