2026-03-28 – 31

“Bạn đã bao giờ chứng kiến một người chết hiện hình trên sóng trực tiếp chưa? Đêm đó, khi tôi đang livestream định giá cổ vật giữa lòng Bắc Kinh, màn hình bỗng nhiễu sóng và gương mặt của đại minh tinh mất tích bỗng hiện ra. Chị ta không ở trong phim trường, mà đang gào thét trong một lăng mộ đã bị xóa sổ khỏi lịch sử nghìn năm. Đồ của người chết, một khi đã chạm vào, cái giá phải trả không chỉ là mạng sống. Tôi là Lâm Hạ, và đây là hành trình tôi đối mặt với lời nguyền Thái Hòa.”
Các bạn đang thưởng thức truyện tại Chuột Linh Dị Audio, mọi tình tiết, nhân vật và sự kiện đều là sản phẩm của trí tưởng tượng, chỉ nhầm mục đích giải trí. Chúc các bạn nghe truyện vui vẻ.
Tiết trời Bắc Kinh tháng Ba vẫn còn vương lại cái lạnh căm căm của mùa đông vừa dứt. Gió bấc rít qua khe cửa sổ của căn phòng nhỏ nằm sâu trong một con ngõ cổ vắng lặng. Tôi là Lâm Hạ, sinh viên năm cuối khoa Khảo cổ của Đại học Bắc Kinh.
Trước mặt tôi là chiếc máy tính cũ đang phát sáng le lói. Trên màn hình, dòng chữ “Hạ Đồ Cổ – Livestream giám định cổ vật” đang chạy. Đây là cách duy nhất để một đứa sinh viên nghèo như tôi có tiền trang trải đống tài liệu khảo cổ đắt đỏ và bát mì gói qua ngày.
“Chào mọi người, tối nay chúng ta sẽ xem qua một miếng ngọc bội thời Thanh nhé…”
Tôi vừa cầm miếng ngọc lên, định nói về những đường vân mây thì khung chat bỗng dưng đứng khựng lại. Một yêu cầu kết nối video ẩn danh hiện lên, đè lên tất cả. Tôi hơi nhíu mày, định ấn từ chối thì nhìn thấy cái tên của tài khoản đó: “M.A – 93”.
Tim tôi bỗng đập nhanh một nhịp. Minh Anh? Đại minh tinh đã mất tích bí ẩn suốt 48 giờ qua, khiến cả giới giải trí Hoa ngữ rúng động, lại đang yêu cầu kết nối với tôi?
Tôi run rẩy ấn nút chấp nhận.
Màn hình hiện lên một màu đen đặc quánh, kèm theo tiếng rè nhiễu của sóng điện từ. Phải mất vài giây, một hình ảnh mới dần hiện rõ dưới ánh đèn flash điện thoại yếu ớt. Tôi sững sờ. Đó đúng là Minh Anh. Nhưng không còn là vẻ lộng lẫy trên thảm đỏ, trước mắt tôi là một người phụ nữ với đôi mắt trợn ngược trắng dã vì kinh hoàng, khuôn mặt lem nhem bùn đất, tóc tai bết lại vì mồ hôi và cả máu.
“Lâm Hạ… cứu tôi… đừng tắt máy… xin cô…”
Giọng chị ta khản đặc, nghe như tiếng gỗ mục bị xé ra. Chị ta đang thở dốc, hơi thở phả vào micro tạo nên những âm thanh ghê rợn.
“Chị Minh Anh? Chị đang ở đâu? Cảnh sát đang tìm chị khắp nơi!” Tôi cố giữ bình tĩnh, nhưng đôi bàn tay đã bắt đầu run rẩy.
“Tôi không biết… hầm tối lắm… họ đã giết nhau hết rồi… nó đang đến… nó đang ở trong tường!”
Chị ta vừa nói vừa xoay camera điện thoại ra xung quanh. Ánh đèn flash lướt qua những vách đất gồ ghề, sũng nước. Trên vách, tôi thấy những vết xẻng sắc lẹm, chồng chéo lên nhau – những dấu vết đặc trưng của đạo động. Đó không phải hầm trú ẩn, cũng chẳng phải hang động tự nhiên. Đó là đường hầm mà bọn trộm mộ đào để đột nhập vào các huyệt mộ cổ.
Bỗng nhiên, từ sâu trong vách đá phía sau Minh Anh, một âm thanh trầm đục vang lên. Gừ… gừ… Nó không giống tiếng hổ, cũng chẳng giống tiếng chó. Nó là một loại rung động tần số thấp khiến người nghe thấy buồn nôn, như thể có một sinh vật khổng lồ đang cựa mình sau lớp đất đá nghìn năm.
“Cái gì đó?” Tôi hét lên.
“Nó… nó muốn cái này!” Minh Anh đưa lên trước màn hình một đồng xu nhỏ. Nó bám đầy đất bẩn, đen sì.
“Lau nó đi!” Tôi hét lên, bản năng khảo cổ trỗi dậy. “Minh Anh, lấy máu trên vết thương ở chân chị mà lau nó, nhanh lên!”
Chị ta làm theo một cách máy móc, run rẩy. Khi lớp bùn rụng xuống, dưới ánh đèn le lói, bốn chữ “Thái Hòa Thông Bảo” hiện ra bằng vàng ròng, lấp lánh một cách quỷ dị. Máu của Minh Anh dường như đang bị đồng tiền đó hút vào, khiến nó rực lên một sắc đỏ sẫm.
Lòng bàn tay tôi bỗng nóng rát. Vết bớt hình đồng tiền từ khi sinh ra đã có trên tay tôi bắt đầu đau nhói. Tôi lạnh toát người. Đây là đồng tiền mẫu thời Kim, loại tiền dùng để trấn giữ linh hồn của hoàng tộc trong các lăng mộ “nghịch thiên”.
“Minh Anh, nghe tôi nói! Chị tuyệt đối không được buông đồng tiền đó ra! Nếu buông, thứ trong tường sẽ ăn thịt chị ngay lập tức!”
Ngay lúc cao trào đó, cửa phòng tôi bị đẩy rầm một cái. Một luồng gió lạnh từ ngoài hành lang thổi vào làm tắt phụt ngọn nến tôi thắp trên bàn.
“Hạ ơi! Sườn cừu nướng đây… ủa, sao tối thui vậy?”
Tô Thanh, con nhỏ bạn thân từ thời “nối khố”, tay xách túi sườn cừu thơm phức bước vào. Nó nhìn vào màn hình máy tính của tôi, rồi nhìn cái bóng của tôi trên tường. Nó đứng sững lại, miếng sườn cừu trên tay rơi xuống sàn.
“Hạ… cái bóng của cậu… sao nó lại có thêm một cái đầu nữa?”
Tôi quay lại nhìn bức tường. Cái bóng của tôi đang méo mó, và từ trên vai cái bóng, một mầm hoa đỏ thẫm đang từ từ vươn ra, đung đưa theo nhịp thở của người phụ nữ trong điện thoại.
Cùng lúc đó, những bóng đen từ ngoài hành lang ập vào. Tiếng súng lên nòng “Cạch… cạch” vang lên đanh gọn trong không gian tĩnh mịch.
Lão Trình – kẻ mà giới buôn lậu cổ vật Bắc Kinh đều khiếp sợ – bước ra từ bóng tối. Hắn nhìn tôi, rồi nhìn đồng tiền trên màn hình, đôi mắt hắn lóe lên sự tham lam tột độ.
“Lâm tiểu thư, buổi livestream tối nay đến đây là kết thúc được rồi. Bây giờ, cô sẽ dẫn chúng tôi đi gặp ‘người bạn’ của cô dưới lòng thảo nguyên chứ?”
Căn phòng bỗng chốc trở nên chật chội và ngột ngạt đến khó thở. Mùi thuốc súng nồng nặc át cả hương sườn nướng ban nãy. Tôi nhìn chằm chằm vào nòng súng đen ngòm của Lão Trình, rồi lại nhìn sang cái bóng của mình trên tường. Đóa hoa quỷ trong bóng tối vẫn đang đung đưa, tàn ác và nhạo báng.
Lão Trình tiến lại gần, gã dùng họng súng nâng cằm tôi lên. Đôi mắt gã đục ngầu, tham lam như một con sói đói đã đánh hơi thấy con mồi nghìn năm.
“Lâm tiểu thư, cô có một báu vật mà chính cô cũng không biết đấy,” gã cười, giọng khản đặc. “Vết bớt hình đồng tiền trên tay cô… đó không phải là bớt bẩm sinh. Đó là ‘Nhãn Ấn’ của dòng họ Ôn Đô. Chỉ có máu của cô mới mở được cánh cửa nghìn năm kia mà không bị thú trấn mộ xé xác.”
Tô Thanh run rẩy đứng bên cạnh, nó cố nắm lấy tay tôi, nhưng gã tay sai của Lão Trình đã gạt phắt ra.
“Đừng chạm vào nó!” Tô Thanh hét lên. “Nó đang bị ám! Cái bóng của nó đang mọc ra nhụy hoa quỷ, ông lại gần sẽ bị nó hút sạch dương khí đấy!”
Lão Trình khựng lại một nhịp, liếc nhìn bức tường. Gã hơi nheo mắt, rồi ra lệnh cho đàn em: “Lấy dây thừng quấn chỉ đỏ trói tay chúng nó lại. Đưa lên xe. Chúng ta phải đến Thảo nguyên Bá Thượng trước khi trăng lặn.”
Chúng tôi bị đẩy lên một chiếc xe van đen bóng, lao vun vút ra khỏi những con ngõ nhỏ của Bắc Kinh, hướng thẳng về phía Bắc. Ngồi trong xe, tôi cảm thấy cái lạnh không phải từ điều hòa mà từ chính trong xương tủy tỏa ra.
Minh Anh vẫn còn ở trên màn hình điện thoại, nhưng tín hiệu đã bắt đầu chập chờn.
“Hạ… lạnh quá… tôi thấy… thấy những khuôn mặt… chúng đang bò ra từ kẽ đá…”
Tiếng chị ta nhỏ dần rồi tắt hẳn. Màn hình điện thoại đen ngòm, phản chiếu khuôn mặt tái mét của tôi. Tôi nhìn sang Tô Thanh, nó đang lẩm nhẩm chú đại bi, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.
“Thanh này,” tôi thì thầm, giọng run rẩy. “Tớ cảm thấy… có cái gì đó đang mọc ra từ sau gáy tớ. Nó ngứa, ngứa đến mức tớ muốn cào rách da mình ra.”
Tô Thanh nhìn tôi, đôi mắt nó đầy vẻ xót xa. “Đừng cào, Hạ. Đó là ‘Mầm Trấn Mộ’. Chị Minh Anh đã chạm vào cổ vật, chị ta là vật truyền dẫn. Còn cậu… cậu là vật chứa. Lão Trình không muốn cứu ai cả, lão muốn dùng cậu để ‘nuôi’ đóa hoa đó, vì khi nó nở rực rỡ nhất, nó sẽ chỉ lối đến kho báu gốm sứ Thanh Hoa thời Kim.”
Sau sáu tiếng chạy xe điên cuồng, chúng tôi đã đứng giữa thảo nguyên Bá Thượng. Nhưng đây không phải là vùng thảo nguyên xanh mướt trong các bộ phim du lịch. Trước mắt tôi là một vùng đất xám xịt, cỏ cháy sạm dù đang là mùa xuân. Sương mù dày đặc bao phủ, khiến tầm nhìn không quá ba mét.
Lão Trình lôi tôi đến trước một cái hố sâu hoắm, xung quanh được bao bọc bởi những tảng đá xếp theo hình bát quái trận.
“Minh Anh ở dưới đó,” Lão Trình đẩy tôi một cái. “Xuống đi, dùng máu của cô nhỏ vào đồng tiền vàng kia, đạo động sẽ mở ra lối vào chính điện.”
Tôi nhìn xuống vực sâu, nơi hơi lạnh bốc lên nồng nặc mùi ẩm mốc và xác thối. Bản năng khảo cổ trong tôi gào thét rằng đây là một cái bẫy tự sát, nhưng họng súng sau lưng không cho tôi lựa chọn.
“Thanh, nếu tớ không trở về…”
“Đừng nói nhảm!” Tô Thanh ngắt lời tôi, nó bí mật nhét vào tay tôi một mẩu gương đồng nhỏ. “Cầm lấy cái này. Nếu thấy Thú Trấn Mộ, hãy dùng mặt gương phản chiếu ánh sáng đèn pin vào mắt nó. Nó sợ ánh sáng phản chiếu từ đồng tâm.”
Tôi hít một hơi thật sâu, bám lấy sợi dây thừng rỉ sét, từ từ tụt xuống hố đen ngòm. Khi đôi chân tôi chạm vào nền đất lạnh lẽo, một tiếng Rắc vang lên. Tôi nhìn xuống… dưới chân tôi không phải là đá, mà là một đống xương người trắng hếu, nát vụn.
Và từ trong bóng tối của đạo động, một giọng nói khàn đục vang lên:
“Cuối cùng… kẻ dẫn đường… cũng đã đến…”
Tiếng xương vỡ vụn dưới đế giày nghe giòn tan đến lạnh người. Tôi cố giữ cho bàn tay cầm đèn pin không run rẩy, nhưng luồng sáng cứ nhảy nhót vô định trên những vách đất xù xì của đạo động. Hơi lạnh ở đây không giống cái lạnh của mùa đông Bắc Kinh, nó là thứ khí âm tích tụ nghìn năm, đặc quánh và mang theo mùi nấm mốc nồng nặc trộn lẫn với vị tanh của máu tươi.
“Minh Anh? Là chị phải không?”
Tôi khẽ cất tiếng gọi, giọng lạc đi giữa không gian chật hẹp. Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đặn xuống những hốc đá. Tỏng… tỏng…
Tôi rọi đèn pin về phía góc tối nhất của đạo động. Một bóng người đang ngồi bó gối, quay lưng về phía tôi. Chiếc áo khoác hàng hiệu của Minh Anh giờ rách nát, bám đầy bùn đen.
“Minh Anh… tôi đến cứu chị đây.”
Tôi vừa bước tới một bước, bóng người đó bỗng nhiên vặn vẹo một cách quái dị. Chị ta xoay người lại, nhưng không phải bằng cách đứng dậy, mà là bò bằng cả tứ chi như một loài nhện.
“Á!” Tôi suýt chút nữa đánh rơi đèn pin.
Dưới ánh sáng trắng lóa, khuôn mặt của Minh Anh đã biến dạng hoàn toàn. Đôi mắt chị ta trắng dã, không còn con ngươi, và từ trong khoang miệng đang há hốc, một nhụy hoa màu đỏ thẫm, nhầy nhụa đang từ từ vươn ra, đung đưa theo nhịp thở. Chị ta không còn nói được nữa, những âm thanh khàn đục lúc nãy phát ra từ chính cái nhụy hoa quái đản kia.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.