BỘ NÀY OUT TRÌNH MẤY BỘ BÁO THÙ KHÁC LUÔN RỒI. XEM XONG CHỈ MUỐN TẶNG NGAY CHO NỮ CHÍNH MỘT TRÀNG PHÁO TAY VÌ ĐỘ KINH DỊ CỦA TRUYỆN THUI ĐÓ. PHẢI ĐỌC NHA MẤY BÀ ƠI
Tỷ tỷ ta gả vào Chu gia vỏn vẹn bảy tháng, cuối cùng lại bị đưa về trong một cỗ quan tài mỏng mảnh.
Vì cỗ quan tài quá ngắn, bọn chúng đã nhẫn tâm bẻ gãy chân tỷ tỷ mới nhét vừa vào trong.
Móng tay tỷ tỷ bị gặm nhẵn thín, cái bụng thì trống rỗng như bị ai ăn sạch, đôi mắt cứ thế trợn trừng, chết không nhắm mắt.
Phía trong nắp quan tài chỉ còn lại một dòng chữ máu nguệch ngoạc: “Đừng trách cha.”
Ba năm sau, ta tự bỏ đói bản thân cho đến khi gầy guộc đúng ý Chu gia để gả vào đó.
Ta muốn tận mắt chứng kiến xem rốt cuộc cái thứ gì đã ăn sạch nội tạng của tỷ tỷ ta.
1
Làng ta nghèo lắm, cái nghèo như thấm sâu vào tận xương tủy.
Nguồn sống duy nhất của cả làng chính là sinh được nữ nhi.
Chu gia trên huyện vốn mở tiệm lương thực lớn nhất vùng, cứ cách ba năm họ lại về làng chọn con dâu một lần.
Tiêu chuẩn duy nhất của họ chỉ gói gọn trong một chữ: Gầy.
Bọn chúng dùng một cây thước đồng để đo vòng eo, cổ tay và cổ chân, chỉ những ai đạt đúng số đo ấy mới được chọn.
Sính lễ lên tới ba trăm đồng, đủ để dân làng xây nhà, cưới hỏi và nuôi sống cả gia đình trong mấy năm trời.
Vì thế, những cô gái trong làng ngay từ lúc mới biết đi đã phải bắt đầu nhịn ăn.
Tỷ tỷ ta là A Hằng, nhưng khổ nỗi tỷ ấy lại chẳng thể gầy đi được.
Tỷ tỷ ta thừa hưởng vóc dáng từ bà ngoại, bẩm sinh đã có thân hình đầy đặn, tròn trịa.
Trong khi người khác được húp cháo loãng, tỷ tỷ ta chỉ có thể uống nước cơm, người ta gặm bánh rau dại, tỷ ấy chỉ được đứng từ xa ngửi mùi.
Tỷ tỷ đói đến mức đêm về phải gặm cả ván giường, đói đến mức mắt xanh lè, đứng không vững.
Mặc dù vậy, thịt trên người tỷ tỷ chẳng hề sụt đi lấy một cân.
Ngày trước khi quản gia Chu gia đến xem mặt, mẫu thân nhìn cái hũ gạo trống rỗng mà bật khóc nức nở.
Bà chỉ tay vào mặt phụ thân mà mắng: “Cái đồ vô tích sự này! Ông cứ ngồi đó mà hút thuốc đi, hút cho chết luôn đi xem nào?”
“Ngày mai người Chu gia đến, đo vòng eo xong mà họ lắc đầu thì cả nhà này cứ chờ mà húp gió tây nhé!”
Phụ thân cứ lầm lì cúi đầu, chẳng nói lấy một lời.
Đốm lửa trong tẩu thuốc đã tắt lịm, ông lại quẹt một que diêm, đôi tay run rẩy mãi đến lần thứ ba mới châm được thuốc.
“Bà đừng mắng nữa, ta có cách rồi.” Phụ thân ngẩng đầu lên, thở dài một tiếng nặng nề.
Ông nhìn về phía tỷ tỷ ta: “A Hằng, con theo cha vào buồng trong.”
Ta định đi theo nhưng đã bị mẫu thân đuổi ra ngoài.
Ta áp tai sát cửa nhưng chẳng nghe thấy bất cứ tiếng động nào bên trong.
Thế nhưng ta biết cách của cha đã có hiệu quả.
Bởi vì sang đến ngày hôm sau, tỷ tỷ ta bỗng nhiên gầy rộc hẳn đi.
Thân hình tròn trịa trước kia giờ trở nên mảnh khảnh như vừa bị ai đó gọt bớt một vòng thịt vậy.
Ta vừa mừng cho tỷ tỷ, lại vừa cảm thấy tò mò không hiểu cách của cha rốt cuộc là gì.
2
Người Chu gia mang theo thước đến.
Tất cả các cô gái đến tuổi trong làng đều tập trung trước từ đường, tỷ tỷ ta đứng ở hàng đầu tiên trong bộ quần áo vừa được sửa lại ngay trong đêm.
Tên quản gia cầm cây thước đồng đo cổ tay, cổ chân rồi đến vòng eo.
Đến lượt tỷ tỷ ta, hắn bỗng “chậc” một tiếng.
“Rộng hơn một đốt ngón tay.”
Chỉ vì một câu nói ấy mà nước mắt mẫu thân lại chảy suốt cả đêm.
Phụ thân thì ngồi xổm trên bậu cửa hút thuốc lào, tàn thuốc rơi đầy người mà ông cũng chẳng buồn phủi.
Đến khi trời tảng sáng, ông gõ mạnh tẩu thuốc xuống đất.
“Gọi A Hằng vào đây cho ta.”
Cánh cửa buồng trong lại đóng chặt suốt một canh giờ.
Ta áp sát vào khe cửa, dù chẳng nhìn thấy gì nhưng lại nghe rõ tiếng rên rỉ nghẹn ngào của tỷ tỷ.
Dường như tỷ tỷ đang cắn chặt thứ gì đó trong miệng nên không dám thét lên thành tiếng.
Lúc cửa mở ra, mặt tỷ tỷ trắng bệch như tờ giấy.
Ngón tay trỏ bên trái của tỷ tỷ được quấn một lớp vải trắng dày cộp, máu thấm ra ngoài thành từng vòng đỏ thẫm.
Ba ngày sau, cha mẹ lại mời quản gia Chu gia tới.
Cây thước vừa áp lên eo tỷ tỷ, mắt tên quản gia bỗng sáng rực lên.
“Vừa khít! Cô gái này Chu gia ta nhận.”
Cả nhà ai nấy đều hân hoan, và ta cũng vậy.
Mặc dù vậy, ta đã quên mất một điều.
Tất thảy những người từng bị cây thước đó đo qua, chưa một ai có thể sống sót trở về.
