2026-04-01 – 79

VẢ MẶT CỰC GẮT, CHỊ CÔNG CHÚA ĐÚNG CHUẨN GU NỮ CƯỜNG, ĐỦ ĐỘC, ĐỦ ÁC. TRONG TAY CÓ QUYỀN LỰC THÌ CẦN GÌ TÌNH YÊU CỦA MẤY ANH TRAI TỒI CHỨ? ĐÚNG HÔNG MẤY BÀ

Phò mã nhà ta vốn rất có lòng nhân từ.

Vào tiết Thất tịch, chàng chẳng mảy may bận tâm đến việc cùng ta dạo thuyền trên sông, mà lại mải mê giúp một cô nhi làm những chiếc hoa đăng nhỏ để gửi gắm nỗi niềm thương nhớ.

Khi bốn mắt chạm nhau, chàng vội vã lách người che chắn cho cô nương phía sau rồi lớn tiếng phân trần:

“Chẳng qua ta thấy A Nhược đáng thương nên mới muốn ban phát chút lòng thành mà thôi. Nếu Điện hạ thích, ta sẽ làm thêm cho nàng vài chiếc nữa.”

Ta chỉ khẽ “ừ” một tiếng để đáp lại.

Rồi ta vung tay gọi hơn trăm cô nhi đến, dặn rằng bọn họ đều là con em của tướng sĩ đã hy sinh, cũng đáng thương chẳng kém gì nàng A Nhược của chàng.

Ta mỉm cười bảo: “Vậy nên phiền Phò mã hãy đích thân làm cho mỗi người một chiếc đèn để an ủi bọn họ nhé.”

Từng cỗ xe chở đầy nguyên liệu làm đèn được chất đống trước mặt Phò mã, đủ để chàng phải thức trắng đêm làm lụng mà chẳng kịp ăn uống.

Chàng đã thích ban phát hơi ấm, thích thể hiện lòng tốt và làm người lương thiện đến thế, vậy thì ta sẽ giúp chàng được toại nguyện một lần cho đáng!

1

Khi tầm mắt chúng ta chạm nhau bên bờ sông hộ thành, chiếc hoa đăng trên tay Lục Nhạn Chi rơi xuống đất, vỡ tan tành.

Cô nhi đứng sau lưng chàng nín thở, rồi nàng ta bỗng quỳ sụp xuống đất:

“Công chúa tha mạng, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của A Nhược, không hề liên quan đến Nhạn Chi ca ca, ta…”

Chưa kịp để Lý Tố Nhược nói hết câu, Thanh Loan đã giáng một cái tát nảy lửa lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ta:

“Trước mặt Công chúa, một kẻ tiện nô như ngươi mà dám tự xưng là ‘ta’ sao? Thật là vô phép tắc, đáng tội vả miệng!”

Khuôn mặt Lý Tố Nhược trắng bệch, nàng ta run rẩy nhìn ta với đôi mắt hạnh đong đầy những giọt lệ uất ức.

Từng giọt lệ rơi lã chã trên gò má trắng ngần, đúng là dáng vẻ khiến người ta nhìn vào đã thấy xót xa.

Lần này, Lục Nhạn Chi chỉ dám đứng nhìn trân trân, tuyệt nhiên không dám hé môi cầu tình nửa lời.

Phía sau chàng, mặt sông lấp lánh như rồng lượn, ánh sáng trải dài mười dặm đầy hoa lệ, nhưng ta đã mất hết hứng thú, chỉ cảm thấy mọi thứ thật tẻ nhạt.

Lục Nhạn Chi chậm rãi tiến lại gần, khẽ vuốt lọn tóc mai trên trán ta rồi cười nói:

“Có phải nàng đang ghen không? Nàng ta chỉ là một cô nhi thấp hèn, ta thấy phụ mẫu nàng ta đều đã mất, tình cảnh thật quá đáng thương nên mới mủi lòng thôi.”

“Chẳng phải bình thường chính nàng vẫn luôn nhắc nhở chúng ta phải tích đức hành thiện đó sao? Ta cũng chỉ đang tuân theo mệnh lệnh của Điện hạ mà thôi.”

Gương mặt tươi cười của Lục Nhạn Chi sát ngay trước mắt.

Chàng vẫn giữ vẻ phong lưu, thanh tú như ngày nào quỳ dưới chân ta cầu xin sự thương hại.

Thế nhưng hiện tại, khi sự sủng ái của ta đã nuôi dưỡng ra thói hư tật xấu trong chàng, ta nhìn thế nào cũng thấy xa lạ và chướng mắt.

Ta mỉm cười với gương mặt từng khiến mình kinh diễm, nhưng ngón tay lại chỉ vào chiếc trâm cài tóc đắt giá trên đầu Lý Tố Nhược:

“Phò mã nói nàng ta đeo được cây trâm trị giá ngàn vàng, mà lại không mua nổi chiếc hoa đăng giá mười văn tiền sao?”

“Hơn nữa, cây trâm này ta nhìn thấy hơi quen mắt, sao trông lại giống hệt cây trâm mà chàng đã tặng ta thế nhỉ?”

Đồng tử Lục Nhạn Chi co rụt lại, bàn tay chàng run lên một cách vô thức.

Chàng thật buồn cười, ngay cả sự chột dạ cũng chẳng giấu nổi.

Ta không nhịn được mà bật cười thành tiếng:

“Chiếc hoa đăng do chính tay Phò mã làm là để tích phúc cho hoàng thất, tất nhiên bổn cung phải thay mặt hoàng thất nhận lấy tấm chân tình này.”

Ta cao giọng nói với đám đông đang đứng xem:

“Hôm nay các vị có phúc rồi, hoa đăng do chính tay Phò mã làm với những tâm nguyện tốt đẹp nhất, hễ ai là người có hoàn cảnh đáng thương thì đều có thể đến nhận một chiếc.”

Dứt lời, những người dân vốn bị thu hút bởi chiếc đèn hoa lệ trên tay Lý Tố Nhược lập tức ùa tới xếp hàng.

Bọn họ tranh nhau muốn có được món quà từ Công chúa và Phò mã để bày tỏ lòng hiếu thảo với người thân đã khuất.

Lục Nhạn Chi hoàn toàn không cười nổi nữa.

Chàng níu lấy ống tay áo rộng của ta định nói gì đó, nhưng bị ta lạnh lùng gạt phắt ra.

“Suýt nữa thì ta quên mất làm hoa đăng cũng cần có nguyên liệu, bổn cung sẽ sai người mang đến ngay để thành toàn cho chí hướng cao đẹp của Phò mã.”

Thanh Loan hiểu ý, lập tức ra hiệu cho hộ vệ.

Mấy cỗ xe ngựa chở đầy nan tre, giấy tuyên thành và nến được kéo đến trước mặt Lục Nhạn Chi, ước tính sơ bộ cũng đủ để làm ra ba năm trăm chiếc hoa đăng.

Đám hạ nhân này thật biết cách làm việc, bọn chúng chọn loại nan tre đầy gai nhỏ li ti, thô ráp và dễ đâm vào tay nhất.

Đôi bàn tay của Lục Nhạn Chi vốn dĩ mười ngón không chạm nước xuân, ở trong phủ Công chúa nếu không gảy đàn thì cũng là viết chữ.

Chàng được ta nuôi dưỡng đến mức trắng trẻo mịn màng như ngọc, thế mà chàng lại chẳng biết tốt xấu, cứ muốn để tay chảy máu mà đi làm mấy chiếc đèn mười văn tiền kia.

Vậy thì ta sẽ cho chàng toại nguyện.

Ơn ban của Công chúa, dù tốt hay xấu thì chàng cũng phải quỳ xuống mà nhận lấy.

Sắc mặt Lục Nhạn Chi dần trở nên trắng bệch không còn một giọt máu.

Chẳng phải chàng có tấm lòng bồ tát, thích ban phát hơi ấm và giả làm người tốt sao?

Vậy thì giữa chốn đông người này, ta sẽ để chàng diễn cho đến cùng!

2

Lục Nhạn Chi cuống quýt định túm lấy vạt áo ta, nhưng đã bị l/ư/ỡ/i đ/a/o của Thanh Loan chặn lại ngay trước ngực.

Ta tung người lên ngựa, nhìn xuống sự hoảng loạn của chàng rồi ghé sát tai lạnh lùng mỉa mai:

“Phò mã đừng quên, bổn cung vốn chỉ thích những nam nhân biết điều và nghe lời!”

Roi ngựa chỉ vào đống nguyên liệu làm đèn, ta đầy ẩn ý nói:

“Việc lớn tích phúc cho hoàng thất thế này, Phò mã nhất định phải tận tâm tận lực, đừng để bổn cung phải mất mặt đấy nhé.”

Ta vỗ vỗ vào má chàng như đang răn đe một con thú cưng nghịch ngợm: “Thanh Loan, hãy ở lại đây canh chừng Phò mã ban phúc cho bách tính.”

Liếc nhìn Lý Tố Nhược đang quỳ dưới đất với khuôn mặt đầy nhục nhã và hận thù, ta quất mạnh roi ngựa, hiên ngang rời đi.

Gió thổi tung tà áo, ngựa đạp gió mà phi.

Khi băng qua phố Trường An, đột nhiên từ trong bóng tối có một mũi tên bắn ra.

Ta nghiêng người né tránh, rồi tiện tay vung đao đâm xuyên qua giữa mày kẻ đó.

Tiếng vó ngựa vẫn không dừng lại, thần sắc ta chẳng hề thay đổi, trong khi hộ vệ mặc hắc y phía sau đã bay người xuống ngựa để dọn dẹp xác chết.

Phố dài vẫn ồn ào náo nhiệt, xe ngựa qua lại tấp nập như cũ.

Cứ như thể cảnh máu bắn tung tóe vừa rồi chỉ là một giấc mộng hão huyền trong chớp mắt.

Nửa canh giờ sau, ta ngồi trong thư phòng, tay bưng chén trà, tay lật xem tấu chương.

T/h/ủ c/ấ/p của tên tử sĩ lúc nãy đã được treo ngay cạnh giường của Thẩm đại nhân.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.