MƯU HÈN KẾ BẨN CHI CHO MỆT, HAI CHỊ EM HỢP TÁC XỬ THẰNG TRA NAM RỒI ÔM TRỌN GIA TÀI CÓ PHẢI NHÀN HƠN KHÔNG? MOTIP CHỊ EM GIÀNH THẰNG ĐÀN ÔNG KO HỀ CÓ TRONG BỘ NÀY NHA
Để danh chính ngôn thuận đưa thứ muội của ta vào phủ, Tấn Dương Hầu đã cầu thú ta, còn muội muội thì đi theo với thân phận đằng thiếp bồi giá.
Thế là rốt cuộc bọn họ cũng được toại nguyện, ngày đêm kề cận sớm tối bên nhau.
Cậy được sủng ái, thứ muội năm lần bảy lượt chạy đến trước mặt ta để khoe khoang, diễu võ dương oai.
Nhưng ta chẳng mảy may bận tâm, chỉ một lòng hưởng thụ vinh hoa phú quý, ăn ngon mặc đẹp, tĩnh tâm làm một kẻ tàng hình trong Hầu phủ.
Ngờ đâu chưa đầy một năm sau, Tấn Dương Hầu lại rước cô ả thanh mai trúc mã đang chịu tang chồng vào phủ.
Bầu trời của thứ muội như sụp đổ, nàng ta khóc lóc, làm loạn, thậm chí là đòi thắt cổ t/ự t/ử.
Thế nhưng Tấn Dương Hầu càng lúc càng chán ghét, đến mức gặp mặt nàng ta một lần cũng chẳng buồn đoái hoài.
Đến đường cùng, thứ muội chạy thẳng đến chính viện làm ầm ĩ một trận.
Khóc đến mệt lả, nàng ta lau nước mũi, nghi hoặc nhìn dáng vẻ thong dong tự tại của ta: “Tỷ tỷ, dù sao Hầu gia cũng là phu quân của tỷ, chẳng lẽ chưa từng có khoảnh khắc nào tỷ thấy đau lòng vì hắn sao?”
Ta cẩn thận ngẫm nghĩ một phen, nhận ra cũng không hẳn là không có.
Nếu như hắn đánh mất tước vị Hầu gia này, e rằng ta sẽ đau lòng đến chết mất.
1
Tấn Dương Hầu đem lòng yêu thương thứ muội, nhưng lại khăng khăng cầu thú ta.
Bởi lẽ triều đại của ta phân biệt đích thứ vô cùng nghiêm ngặt, ranh giới tôn ti trật tự là thứ không thể vượt qua.
Tấn Dương Hầu mang tước vị cao quý, trong khi phụ thân ta chỉ là một chức Lang trung nhỏ bé ở Bộ Công mang hàm ngũ phẩm.
Đừng nói là thứ muội, dù ta là nữ nhi đích xuất đi chăng nữa thì theo lẽ thường tình, ta cũng chẳng có cửa để trèo cao bám cành cành vàng lá ngọc của Hầu phủ.
Nhưng Tấn Dương Hầu đã quyết tâm phải đưa thứ muội vào bằng được, suy đi tính lại, hắn đã nghĩ ra một cách vẹn cả đôi đường.
Hắn hỏi cưới đích trưởng nữ là ta, đồng thời để thứ muội làm đằng thiếp bồi giá đi theo vào Hầu phủ.
Thêm nữa, lúc ở nhà ta vốn mang tiếng là người có tính tình hiền hòa, lại là tỷ muội ruột thịt với thứ muội.
Hắn chắc mẩm rằng sau này vào Hầu phủ, dù ta có làm đương gia chủ mẫu thì cũng sẽ không làm khó dễ gì nàng ta.
Ngay khi tin tức này truyền ra ngoài, khắp chốn kinh thành không ai là không đỏ mắt ghen tị với thứ muội.
Người ta đều rỉ tai nhau rằng nàng ta tốt số, mới khiến Tấn Dương Hầu hao tâm tổn trí, trải đường dọn lối cho nàng ta đến mức ấy, quả là phúc phần mà người khác có cầu cũng chẳng được.
Nghe những lời bàn tán đó, ta chỉ khẽ cụp mắt xuống, trong lòng luôn mơ hồ cảm thấy có chỗ nào đó sai sai.
Nếu thực sự yêu thương nàng ta sâu đậm đến thế, sao hắn lại nỡ để nàng ta phải làm kiếp bé mọn suốt đời? Thiếu gì cách vẹn toàn hơn cơ chứ.
Tuy trong lòng ôm vài suy nghĩ khác biệt, nhưng ngày thường ta vốn quen sống yên phận nên cũng chẳng buồn mở miệng nhiều lời, chỉ an phận nghe theo sự sắp xếp của gia đình.
Dù sao thì mối hôn sự với phủ Tấn Dương Hầu này, đối với ta mà nói cũng là món hời có thắp nhang bái Phật cũng chưa chắc cầu được.
2
Tấn Dương Hầu vừa rời đi, mẫu thân ta đã được nha hoàn dìu bước vào viện của ta.
Xưa nay tính cách của bà vốn mềm mỏng, gặp chuyện gì cũng chẳng thể tự mình làm chủ.
Chính vì vậy mà bao năm qua, phụ thân ta mới dồn nhiều sự sủng ái hơn cho Chu di nương, cũng chính là thân mẫu của thứ muội ta.
May thay Chu di nương không phải kẻ tâm địa độc ác, ngày thường ngoài việc hay tranh giành dăm ba xấp vải vóc và có phần kiêu ngạo ra, bà ta chưa từng làm chuyện gì mờ ám hay hại người.
Trái lại, hồi mẫu thân ta đổ bệnh, bà ta còn không màng mệt mỏi, túc trực chăm sóc bên giường bệnh ngày đêm không rời.
Chỉ đến khi mẫu thân ta khỏi hẳn, Chu di nương mới khôi phục lại cái dáng vẻ vênh váo, hếch cằm lên trời như cũ.
Mẫu thân run rẩy nắm chặt lấy tay ta, nghẹn ngào nói: “Âm Âm khổ mệnh của mẫu thân, sao con lại vướng vào mối hôn sự ngang trái thế này cơ chứ?
Bây giờ còn chưa bước qua cửa mà ai cũng biết Tấn Dương Hầu coi trọng muội muội con nhất, mai này vào Hầu phủ không được sủng ái, cũng chẳng có tình thương, nửa đời sau của con biết sống sao đây?”
Nói đoạn, khóe mắt bà đã đỏ hoe ươn ướt.
Nhìn dáng vẻ lo âu của mẫu thân, ta thầm thở dài một tiếng trong lòng.
Tuy ta thừa hưởng tính cách ôn hòa, không tranh không giành của bà, nhưng may mắn là trong bụng ta luôn tự có chủ kiến của riêng mình.
Ta cười an ủi: “Mẫu thân, người đang nghĩ sai hướng rồi, thứ con sắp ngồi lên là vị trí chính thê của Tấn Dương Hầu, là một Hầu phu nhân danh chính ngôn thuận cơ mà.
Trong phủ, lão Hầu gia và lão phu nhân đều đã quy tiên từ sớm, gả vào đó con không những chẳng phải hầu hạ hay chịu quy củ của công bà, mà Hầu phủ lại còn quyền cao chức trọng, gia tài bạc vạn.
Nếu không nhờ có cớ sự này, mối hôn sự tốt đẹp nhường ấy làm sao đến lượt con? Tấn Dương Hầu cưới con chẳng qua cũng chỉ vì muốn muội muội được sống dễ thở hơn, con chỉ cần không xía mũi vào chuyện của bọn họ, làm tốt bổn phận chính thất của mình, thế chẳng phải là cuộc sống sung sướng tựa thần tiên hay sao?”
Có cơm no áo ấm, vinh hoa phú quý, còn có quyền lực trong tay.
Đó là thứ mà biết bao cô gái xuất thân thấp kém như ta, có dốc lòng cầu thần bái Phật đến mấy cũng không thể có được.
Bàn tay đang lau nước mắt của mẫu thân chợt khựng lại, trong mắt lóe lên tia khiếp sợ, cứ như thể vừa được rưới một gáo nước lạnh cho bừng tỉnh: “Thời Âm, là do mẫu thân nghĩ chưa tới, lời con nói rất có lý.”
Bà vỗ nhẹ lên mu bàn tay ta, dùng giọng điệu yên tâm hơn để dặn dò: “Con là đứa hiểu chuyện, tự có chủ kiến của mình, vậy thì mẫu thân cũng yên lòng rồi. Chỉ là…”
Giọng bà có chút ngập ngừng, nhưng rồi vẫn mở lời: “Tuy Thời Vân là con thứ, ngày thường có phần kiêu căng, nhưng đứa trẻ đó giống hệt Chu di nương, lòng dạ không hề xấu.
Tuy mẫu thân hiểu biết không nhiều, nhưng cũng biết nhà quyền quý sâu như biển, cuộc sống nơi giàu sang chưa bao giờ dễ dàng, huống chi con bé lại chỉ làm thiếp.
Lòng dạ nam nhân dễ đổi thay, lỡ một ngày xảy ra chuyện gì, không nói đến những thứ khác, con nhất định phải cố giữ lại cho nó một mạng.
Dĩ nhiên, tất cả phải dựa trên việc con bảo toàn được bản thân trước đã. Không có gì quan trọng hơn mạng sống của con.”
Tống Thời Vân chính là thứ muội của ta.
Mẫu thân cẩn thận vén lọn tóc vương bên thái dương ta ra sau tai, ánh mắt ngập tràn sự từ ái và xót xa vô ngần.
Trong lòng ta bỗng trào dâng một dòng nước ấm áp, nếu bà không nói ra những lời dặn dò này, thì đó mới thật sự không giống mẫu thân ta.
Lúc nào bà cũng giữ một tấm lòng lương thiện như thế.
Ta gật đầu trấn an: “Mẫu thân cứ yên tâm, mọi việc đều do người, con nhất định sẽ vun vén cho cuộc sống của mình thật tốt. Nếu có thể, đây cũng là cơ hội để Tống gia chúng ta xoay chuyển.”
Giả như tỷ muội chúng ta thật sự đứng vững trong Hầu phủ, thì con đường làm quan của phụ thân chẳng phải cũng sẽ thuận lợi hơn sao?
Mẫu thân lại rưng rưng nước mắt, ôm chặt lấy ta, trong lòng tràn đầy an ủi.
